Xương Nghĩa ngồi xuống gật đầu, nhỏ giọng trả lời:
- Ừ. Là lang trung ở Hải Vụ Ti, Thương Văn Cẩm.
Hồ Hạ nghi hoặc, nói:
- Sao ngài còn quan tâm đến Hải Vụ Ti nữa?
Vài năm trở lại đây Hải Vụ Ti phát triển cực kỳ mạnh mẽ, cũng là lựa chọn hàng đầu của một ít thế gia vọng tộc khi tính toán cho con cháu của mình. Nhìn tuổi tác của Thương Văn Cẩm, Hồ Hạ hơi mông lung. Thương gia là nhà nào nhỉ?
Xương Nghĩa đã gọi trà xong, bảo Hồ Hạ ăn điểm tâm đi. Hồ Hạ có một bụng nghi vấn mà không nhận được câu trả lời, đành phải cầm điểm tâm lên rồi dỏng tai lắng nghe bên cạnh. Xương Nghĩa nghe thấy hết mọi động tĩnh kế bên, bình thường không ai dám nghe lén như vậy, nhưng rõ ràng Vinh Ân Khanh không sợ người ta nghe, bằng không cũng sẽ không chọn một căn phòng có không gian mở.
Vinh Ân Khanh nghi ngờ lỗ tai mình nghe lầm, hỏi:
- Gì? Ngươi mới nói gì?
Thương Văn Cẩm nói: - Nhà ta có một tiểu thư vừa đến độ tuổi đính ước…
Còn chưa nói dứt câu, Vinh Ân Khanh đã ngắt ngang . Lần này hắn thật sự nghe rõ rồi, hắn bắt đầu ngẫm lại bản thân. Hắn làm Hầu gia tương đối nhàn hạ, đúng là hắn không làm chuyện gì quan trọng thật, nhưng hắn chưa từng tỏ ra mình thích nữ sắc, sao hết người này đến người kia đều cảm thấy hắn nên có thêm vài người thiếp thất vậy?
Xương Nghĩa sặc trà trong miệng, hắn dùng khăn che miệng lại rồi khe khẽ ho để không khiến người khác chú ý. Hai mắt hắn trợn lên, Thương lão gia có tàn cán thì cũng có ích gì đâu, đến cả con trai của mình còn không dạy dỗ nên thân, nếu Thương lão gia và Thương lão phu nhân mà biết chắc tức chết mất.
Hồ Hạ hơi ngớ ra, nhỏ giọng hỏi: - Thứ nữ hả?
Xương Nghĩa điểm lại, đáp: - Đích nữ.
Nhị phòng Thương gia chỉ có đích nữ, nhưng lại có hai con trai do thiếp thất sinh ra.
Hồ Hạ: “...”
Ông ấy chẳng làm được chuyện bắt đích nữ đi làm thiếp đâu. Không đúng, con gái của ông ấy, cho dù là đích nữ hay thứ nữ, ông ấy đều không cho đi làm thiếp. Thoạt nhìn trong nhà có thiếp thất thật, nhưng trước giờ ông ấy chưa bao giờ mong muốn con gái của mình trở thành thiếp thất của người khác. Cuộc sống của thiếp thất như thế nào, chẳng lẽ người đàn ông trong gia đình không biết.
Lại một lần nữa chạm đến giới hạn của Xương Nghĩa, hắn thầm cảm thấy may mắn vì không làm sui. Lúc này nước trà cũng uống không vô.
Vinh Ân Khanh tức giận đứng dậy, nói:
- Bổn hầu rất kính trọng và yêu thương thê tử của mình, bổn hầu có trai có gái không cần thiếp thất.
Nói đoạn, Vinh Ân Khanh đi ra ngoài thì gặp được Xương Nghĩa. Trên mặt Vinh Ân Khanh càng xấu hổ hơn, hơi buồn bực đi tới hỏi:
- Huynh tới từ bao giờ vậy?
Xương Nghĩa mỉm cười, đáp: - Nghe hết rồi.
Vinh Ân Khanh: “...”
Cọc ghê, hắn thật sự không phải kẻ háo sắc.
Thương Văn Cẩm còn xấu hổ hơn, đụng trúng Lão Nhị của nhà họ Chu. Sắc mặt của hắn đỏ bừng, vội vàng rời đi.
*
Tối đó, Xương Nghĩa thuật lại chuyện hôm nay cho cha mẹ nghe. Xương Nghĩa tặc lưỡi, nói:
- Thương lão gia dứt khoát ra đi không quan tâm đến các con trai, tính cách của người này cũng vặn vẹo bất thường.
Chu Thư Nhân liếc mắt, nói:
- Bây giờ mới biết cha con tốt chứ gì?
Xương Nghĩa cười đáp: - Vâng, cha là tốt nhất.
Xương Nghĩa nói tiếp:
- Dạo này hơi nhiều người mời con, chủ yếu là vì chuyện chọn người đi sứ.
Lúc chọn nhóm người đầu tiên đi sứ, ai trốn được đều sẽ trốn hết. Bây giờ thấy được ích lợi và thu hoạch, cả đám ùa lên cứ như ong vỡ tổ vậy. Hắn đối phó cũng thấy mệt mỏi.
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:
- Bây giờ mới là lúc thử thách con nè, đây là thời điểm quan trọng nhất quyết định sau này con có lên được Tứ phẩm hay không. Hoàng thượng đưa cho con một bài toán khó, ngài sẽ theo dõi con thật sát sao mọi lúc mọi nơi.
Đừng nghĩ thăng quan là xong, thử thách chân chính là làm sao để ngồi vững vị trí.
Xương Nghĩa cảm thấy rất áp lực, chọn người đi sứ cực kỳ quan trọng, vừa phải cân bằng thế lực, vừa không được làm phật lòng nhiều người. Hắn nói:
- Con hiểu rồi ạ.
Chu Thư Nhân thấy trời vẫn còn sớm, nói với vợ rằng:
- Anh và Xương Nghĩa ra thư phòng nhỏ nói chuyện một lúc.
Trúc Lan đang xem sách nên cũng chẳng ngẩng đầu lên, đáp: - Ừm.
Nhà chính có một thư phòng nhỏ dành Trúc Lan, trong thư phòng hầu như chỉ có sách của cô và tranh vẽ chứ chẳng có bao nhiêu món của Chu Thư Nhân. Xương Nghĩa ít khi đến thư phòng của mẹ, nói:
- Mẹ sưu tầm được nhiều sách vậy sao?
Chu Thư Nhân không giải thích. Có rất nhiều sách là của trong cung đưa đến, những điểm kiến thức do vợ anh biên soạn đã được gửi đi nên sách trong nhà càng ngày càng nhiều. Chu Thư Nhân ra hiệu cho con trai ngồi, giảng giải rõ ràng tất cả ân oán của các gia tộc trong kinh mà anh biết được. Biết cách lợi dụng thì nó sẽ là thứ vũ khí sắc bén, có thể giải quyết rất nhiều chuyện.
Sáng sớm hôm sau, Lý thị tới nhà chính là càm ràm mãi:
- Đúng là người sắp có thê tử có khác, xem xem mới ngày thứ hai mà nó đã mò đến nhà nhạc phụ rồi.
Trúc Lan: - Mẹ thấy con nên vui mừng mới phải, con sắp có hai đứa con dâu.
Lý thị thật sự vui mừng, nói:
- Chờ vài năm nữa là có thêm một bầy trẻ bu xung quanh con gọi bà nội, tưởng tượng thôi mà con cũng có thể cười tỉnh rồi.
Triệu thị hâm mộ, con thị còn chưa đính ước, mà Đại tẩu đã có hai người con dâu, điều duy nhất an ủi thị là con gái được yên bề gia thất và thị cũng sắp có cháu trai hoặc cháu gái.
*
Thôn Chu gia
Mộc Lam ở Giang gia cẩn thận v**t v* áo cưới, nụ cười trên môi càng lúc càng rõ. Cuối cùng nàng ta cũng sắp thành thân rồi.
Đổng Y Y vừa vào là nhìn thấy áo cưới ngay, áo cưới đã may xong từ một năm trước, hơn một năm qua mặc dù ngoài miệng họ bảo không thèm để ý, song thực chất trong lòng vẫn mong có thể thành thân càng sớm càng tốt. Con gái lớn hơn Khương Đốc, tuy trong thôn đối xử khá thân thiện với Giang gia nhưng cũng có người ngồi lê đôi mách.
Mộc Lam ngẩng đầu, hỏi:
- Mẹ, mẹ xong việc rồi ạ?
Đổng Y Y mỉm cười gật đầu, đưa danh sách của hồi môn cho con gái. Nói:
- Đây là danh sách của hồi môn mới chỉnh lại, con xem thử đi.
Mộc Lam cầm danh sách của hồi môn, đáp:
- Mẹ ơi, mẹ đừng cho con hết. Ca ca cũng sắp phải đón dâu mà.
Đổng Y Y nói: - Mẹ có chuẩn bị cả rồi.
Mấy năm vừa qua cha ra sức bồi thường cho thị. Ban đầu thị không muốn nhận, sau đó lại nghĩ thị né không được. Chỉ cần thị còn mang họ Đổng, chỉ cần thị còn giá trị với Đổng gia, thì thị không tài nào thoát khỏi, nghĩ tới nghĩ lui quyết định nhận lấy bồi thường. Bằng không, thị thật sự không thể lấy ra của hồi môn và sính lễ coi được. Sau khi các con cưới gả xong xuôi, thị và tướng công sẽ sống cuộc sống bình dị của mình. Tướng công có quà biếu vào mỗi lần nhập học, trong nhà cũng có một ít đủ cho bọn họ tiêu dùng.
Mộc Lam cẩn thận gấp áo cưới lại, mảnh vải này được Chu di gửi cho.
*
Kinh Thành
Ưu điểm của việc mặt Minh Đằng bị cháy nắng là cho dù sắc mặt có đỏ cũng không ai nhìn ra được, hắn nói:
- Ta thấy cây trâm rất xứng với muội nên ta mua luôn, muội xem có thích không?
Đầu ngón tay cầm cây trâm của Lưu Giai hơi nóng lên, trên trâm có một hạt ngọc trai rất lớn. Nàng ta đáp:
- Tốn kém, chắc chắn là đã bỏ ra rất nhiều bạc đúng không?
Lỗ tai Minh Đằng hơi đỏ, nói:
- Trâm hợp với muội là được, bạc nhằm nhò gì.
Coi nói chuyện hào sảng chưa kìa. Minh Đằng đúng là không thiếu bạc thật, thu nhập từ những sản nghiệp do hắn đứng tên hằng năm không ít, chưa kể được ban thưởng cũng rất nhiều.
Lưu Giai nắm mấy đầu ngón tay lại, cuối cùng nuốt lại những lời đã đến cửa miệng, bây giờ nói lại không thích hợp, nàng ta đáp: - Vâng.
Minh Đằng không nán lại lâu đã đi, hắn còn có việc cần phải giao phó.
Lưu Giai cất trâm vào hộp trang sức, không cần biết cây trâm đắt rẻ sang hèn thế nào, nàng ta để ý tấm lòng hơn hết, trong lòng Minh Đằng có nàng ta nên mới có thể để ý đến sở thích của nàng ta. Trong nhà dành dụm của hồi môn cho nàng ta, nên đã lâu rồi nàng ta không dám mua trang sức mình thích.
Nhị tẩu tiến vào: - Hoàn hồn chưa?
Mặt Lưu Giai lại đỏ lên: - Nhị tẩu này…
Ninh Đình cười tủm tỉm, nói:
- Từ lúc Minh Đằng rời khỏi Kinh Thành là muội cứ như người mất hồn ấy. Người ta trở về thì hồn vía của muội cũng trở về theo thật này, nhưng trái tim thì lại bay đi mất.
Lưu Giai nhìn chằm chằm vào bụng Nhị tẩu:
- Muội đang chờ đứa bé chào đời đó.
Ninh Đình cười to hơn, nói:
- Lúc con của tẩu chào đời thì muội cũng xuất giá rồi.
Gò má Lưu Giai ửng hồng: - Nhị tẩu!
*
Chu gia
Trúc Lan đưa thiệp vừa mới nhận được cho Triệu thị, nói:
- Con xem thiệp đi.