Quay lại chủ viện, Trúc Lan nhìn quần áo của con gái thôi đã thấy mệt rồi:
- Trong phòng không có người ngoài, con không cần ráng nữa đâu, nghỉ một lát đi.
Tuyết Hàm không ráng thêm làm gì nữa, nói:
- Chờ Tam tỷ về cũng tới lúc bàn chuyện cưới xin cho Khương Đốc rồi.
Trúc Lan ừ một tiếng, nói:
- Sau này Tam tỷ con có con dâu cả, con bé cũng có thể yên tâm đi ngao du khắp nơi với Tam tỷ phu của con rồi.
Tuyết Hàm bật cười, mẹ hâm mộ Tam tỷ kìa:
- Cuộc sống của Tam tỷ bây giờ khá tốt.
Có người hâm mộ Tam tỷ thì cũng có người không hâm mộ, nhưng nàng cảm thấy cuộc đời của Tam tỷ rất có ý nghĩa, không bàn về chuyện con cái, chỉ bàn về chuyện thời đại này có mấy nữ tử được ngắm nhìn non sông như Tam tỷ đâu.
Trúc Lan cười nói:
- Con bé đã sống một đời rất tự do, chờ tới khi con bé già rồi đi không nổi nữa thì những gì con bé từng chứng kiến và cảm nhận sẽ là kho tàng quý giá cho con cháu.
Tuyết Hàm cười cong mắt, bảo:
- Mẹ ơi, sang năm Dung Xuyên sẽ dẫn con xuôi Nam.
Trúc Lan trả lời:
- Vậy cũng tốt lắm.
Cô không mong con gái bị buộc chân ở Kinh Thành làm Tần vương phi, ra ngoài mở mang tầm mắt vẫn tốt hơn.
Tuyết Hàm nói: - Dung Xuyên nói bến cảng ở phương Nam phát triển cực kỳ nhanh, xuất hiện rất nhiều thứ mới lạ.
- Minh Đằng đã mang về rất nhiều rồi.
Những sản phẩm thủ công mỹ nghệ càng ngày càng đa dạng, còn phát triển thành rất nhiều ngành mới.
Tuyết Hàm hỏi: - Nhị ca có cần giúp đỡ gì không ạ? Lần nào con hỏi nhị tẩu, nhị tẩu cũng nói không cần.
- Nếu nhị tẩu con đã nói như vậy thì tức là không cần, nhị ca con có thể giải quyết được.
Chỉ là Tuyết Hàm sợ có người ức h**p nhị ca, nhưng nếu mẹ đã nói vậy thì nàng sẽ không lo lắng nữa:
- Chuyện cưới xin của Minh Thụy cứ quyết định như vậy ạ?
- Ừ, chờ sau khi Khương Đốc cưới vợ sẽ đính ước luôn.
- Chuyến này rất nhiều cô nương ở Kinh Thành phải đau lòng rồi đây.
Trúc Lan hí hửng:
- Cuối cùng trai đẹp nhà mình cũng có người rước rồi.
Tuyết Hàm cũng vui vẻ, nhà mình được một đứa tuấn tú nên người làm cô cô như nàng cũng bị rất nhiều người hỏi thăm!
Sáng sớm hôm sau, trong sân cách khá gần tiền viện ở Uông gia, đây là sân của Uông Úy, trưởng tôn đời chắt nên tất nhiên sân phải rộng rồi. Ngọc Lộ mở mắt nhưng vẫn chưa tỉnh táo, cảm thấy có người nằm bên cạnh mới từ từ nhớ ra: nàng ấy lấy chồng rồi.
Uông Úy đã dậy từ sớm, thấy thê tử mới cưới dậy thì nói:
- Dậy rồi à.
Ngọc Lộ đỏ mặt đáp: - Vâng.
Thời gian còn sớm nên Uông Úy ấn thê tử đang tính ngồi dậy lại:
- Vẫn còn thời gian nên nàng cứ nghỉ ngơi thêm một lát đi.
Mấy năm nay Ngọc Lộ gặp Uông Úy rất nhiều lần, cũng không phải hai người không có cảm tình. Sau khi nghe thấy thế thì trong lòng thỏa mãn, ừ một tiếng rồi nhắm mắt lại mà không giả vờ giả vịt. Ở đây là Uông phủ có nhiều quy định khắt khe, bên trên nàng ấy còn có mẹ chồng, bà nội, bà cố, ở hậu trạch không đoàn kết như Chu gia nên nàng ấy phải lấy đủ tinh thần để không làm mất mặt Chu gia.
Uông Úy sờ cánh mũi, mấy ngày trước khi thành thân, ngày nào đại cữu ca và tiểu Hầu gia cũng tới tìm y, không bàn tới việc ông cố và ông nội đã dặn dò, y cũng chưa từng nghĩ tới chuyện ức h**p thê tử mà. Y không phải người chỉ biết cắm đầu vào đọc sách không để ý đến chuyện bên ngoài, trưởng tôn sẽ được giáo dục toàn diện, cảnh nhà mình thế nào y biết rõ, y lo rằng không biết thê tử lớn lên trong hoàn cảnh đầy tình thương của Chu gia có thể đối phó được hay không.
Hiển nhiên sự lo lắng của Uông Úy là dư thừa, danh tiếng con gái Chu gia ở Kinh Thành mấy năm nay không phải chỉ là những lời xáo rỗng. Đào thị và lão phu nhân rất thích Ngọc Lộ, hơn nữa nàng ấy còn có gia thế không ai dám chọc, cho dù trong lòng mẹ Uông Úy khó chịu, muốn soi mói cũng không tìm được cớ. Cái duy nhất có thể nói chính là của hồi môn, tuy nhiên nó cũng rất phong phú.
Bởi vì có ba đời nữ nhân ở trên, Ngọc Lộ nhớ lời bà nội dạy rằng biết người biết ta mới không rơi vào thế bị động. Vậy là mấy năm nay nàng ấy thường xuyên tìm hiểu về sở thích của nữ nhân Uông gia. Trước khi lấy chồng, bà nội còn cho nàng ấy biết những thông tin kỹ càng tỉ mỉ hơn, không biết bà nội nghe ngóng như thế nào mà còn biết cả những ân oán giữa các quản gia Uông gia.
Sáng hôm nay, Ngọc Lộ nhận được rất nhiều quà tặng, lúc về tới sân của mình, nàng ấy mới thở phào nhẹ nhõm. Uông Úy thấy dáng vẻ như vừa vượt ải trót lọt của nương tử thì buồn cười:
- Thật ra nàng không cần lo về mẹ đâu, mấy ngày nữa là mẹ phải về Khê Châu rồi.
Ngọc Lộ nói: - Chàng không hiểu đâu.
Đúng là quan hệ giữa mẹ chồng và bà nội dịu đi rất nhiều nhưng chuyện xưa vẫn còn đó, trong lòng mẹ chồng nhớ kỹ như cũ. Vì vậy người làm con dâu như nàng ấy cũng gặp khó khăn. Một bên là mẹ chồng, một bên là bà nội, mới nghĩ tới thôi đã thấy phiền lòng rồi.
Uông Úy ho khan một tiếng:
- Nếu con trai ta tới sớm thì chắc chắn mẹ sẽ cưng nàng như trứng đấy.
Ngọc Lộ đỏ mặt, trừng mắt với y:
- Ban ngày ban mặt.
May mà cho đám nha hoàn lui ra ngoài hết rồi, Ngọc Lộ nghĩ tới đám nha hoàn trong sân, bà tử mà nàng ấy dẫn tới nhà chồng mà bà nội bảo tiểu cô tìm cho nàng ấy, bà tử của đại tỷ cũng như vậy. Nha hoàn theo nàng ấy tới nhà chồng nhiều hơn của đại tỷ vì đại tỷ không cần nhưng nàng ấy thì cần. Nàng ấy nên cảm thấy may mắn vì có nhà mẹ đẻ ai cũng phải nể, nàng ấy biết nha hoàn bà tử ngày xưa ở sân này đã bị đuổi đi một ít rồi. Đây là thành ý mà Uông gia muốn bộc lộ với Chu gia, cũng là cơ hội ông nội đã tìm cho nàng ấy. Quả nhiên, con gái Chu gia khiến người khác phải hâm mộ mà.
Chỉ chớp mắt đã tới ngày lại mặt vào ba hôm sau, Trúc Lan thấy vợ chồng son thắm thiết mới hoàn toàn yên lòng. Xương Trung chờ vợ chồng son Ngọc Lộ rời đi bèn nói:
- Mẹ ơi, mẹ không xem quà lại mặt sao?
- Có gì hay mà xem, Uông gia còn để ý quà lại mặt hơn nhà mình đấy.
Phần quà lại mặt này là thái độ dành cho Chu gia, vậy nên cô không cần xem làm gì, Uông gia và Chu gia kết thân là chuyện cùng có lợi, thân phận Chu gia thay đổi là tin vui đối với Uông gia nên chỉ có chuyện Uông gia coi trọng Ngọc Lộ hơn thôi.
Xương Trung nói: - Kết hôn phiền phức quá.
- Là do con còn nhỏ nên mới thấy phiền phức thôi, chờ tới khi con có con rồi sẽ không nghĩ vậy nữa đâu.
Xương Trung giơ ngón tay:
- Con sẽ không sinh nhiều như đại ca đâu, giống ngũ ca là được rồi.
Trúc Lan hừ một tiếng:
- Mẹ con cũng sinh không ít nhé.
Xương Trung cười làm lành:
- Đó là vì mẹ vĩ đại.
Trúc Lan bảo: - Sao con dẻo miệng thế.
Nhà lão Đại, hai vợ chồng lão Đại khóc không dừng được, vì không thể trông cậy vào Chu lão đại, nên người ra mặt là Minh Vân. Uông Úy kính trọng đại thê cữu, những lời đại thê cữu nói y đều ghi tạc trong lòng. Minh Vân lấy tư liệu mình đã soạn kèm theo ghi chép của mình ra, nói:
- Cái này ta chuẩn bị cho đệ.
Uông Úy nhận lấy rồi xem, cái này rất có giá trị, bởi đại thê cữu là Bảng Nhãn hàng thật giá thật, là người xém trở thành Trạng Nguyên lang. Ông cố nói năm đó đại thê cữu chỉ thiếu may mắn một chút, ông nội cũng bảo y phải học hỏi đại thê cữu nhiều hơn.
Minh Vân thầm nghĩ, tất nhiên là sau khi muội muội lấy chồng thì phải đổi cách cư xử với muội phu khác với trước khi lấy chứ. Bây giờ muội muội xuất giá rồi, hắn phải khiến muội phu kính trọng và biết ơn mình. Chỉ cần hắn thu phục được muội phu thì cần gì phải sợ y đối xử không tốt với muội muội nữa chứ?
Minh Huy nhìn tỷ phu, người này đã đắm chìm trong sự cảm động hoàn toàn không phát hiện suy tính của đại ca.
Minh Đằng cũng lấy ra một phần, nói:
- Ta không tham gia khoa cử nhưng ta tìm được vài bản ghi chép năm xưa của tiểu cô trượng cho đệ, hy vọng rằng nó có thể giúp ích cho đệ.
Uông Úy sung sướng đến váng đầu, còn có của Tần Vương sao? Tần Vương cũng là Thám Hoa lang hàng thật giá thật đấy.
Khóe miệng Minh Huy giật giật, do Ngô Minh thúc thúc không ở Kinh Thành thôi chứ nếu không chắc chắn sẽ có thêm một bản của Trạng Nguyên lang cho coi. Mà nhà mình ghê gớm thật, khó trách có vô số con cháu thế gia hàng đầu ở Kinh Thành muốn trở thành đệ tử của tứ thúc và ngũ thúc. Minh Huy là đệ đệ nên không cần chuẩn bị, Minh Tịnh thì tiếp tục ăn bánh cứ như cuộc trò chuyện trước mặt không liên quan gì nhiều tới nó vậy.
Minh Huy nhìn đệ đệ mà phát sầu, nhưng nghĩ lại thấy mẹ nói cũng đúng, Minh Tịnh có mấy người ca ca tài giỏi rồi, sống ung dung cả đời thôi cũng tốt. Minh Huy lấy bánh ngọt bên cạnh rồi đưa cho đệ đệ, nói:
- Ăn thêm một miếng nữa đi.
Minh Tịnh cười ngọt ngào nói:
- Cảm ơn ca ca.
Minh Huy thấy tim mình như tan chảy, đệ đệ nhà mình thì tất nhiên phải chiều rồi:
- Ngoan.