Chương 1345 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Trúc Lan nhìn Minh Đằng, Minh Đằng là đứa rất hào phóng với người nhà, không cần biết là đệ đệ muội muội hay các biểu đệ biểu muội, Minh Đằng luôn đối xử một cách công bằng. Lúc Ngọc Sương thành thân, Minh Đằng đã nghĩ ra việc thêm của hồi môn nhưng lại bị Triệu thị từ chối.

Thằng bé này có lòng, không phải bởi vì bản thân nhiều tiền nên mới hào phóng, nó thật sự muốn chia sẻ cho các đệ đệ và muội muội, của cải nó thêm vào của hồi môn không phải những thứ dòng họ Vinh thị cho nó mà là những thứ nó được ban thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ trong mấy năm qua.

Nguyên văn lời của Triệu thị lúc đó như sau: “Thẩm rất mừng vì Minh Đằng tốt với Ngọc Sương, nhưng thứ nhất huynh đệ thêm của hồi môn phù hợp là được, quá lại không hay, thứ hai là trong nhà cũng có rất đông huynh đệ.

Ý cuối cùng thị không nói rõ ràng, nhưng Minh Đằng cũng hiểu được. Trong nhà rất đông huynh đệ, hắn đi đầu sẽ tạo áp lực cho các huynh đệ khác. Bây giờ hầu như tất cả các huynh đệ trong nhà còn chưa độc lập. Cuối cùng hắn biết bản thân l* m*ng, cho nên chuẩn bị phần của hồi môn thêm vào không khác gì các huynh đệ khác.

Bây giờ Ngọc Lộ thì khác, là muội muội ruột, cho nên Lý thị không nhiều lời, mà những huynh đệ khác cũng không suy nghĩ sâu xa. Đương nhiên Trúc Lan không nói thêm gì nữa, trái lại chờ Minh Đằng nói.

Minh Đằng vuốt cánh mũi, nói:

- Con trai gom nhặt được không ít tranh chữ hàng thật ở phương Nam, và một ít đồ cổ. Con định bụng cho muội muội hết ạ.

Ngoài số của hồi môn trên, đa phần những thứ hắn được ban thưởng trong vài năm trở lại đây cũng cho muội muội hết. Một số vùng đất u tối có rất nhiều điều mờ ám, hắn không đi khắp nơi gom nhặt đồ đạc, bởi phải cho muội muội làm của hồi môn, nhỡ đâu bị người khác nhận ra thì không hay lắm. Vì vậy hắn chỉ đi gom nhặt đồ cùng tiểu cô trượng, hiển nhiên cũng có moi được từ tay Tề vương thế tử với giá rẻ hơn ba lần so với thị trường.

Lý thị nghe xong không có vẻ gì là vui mừng hay hớn hở cả, trái lại cực kỳ trầm mặc:

- Con cũng vất vả.

Bọn họ là cha mẹ nhưng lại không có khả năng chuẩn bị tranh chữ và đổ cổ cho con gái, gả vào dòng họ Uông thị, trong của hồi môn chỉ toàn là trang sức vàng bạc, đẹp thì đẹp đấy song không quá nở mày nở mặt. Trong khi của hồi môn có nhiều tranh chữ và đồ cổ không những đẹp mặt, lại còn khiến người ta đánh giá cao tân nương. Vì vậy của hồi môn cha mẹ chồng cho có nhiều đồ cổ và tranh chữ, con trai cả và con dâu cũng vậy. Phần của hồi môn các phòng khác cho thêm vẫn thiên về tranh chữ đồ cổ, cha mẹ như họ chỉ có thể cố gắng thêm càng nhiều trang sức vào của hồi môn càng tốt thôi.

Minh Đằng thấy mãi mà mẹ vẫn không nói gì, tay chân bắt đầu luống cuống:

- Mẹ, mẹ làm sao vậy?

Lý thị cảm thán:

- Mẹ chỉ đang nghĩ, con mẹ thật sự trưởng thành rồi.

Minh Đằng chớp mắt, nói:

- Mẹ ơi, câu này hai năm trước mẹ đã từng nói rồi.

Hồi đó hắn và Húc Sâm phụ Tần vương tiểu cô trượng tiến hành một đợt tuyên truyền mạnh mẽ, tiểu cô trượng và Hoàng thượng còn khen thưởng cho cả hai. Mặc dù ý tưởng là do hắn lén hỏi ông nội nhưng ông nội bảo không được tiết lộ với bất kỳ ai, đây là bí mật giữa hai ông cháu họ!

Lý thị lập tức chẳng còn bùi ngùi gì nữa, đứa trẻ đáng lo này. Thị nói:

- Được rồi, các con đi làm chuyện của mình đi.

Trúc Lan dùng khăn che đi khoé miệng đang khẽ nhếch lên. Xương Trung không muốn đi, hắn còn chưa chia sẻ xong mà, cái miệng nhỏ huyên thuyên thuật lại chuyện ở quán trà, Minh Thuỵ chỉ ước có thể độn thổ:

- Tiểu thúc thúc à!

Còn lâu Trúc Lan mới chịu thừa nhận bởi vì bản thân cô dạy bọn trẻ tốt quá, nên bọn trẻ ghi tạc hết những lời cô nói vào đầu!

Tuy nhiên, Trúc Lan nghĩ đến Minh Thuỵ không chìa quạt ra để mặc Lâm tiểu thư trẹo chân thì đây sẽ là hồi ức mà sau khi thành thân nghĩ lại sẽ cảm thấy rất thú vị!

Triệu thị cười nói: - Đây là duyên phận.

Con trai rất không thích cầm quạt, hôm nay lại cố tình cầm theo.

Lỗ tai Minh Thuỵ đỏ lên: - Mẹ này!

Lúc trước hắn chưa để ý Lâm tiểu thư, những gì hắn biết về Lâm tiểu thư chỉ thông qua tin tức thôi. Hôm nay nhìn thấy Lâm tiểu thư, lỗ tai hắn lại đỏ lên. Đúng là cực kỳ xinh đẹp!

Làn da Minh Thuỵ trắng nõn, đỏ lên rất dễ nhìn thấy. Trúc Lan không khỏi bật cười, người trong phòng cũng cười theo.

   

Ngày tốt thành thân đã được ấn định sau kỳ thi Hương. Cả nhà Tuyết Mai còn chưa trở về, ngày thứ mười sau khi có danh sách trúng tuyển là ngày tốt để thành thân. Hôm ấy, kể cả Ngọc Sương sắp sinh cũng trở về nhà mẹ đẻ. Nàng ấy đỡ bụng ngắm nhìn muội muội trang điểm, mặc hỉ phục vào, hốc mắt Ngọc Sương đỏ hoe, hôm nàng ấy thành thân cũng không tới mức xúc động giống như bây giờ.

Ngọc Lộ đưa khăn cho Đại tỷ, nói:

- Tỷ đừng khóc mà, tỷ khóc chắc chắn muội sẽ không theo.

Ngọc Sương lau mắt, nói:

- Tỷ không khóc nữa, tỷ đang vui đấy.

Ngọc Lộ cố nhịn nhưng hốc mắt cũng hơi đỏ rồi, nói:

- Chúng ta nên vui mới phải, chúng ta đều ở Kinh Thành nên sau này tỷ muội chúng ta có thể gặp nhau dễ dàng.

Đây là ưu điểm của việc không lấy chồng xa, không những về nhà mẹ đẻ dễ dàng mà còn có nhà mẹ đẻ chống lưng không lo bản thân bị ức h**p thảm.

Ngọc Sương kéo tay muội muội đặt lên bụng mình, nói:

- Tỷ không phải người mê tính, nhưng tỷ hy vọng bản thân có thể mang lại điềm lành cho muội. Tỷ không chúc sống lâu trăm tuổi gì cả, tỷ chỉ mong muội con cháu đầy đàn đông con đông cháu.

Ngọc Lộ à lên, nói:

- Thế thì đệ muội sờ thật nghiêm túc, chắc chắn nhóc con sẽ mang lại điềm lành cho Nhị di.

Bụng Ngọc Sương hơi động đậy, mắt Ngọc Lộ sáng rực lên.

Lý thị và đám người Triệu thị chứng kiến cảnh này, trong lòng Lý thị lại chua xót. Con gái có hôn ước tốt đẹp nhưng lại gánh trên vai quá nhiều trách nhiệm. Trúc Lan cũng cảm thấy hơi căng thẳng, cho đến khi người chăm sóc tân nương tới thúc giục tâm trạng của mọi người mới phấn chấn lên.

Giờ lành đã điểm, đằng trước đám người Minh Vân đang chặn cửa lại. Xương Trung và các ca ca không ra cổng lớn, mà đi cùng cha. Xương Trung cảm thán:

- Nhà ta có nhiều nam nhi, không có chuẩn bị sẽ không dễ gì qua ải.

Bây giờ là lúc Ngọc Lộ xuất giá, lừa nam hàng chữ Minh thật sự rất đông. Tân lang muốn vào cửa bắt buộc phải qua một ải khó khăn. Thảm nhất là Chu gia toàn là những người có học: cháu trai cả là Bảng Nhãn, cháu trai thứ hai cũng được danh sư dạy dỗ. Mỗi một đứa cháu đều không phải tay mơ.

Xương Trí cười nói:

- Huynh tưởng đệ cũng sẽ đi chặn cửa.

Xương Trung hất cằm, nói:

- Đệ là tiểu thúc thúc, đệ là trưởng bối mà.

Chu lão đại không có tâm trạng nghe các đệ đệ tán gẫu, giờ còn chưa thấy con rể mà hốc mắt của hắn đã đỏ hoe rồi. Đại phòng chỉ có một đứa con gái, một đám tiểu tử thối mới được một đứa con gái cưng. Lão Đại và Lý thị thật sự thương con gái không biết để đâu cho hết. Từ của hồi môn có thể thấy được, những thứ mang đi được gần như cho Ngọc Lộ mang đi hết. Nếu không phải vì Ngọc Lộ cản lại, hai người họ còn muốn cho nhiều hơn nữa.  

Ánh mắt Xương Nghĩa trầm xuống. Hắn không được nhìn thấy con gái của mình xuất giá, chờ hắn đỡ bận sẽ đi kiếm con rể tâm sự nhiều hơn.

Cho dù Chu gia không cho, dòng họ Uông thị cũng xông vào. Ưu điểm của gia tộc lớn là rất đông người, Uông Uý vượt qua từng ải cuối cùng cũng cưới được thê tử về.  

Trúc Lan từng gả cháu gái, nên còn bình tĩnh lại được. Hai vợ chồng Chu lão đại thì thôi, cố gắng dữ lắm cho tới khi thấy con gái ngồi lên kiệu hoa, vừa mới trở về, hai vợ chồng lại khóc oà lên. Ai khuyên cũng không có tác dụng, nước mắt rào rạt rơi xuống.

Tuyết Hàm nói: - Lần đầu con thấy Đại ca khóc dữ vậy đó.

Trúc Lan cười nói: - Chờ lúc Lâm Hi xuất gia đi, Dung Xuyên cũng hy chang vậy.

Tuyết Hàm nghẹn họng: - Mẹ ơi, Lâm Hi vẫn còn nhỏ mà.

Trúc Lan biết hai vợ chồng Tuyết Hàm thương Lâm Hi cỡ nào. Không riêng gì hai vợ chồng chúng coi Lâm Hi là bảo bối, mà Thái Thượng Hoàng và Hoàng thái hậu cũng vậy. Cháu gái ruột duy nhất không gì sánh bằng!

Thời gian trôi qua, Tuyết Hàm đã rũ bỏ triệt để sự non nớt trên người, bây giờ là Tần vương phi được người trong Kinh Thành kính trọng. Khí thế trên người không che giấu sẽ khiến người ta cảm thấy khó thở.