Chương 1344 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Lúc Chu Thư Nhân trở về từ nha môn, Trúc Lan nói lại ý của Lâm gia và những ưu điểm của Lâm tiểu thư. Chu Thư Nhân bật cười, nói:

- Tiểu thư Lâm gia có thể khiến em đánh giá cao chứng tỏ thật sự là một cô bé giỏi giang.

Tiêu chuẩn của vợ cao đến nhường nào thì anh là người rõ nhất.

Trúc Lan đưa quần áo cho chồng, nói:

- Em thật sự cảm thấy Minh Thuỵ và Lâm tiểu thư chỗ nào cũng hợp nhau, nhất là giá trị nhan sắc của hai đứa nó. Nghĩ thôi mà đã thấy rất chờ mong rồi.

Cô thừa nhận bản thân cô chủ yếu là thiên về giá trị nhan sắc của Lâm tiểu thư nhiều hơn, cô thấy may mắn vì Lâm tiểu thư vẫn luôn mũm mĩm. Nếu gầy đi trở thành người đẹp từ nhỏ đến lớn thì làm gì có chuyện chờ tới bây giờ mới đính ước, bị người ta phát hiện ra và đính ước từ đời kiếp nào rồi.

Trúc Lan nghĩ ngợi, rồi cảm thán:

- Này gọi là gì nhỉ? Là duyên phận đó.

Chu Thư Nhân dại ra vài giây, không hiểu vì sao tự nhiên vợ lại kích động như vậy. Anh hỏi:

- Anh đi hỏi thăm tin tức nha?

Trúc Lan: - Anh hỏi hay không cũng vậy, dù sao hai vợ chồng Xương Nghĩa sẽ đi hỏi thăm rõ ràng.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Nếu thành đôi thật thì đây đúng là nhân duyên tốt, sau này Lâm gia có thể giúp đỡ Minh Thụy. Tương lai chúng ta có tách khẩu, Nhị phòng cũng có chỗ dựa.

Cổ đại là vậy, giữa hai gia đình không đơn giản chỉ là cưới gả.

Trúc Lan tán thành: - Ừm.

Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, dường như hôm qua vẫn còn nói về thi Hương mà chớp mắt một cái đã có thành tích thi Hương rồi. Ôn Dung chiếm giữ vị trí đầu của Kinh Thành.

Minh Đằng, tiểu thúc thúc và Minh Thuỵ ở quán trà. Cả đám có vị trí rất tốt, có thể nhìn thấy rõ ràng tình hình bên dưới. Minh Đằng tặc lưỡi, nói:

- Ta còn tưởng đâu Ôn Dung có thể bình thản đón nhận, coi kích động chưa kìa. Thật sự không giống Ôn Dung mà ta quen biết gì cả.

Xương Trung: - Y coi cháu trai cả là đối thủ của mình. Cháu trai cả vuột mất Đại tam nguyên, nên đó trở thành mục tiêu của Ôn Dung.

Minh Đằng sờ cằm, nói:

- Số Ôn Dung cũng son, biết đâu năm nay sẽ thực hiện được.

Lần trước phương Nam không những giành được hạng nhất, mà chút xíu nữa là tranh hết suất trên bảng. Còn bảng vàng lần này… đến hắn cũng không muốn nhìn.

Minh Thuỵ chăm chú nhìn bảng vàng, hít vào một hơi thật sâu. Bây giờ hắn nghĩ thì còn sớm quá, hắn chưa thi Đồng sinh luôn mà. Hắn nói:

- Không biết thành tích của Khương Đốc biểu ca thế nào.

Xương Trung cũng lo lắng, nói:

- Chắc là không kém đâu.

Minh Đằng tán thành:

- Không giành được hạng đầu cũng sẽ nằm trong những cái tên đầu bảng thôi.

Tài nguyên của các nam nhi trong nhà thật sự rất tốt, nhưng đồng thời áp lực đi kèm không nhỏ, sợ làm mất mặt Chu gia, dù Khương Đốc có là cháu ngoại cũng đừng hòng thoát. Tuy nhiên, năm nay Chu gia không được để ý nhiều lắm.

Xương Trung nói: - Năm nay trong tộc cũng có người tham gia kỳ thi Hương, người lần trước thi rớt sang năm lại tiếp tục tham gia khoa cử.

Minh Đằng khẽ ừ, năm ngoái người của dòng họ Chu thị đi thi rớt hết, ai bảo danh sách năm ngoái quá mức khốc liệt, coi như số không may mắn vậy. Thấy người bên dưới đã tản ra hết, cả đám mới đứng dậy đi xuống dưới lầu. Vóc dáng Xương Trung không cao, nhưng vai vế cao nên đi tuốt đằng trước. Kế đến là Minh Đằng, cuối cùng là Minh Thuỵ. Hôm nay quán trà rất đông.

Minh Thuỵ mới bước xuống bậc thang được hai bước, bỗng nghe một tiếng “ui da". Minh Thuỵ nghiêng người tránh qua một bên, cảm thấy cô nương trước mặt hơi quen. Hắn dùng cây quạt trong tay ngăn cô nương sắp ngã lại.

Gương mặt Lâm Tình đỏ bừng, hồi nãy nàng ấy chỉ mới thoáng nhìn sườn mặt Minh Thụy, không nhìn thấy bậc thang ở dưới chân, một chân giẫm phải mép bậc thang. Nếu không có ai giúp thì chắc chắn nàng ấy sẽ bị trẹo chân.

Minh Thuỵ thầm nghĩ may mắn bản thân vẫn luôn kiên trì tập võ, cánh tay có nhiều sức nên mới có thể dùng quạt đỡ cô nương lại được. Hắn cau mày, quan sát kỹ lưỡng cô nương đã đứng vững, chắc chắn cô nương không ăn vạ, hắn gật đầu tiếp tục đi xuống dưới.

Minh Đằng ngẩn ra, hắn dám khẳng định nếu trong tay Minh Thuỵ không có cây quạt thì còn lâu Minh Thuỵ mới duỗi tay cầm quạt ra cản lại. Được rồi, nếu đổi lại là hắn cũng sẽ có phản ứng như Minh Thuỵ thôi. Sợ đụng phải người ăn vạ rồi phiền phức nữa.

Lâm Tình lén tự véo mình một cái. Lần trước suýt nữa thì mất mặt, lần này là mất mặt thật. Nha hoàn sợ sệt mặt mũi trắng bệch, may mắn công tử hồi nãy biết lễ nghĩa không chạm tay, bằng không nha hoàn cũng không dám tưởng tượng tiếp, nói:

- Tiểu thư, tiểu thư không sao chứ?

Lâm Tình ảo não, nếu nàng ấy không nhìn quá tập trung thì đã không phát sinh sự cố rồi. Ừm, tất cả là tại Chu Minh Thuỵ quá tuấn tú đấy. Nàng ấy đáp:

- Ta không sao, chúng ta về thôi.

Nha hoàn dìu tiểu thư xuống lầu, chuyện xảy ra ở cầu thang không khiến người khác chú ý âu cũng là nhờ động tác của Minh Thuỵ quá nhanh. Nha hoàn đỡ tiểu thư lên xe ngựa ngồi chờ công tử nhà mình, bỗng nhiên nhớ ra:

- Người đó là công tử Chu gia ư!

Ôi, đây là duyên phận. Nàng ta nghe bảo sắp bàn tới chuyện hôn ước của tiểu thư rồi, phải chắc đến tám chín phần thì nàng ta mới được cho biết. Nàng ta thở phào nhẹ nhõm, lại một lần nữa cảm thán định mệnh kỳ diệu.  

Trên xe ngựa của Chu gia, nãy giờ Xương Trung không hề lên tiếng, lúc này mới cất giọng nói:

- Người hồi nãy là tiểu thư Lâm gia.

Minh Thụy sửng sốt, thảo nào cảm thấy quen quá. Nếu không phải vì cảm thấy quen mặt, hắn sẽ không bao giờ giang tay giúp đỡ. Hắn chỉ nghi hoặc nói:

- Không phải là một cô nương mũm mĩm sao?

Hôn nhân của mình, bản thân cũng có suy xét. Hắn sẽ không kéo dài mãi không đính ước, bây giờ đã có người thích hợp thì hắn không việc gì phải trì trệ nữa. Hắn xem tất cả những tin tức mà cha điều tra được xong, cuối cùng thở hắt ra một hơi. Mấy ngày nay hai nhà rất thường tới lui với nhau. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tiểu thư Lâm gia sẽ là thê tử tương lai của hắn.

Xương Trung bật cười, nói:

- Con nhận tin tức chậm quá. Có một lần đúng lúc thúc ở nhà chính chưa đi, nhìn thấy tiểu thư Lâm gia. Khi ấy còn chưa gầy như bây giờ, bây giờ gầy rồi.

Mẹ còn nói rằng nam thanh nữ tú xứng lứa vừa đôi, hắn đã có thể tưởng tượng ra sau này con của bọn chúng sẽ rất xinh đẹp.

Minh Thuỵ ngộ ra, hỏi:

- Hồi nãy tiểu thư Lâm gia nhìn thấy con nên mới không để ý nhìn dưới chân ư?

Minh Đằng: - Chắc vậy.

Minh Thuỵ cong cong khoé môi, nói:

- Bởi vậy nên nói may là đệ có mang theo cây quạt nhỉ?

Xương Trung và Minh Đằng đưa mắt nhìn nhau, cả hai không khỏi cười xòa. Đúng là may mắn có cây quạt thật, bằng không chắc chắn Minh Thuỵ sẽ chỉ đứng nhìn. Đừng mong nam nhi Chu gia biết thương hoa tiếc ngọc, từ bé đã được bà nội xây dựng nền tảng nên bọn chúng có thể tránh được là tránh.

Minh Thuỵ không thích dùng quạt, hôm nay là dịp hiếm hoi cầm quạt ra cửa. Nói vậy Minh Thuỵ và tiểu thư Lâm gia thật sự rất có duyên phận.

   

Thành Bình Châu

Khương Đốc nhìn tên mình xếp ở vị trí thứ năm, tâm lý không có dao động quá lớn. Khương Thăng rất hài lòng trước biểu hiện của con trai, nói:

- Năm nay Bình Châu cạnh tranh khốc liệt, xếp hạng hiện tại đã rất tốt rồi con.

Khương Đốc cười nói:

- Con biết mà cha, con cũng hài lòng lắm.

Khương Thăng yên tâm. Y chỉ sợ con trai sẽ ganh đua với đám Minh Vân thôi, may mắn tính cách con trai cũng hơi giống y.

Suy nghĩ của Khương Đốc đã hơi trôi xa, sau đó gò má không khỏi đỏ lên. Thi hương kết thúc là rất gần ngày hắn thành thân rồi. Khương Thăng kéo con trai đi về nhà, nói:

- Chúng ta ở lại Bình Châu thêm 2 ngày, sau đó trở về thôn Chu gia nghỉ ngơi vài ngày rồi trở về Kinh Thành luôn.

Về đến Kinh Thành là con trai chuẩn bị thành thân ngay, có rất nhiều chuyện phải làm. Nghĩ thôi mà Khương Thăng đã thấy đau đầu.

*

Chu phủ

Trúc Lan và Lý thị đều đang chờ tin, Xương Trung bước vào đầu tiên. Nói:

- Mẹ, Uông Uý đứng ở vị trí thứ ba. Thứ hạng không đến nỗi nào.

Đám Minh Đằng không đến để xem thành tích của Ôn Dung, họ đến để xem thành tích của Uông Uý. Sau khi thi Hương, Chu gia cũng gả cháu gái. Mấy ngày nay có thể thường xuyên nhìn thấy người ta khiêng từng cái rương ra vào cửa phủ Chu gia. Đây là mớ của hồi môn cuối cùng Đại phòng đặt mua, toàn là những món không mấy quan trọng nhưng lại không thể thiếu được.

Minh Đằng ngồi xuống bên cạnh, nói:

- Một thời gian nữa Ngọc Lộ trở thành con của nhà khác rồi.

Lý thị lườm hắn, nói:

- Con biết thì bớt chọc tức muội muội con lại đi.

Minh Đằng xấu hổ, hắn chỉ đang nghĩ muội muội ở nhà có thể tự do một chút thôi mà. Hắn vội vàng nói sang chuyện khác:

- Mẹ, con có thêm của hồi môn cho muội muội.