Chương 1343 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Trúc Lan khá bất ngờ vì Lâm gia sẽ gửi thiệp mời tới, mà còn là thiệp do Lâm lão phu nhân tự tay viết nữa. Lần trước ở Thương gia, cô và Lâm lão phu nhân chỉ nói với nhau được có mấy câu. Mỗi một thế hệ Lâm gia đều sẽ có một người làm quan Ngự sử, mối quan hệ trong giới Ngự sử hết sức rộng rãi và là một trong rất ít những gia tộc không kéo bè kéo cánh trong kinh.

Triệu thị ngạc nhiên: - Mời cả con ạ?

Trúc Lan khẽ ừ: - Chừng đó con đi với mẹ.

Triệu thị không để trong lòng, dạo này thị nhận được rất nhiều thiệp mời nên thị chỉ nghĩ là vì muốn tạo dựng quan hệ với tướng công thôi.

*

Hộ Bộ

Chu Thư Nhân dặn dò công việc xong hết, giữ Trương Cảnh Hoành lại nói:

- Ngươi ngồi trước đi.

Trương Cảnh Hoành càng lớn càng chững chạc và chín chắn. Mặc dù không được thăng chức, nhưng cũng chẳng ai ở Hộ Bộ dám coi khinh hắn. Ngoại trừ một số người vẫn tránh né hắn, hắn đã hoà nhập gần như triệt để.

Chu Thư Nhân nói: - Một khoảng thời gian nữa thị lang mới sẽ được điều nhiệm đến.

Trương Cảnh Hoành: - Hạ quan biết ạ.

Vương đại nhân rời đi, bọn họ đang chờ thị lang mới đến.

Chu Thư Nhân nói tiếp:

- Ngươi ở Hộ Bộ đã nhiều năm rồi mà chưa thăng tiến, hôm nay Hoàng thượng có nhắc tới ngươi.

Trường hợp Trương Cảnh Hoành khá đặc biệt, ở Hộ Bộ nhiều năm mà không được thăng chức theo đúng quy trình. Nói trắng ra là, chức quan của Trương Cảnh Hoành như nào sẽ do Hoàng thượng quyết định.

Trương Cảnh Hoành vốn đang thả lỏng, sau lưng lập tức căng cứng. Cho dù hắn không có lòng tham, nhưng ai mà không muốn đạt được điều tốt hơn cơ chứ?

Những năm vừa qua hắn luôn cần cù và chăm chỉ làm hết công việc ở Hộ Bộ. Vì sao? Còn không phải là để cho Hoàng thượng yên tâm hay sao, còn không phải là để cho con trai có thể có một tương lai tốt hơn hay sao?

Chu Thư Nhân lại nói:

- Các bộ dần dần cải cách, quyền lực các phòng trực thuộc các bộ phân hoá sâu sắc, chức vụ cũng có một số thay đổi, ta cảm thấy ngươi nên được tăng lên một cấp.

Trương Cảnh Hoành vui mừng khôn xiết, Thượng thư đại nhân đã nói như vậy tức là Hoàng thượng cũng đồng ý rồi. Các bộ cải cách, trước kia Hộ Bộ không có chức quan Tòng tứ phẩm và Chính tứ phẩm, chỉ mới xuất hiện sau cải cách thôi, tương lai có thể quản lý một phòng chứ không phải bởi vì thân phận đặc thù của hắn nên ai sai đâu đánh đó không có tính ổn định giống như bây giờ.

Chu Thư Nhân đứng dậy vỗ vai Trương Cảnh Hoành, nói:

- Làm cho tốt vào, đừng để bản quan thất vọng nhé.

Trương Cảnh Hoành dằn cơn kích động xuống, đáp:

- Hạ quan chắc chắn sẽ không làm đại nhân thất vọng.

Chờ Trương Cảnh Hoành ra ngoài, Chu Thư Nhân mới vuốt râu. Thái độ của Hoàng thượng đối với cô nhi tiền triều khiến anh khá bất ngờ, Hoàng thượng không quá phòng bị Trương Cảnh Hoành như anh tưởng tượng. Nhưng rồi ngẫm lại đúng là không cần để ý thật, bây giờ thịnh thế dần dần thành hình, Trương Cảnh Hoành lại bị ràng buộc trong kinh, hoàng thất đối đãi với Trương Cảnh Hoành không tới nỗi nào. Xem ra hoàng thất đang rất rộng lượng, hoàn toàn không cần phải khống chế Trương Cảnh Hoành.

Mấy ngày trôi qua, hai vợ chồng Khương Thăng đã về đến thôn Chu gia. Tuyết Mai lên đường không ngừng nghỉ, thay quần áo xong là đi đến Giang gia luôn.

Đổng Y Y sửng sốt:

- Ngươi vừa về đến thôn sao không nghỉ ngơi gì đi?

Tuyết Mai quan sát Mộc Lam, trong lòng có chút áy náy. Mộc Lam lớn hơn Khương Đốc, những năm qua ở nhà đã phải hứng chịu rất nhiều lời nói không có căn cứ. Cô nói:

- Lòng ta cứ đau đáu về Mộc Lam mãi, ta không thể chờ thêm một khắc nào nữa nên mới tới đây ngay.

Đổng Y Y khẽ thở hắt ra một hơi, Tuyết Mai để ý con gái của thị là điều quan trọng nhất. Thị nói:

- Chúng ta vào nhà rồi nói.

Nói xong, Đổng Y Y nhìn người đàn bà nghe thấy động tĩnh đi ra, khẽ mỉm cười gật đầu chào, rồi mời Tuyết Mai vào nhà. Hành động của Tuyết Mai hôm nay sẽ đập tan toàn bộ tin đồn, Đổng Y Y vui vẻ trong lòng nên bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn. Tuyết Mai hành động chứ không cần dùng quá nhiều lời nói để giải thích, hành động là bằng chứng thiết thực nhất cho thấy Khương gia rất quan tâm Mộc Lam.  

Khương Đốc mân mê chiếc hộp, đây là trang sức mà hắn chọn cho Mộc Lam mỗi khi hắn đến một nơi. Nếu như nói rằng hắn có tình cảm sâu sắc với Mộc Làm thì chắc chắn là nói dối, thời gian cả hai ở cùng nhau quá ít ỏi, còn kém xa Minh Vân biểu ca và biểu tẩu, nhưng đã đính ước thì hắn bắt buộc phải có trách nhiệm. Hắn tin chắc bản thân sẽ được một cuộc hôn nhân viên mãn.

Khương Thăng thay quần áo xong thì thấy con trang đang ngồi thất thần, y nhìn thoáng qua chiếc hộp trong tay con trai. Nói:

- Con muốn đi thì cứ đi thôi, các con sắp thành thân tới nơi rồi nên không cần phải dè chừng làm gì.

Tính ra, nếu như con trai không theo y đi khắp nơi thì con trai đã thành thân từ lâu rồi. Giang gia không hề oán trách một câu, hiển nhiên y càng trân trọng. Vì vậy, sính lễ cũng hoành tráng hơn sính lễ ban đầu vài phần.

Khương Đốc cười nói:

- Mẹ con đi rồi, ngày mai con mới đi.

Khương Thăng: - Cũng được. Mới đó mà con đã sắp thành gia lập thất, cha vẫn còn nhớ như in hồi con còn nhỏ…

Nói đoạn, Khương Thăng hơi khựng lại. Lúc nhỏ con trai phải trông chừng muội muội, khi ấy y và thê tử sống khổ, y tưởng đâu bản thân đã quên, nhưng đáng tiếc dấu vết vẫn còn in hằn trong lòng. Cho dù bây giờ cha mẹ đối xử với họ rất tốt, ấy vậy mà vết thương trong lòng chưa từng nguôi ngoai.

Khương Đốc không hiểu chuyện gì ngẩng đầu lên gọi: - Cha…

Khương Thăng tươi cười nhìn về ngọn núi ở phía xa xa, nói:

- Không có gì đâu. Cha đang nhớ lại hồi con còn nhỏ rất thích ở nhà ông bà ngoại.

Khương Đốc bật cười:

- Bây giờ con vẫn thích ở nhà ông bà ngoại đấy thôi.

Ông ngoại cũng vậy, mà bà ngoại cũng vậy, nghe hai ông bà nói chuyện, hắn cảm thấy bản thân có thể ngộ ra rất nhiều đạo lý.

Kinh Thành

Trúc Lan và Triệu thị đang ở Lâm gia, Lâm lão phu nhân cư xử với Trúc Lan rất có chừng mực, lão phu nhân hào hứng vì Trúc Lan đích thân đến, nhưng lại không hề lôi kéo Trúc Lan không chịu buông tay.

Ánh mắt Trúc Lan dừng lại ở chỗ vị tiểu thư đứng xa xa, cô phải tìm một vòng mới thấy tiểu thư Lâm gia. Cô khẽ nhướng mắt to hơn một chút, cô bé mũm mĩm trong ấn tượng giờ đã gầy đi nhiều rồi. Bé mập toàn là những cổ phiếu tiềm năng, thật sự không ngoa. Lúc Lâm tiểu thư tròn trịa trông rất đáng yêu, gầy xong lại hóa thành một mỹ nhân. Mặc dù bây giờ vẫn còn hơi tròn, nhưng cũng là một mỹ nhân tròn. Gầy đi khiến Lâm tiểu thư trông có vẻ tương đối mềm mại.

Trúc Lan nhìn cũng hơi lâu, đương nhiên Lâm lão phu nhân đã phát hiện ra. Bèn hỏi:

- Dương phu nhân đang nhìn Tình Nhi sao?

Trúc Lan thoải mái thừa nhận:

- Ta chỉ cảm thấy Lâm tiểu thư thay đổi rất nhiều thôi.

Lâm lão phu nhân rất hiểu cháu gái, Tình Nhi là đứa vô tư ấy vậy mà đi Thương gia về lại có tâm sự. Bà cụ nghĩ tới nghĩ lui mới đoán ra có lẽ là vì những lời bà cụ từng nói, nên đứa cháu gái vốn vẫn nhởn nhơ của bà cụ mới sốt ruột.

Lâm lão phu nhân nói nhỏ:

- Phu nhân cảm thấy Tình Nhi thế nào?

Trúc Lan nhớ lại lời nhận xét về Lâm Tình của hai đứa cháu gái, đáp:

- Tiểu thư của quý phủ hiểu chuyện lại cởi mở, lão phu nhân có phúc.

Ánh mắt Lâm lão phu nhân sáng rỡ, nói:

- Không phải lão thân thổi phồng cháu gái của mình đâu, nhưng mà trong số mấy đứa cháu gái của lão thân có mỗi Tình Nhi là có năng lực nhất đấy. Còn được thừa hưởng sự thông minh từ lão gia nhà ta, không phải khen chứ nha đầu này mà là bé trai thì cũng có thể đi tham gia khoa cử một lần cho biết.

Trúc Lan nheo mắt. Quả nhiên Lâm gia đã đoán ra được tiêu chuẩn chọn vợ cho Minh Thuỵ của cô, đang nói với cô rằng Lâm Tình có thể đảm nhiệm vị trí thê tử của trưởng nam Nhị phòng của Chu gia. Đồng thời cũng muốn thể hiện Lâm Tình có đủ khả năng theo kịp bước chân Minh Thuỵ, không phải kiểu người làm ảnh hưởng người khác.

Đúng là càng tìm hiểu tiểu thư Lâm gia, Trúc Lan càng thêm dao động. Ban đầu cô có cảm tình với tiểu thư Lâm gia vì các cháu gái đánh giá cao tiểu thư Lâm gia thôi, bây giờ mỗi lần phát hiện thêm một điểm tốt của Lâm gia thì tiểu thư Lâm gia lại được cộng một điểm.

Thương gia bộp chộp, Lâm gia trái ngược hoàn toàn. Lâm lão gia cáo lão nhưng không hồi hương, vẫn ở lại Kinh Thành làm kim chỉ nam cho con cháu. Lâm gia rất có nề nếp gia đình, vẫn luôn được người trong Kinh Thành nhận xét là tốt.

Triệu thị ngồi cạnh mẹ chồng, cuối cùng cũng hiểu ra ý của Lâm gia. Trước đó có tiểu thư Thương gia làm chuẩn, nên trong mắt Triệu thị tiểu thư Lâm gia không có chỗ nào chê.