Chương 1341 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Ngọc Văn là đứa thứ hai xuống xe ngựa, lập tức có tinh thần liền: - Ai vậy?

Ngọc Nghi xuống xe ngựa cuối cùng, lúc này Lâm tiểu thư đã sắp đi đến trước xe ngựa rồi. Các nàng không tiếp xúc nhiều với nhau, chỉ mới nói với nhau được có vài câu thôi. Lâm tiểu thư chủ động cất lời:

- Mọi người cũng tới mua sách à?

Ngọc Điệp không khỏi thoáng nhìn về phía ca ca. Lạ nha, đây là lần đầu có người không dán chặt mắt vào ca ca. Nàng ấy đáp:

- Ừm, bọn muội đến tiệm sách xem sách. Lâm tiểu thư mua xong rồi hả?

Lâm tiểu thư ôm sách, đáp:

- Ừm, mua xong rồi. Ta không làm phiền mọi người nữa nhé.

Lâm tiểu thư đi rồi, Ngọc Điệp mới kích động lôi kéo Ngọc Nghi:

- Tứ muội muội, vì Lâm tiểu thư này thật sự chẳng thèm nhìn ca ca dù chỉ là một cái liếc mắt!

Ngọc Nghi cũng lấy làm lạ, nói:

- Đúng vậy, bình thường có mặt Minh Thụy ca ca là sẽ nhìn Minh Thụy ca ca trước.

Minh Thụy rất bất lực, nói:

- Mấy người bọn muội á, huynh có phải là bạc đâu mà ai thấy cũng thích. Có người không thích rất bình thường mà.

Lúc này Ngọc Văn nào buồn ngủ nữa, nói:

- Vị Lâm tiểu thư này không phải muốn làm ca ca chú ý đâu, chẳng qua là hoàn toàn không dám nhìn ca ca.

Ngọc Điệp mon men lại gần, hỏi:

- Là sao?

Ngọc Văn: - Người bình thường phải có hành động liếc mắt nhìn Minh Thụy ca ca một cái mới là bình thường, bơ luôn là sai trái rồi. E he, muội cá Lâm tiểu thư nằm ở vế sau. Nào nào, có muốn đặt cược hay không?

Ngọc Kiều giờ tay, nói:

- Muội! Muội muốn đặt Ngũ tỷ nói đúng.

Ngọc Nghi cũng vừa nghĩ ra, lời Ngọc Văn nói mới đúng. Nàng ấy nhìn Minh Thụy ca ca, không khỏi bật cười. Rồi nói:

- Ai thèm đánh cược với muội, đừng hòng thắng được bạc của bọn tỷ nhé. Chúng ta đừng đứng ở ngoài này nữa, bên ngoài nóng quá.

Trên xe ngựa của Lâm gia, Lâm tiểu thư cầm khăn che đôi mắt lại. Nói:

- Ôi ôi, suýt chút nữa là ta mất hết mặt mũi rồi.

Hồi nãy bụng của nàng ấy suýt chút nữa thì kêu lên, vì đói. Đúng vậy, nàng ấy đang trong quá trình giảm cân. Nàng ấy từng gặp công tử Chu gia, còn không dưới một lần. Chu công tử trông rất tuấn tú, nàng ấy sắp mất mặt trước mặt Chu công tử tới nơi, nàng ấy nào dám nhìn mặt, trong lòng chỉ muốn nhanh chóng chạy đi mà thôi.

Nha hoàn lôi hộp trái cây trong xe ngựa ra, nói:

- Tiểu thư, người ăn vài miếng đi.

Lâm tiểu thư nhìn thấy trái cây, cố gắng dằn lòng phất tay:

- Không ăn, ta đã cố gắng bấy lâu rồi mà.

Nha hoàn không hiểu, nói:

- Tiểu thư, sao tự nhiên người lại giảm béo cơ chứ. Người vốn không thèm để ý kia mà? Vả lại các vị tiểu thư nhà ta đều sẽ ốm lại sau khi trưởng thành, chưa từng có tình huống ngoài ý muốn nào. Vì sao tiểu thư cứ thích giảm cân nhỉ!

Lâm tiểu thư khẽ hừ, nói:

- Em đừng lo lắng, ta cảm thấy mùa hè béo quá sẽ rất nóng.

Còn lâu nha hoàn mới tin. Sau khi từ Thương gia về, tiểu thư lập tức giảm cân. Hễ nghĩ đến tiểu thư Thương gia là nha hoàn lại bĩu môi, tiểu thư nhà mình tốt hơn.  

*

Chu gia

Trúc Lan rất bất ngờ khi Thương lão phu nhân đích thân tới phủ. Hiển nhiên, lão phu nhân cũng không ngờ rằng Chu thương thư đang ở nhà. Chu Thư Nhân rất lễ độ với lão phu nhân, nói:

- Lão phu nhân.

Lão phu nhân sửng sốt, có thêm Thượng Thư đại nhân nên trong lúc nhất thời bà cũng không biết nên mở lời thế nào.

Chu Thư Nhân thấy vậy nên hiểu ra ngay, anh đứng dậy nói:

- Anh đến thư phòng một lúc.

Trúc Lan gật đầu: - Vâng.

Lão phu nhân nhìn ghế bập bênh và sách bên cạnh thì như ngộ ra, tình cảm giữa bà và phu quân không tệ, nhưng nơi tướng công xuất hiện nhiều nhất là thư phòng, kể cả nghỉ phép cũng không ở cạnh bà nhiều. Bà nói:

- Mọi người đều nói Chu thượng thư rất thương thê tử, hôm nay coi như ta được tận mắt nhìn thấy.

Trúc Lan không hề xấu hổ, nói:

- Phu thê bọn ta cùng nhau vượt qua giông bão đến ngày hôm nay, cũng có tuổi rồi nên trái lại sẽ càng trân trọng mỗi một khắc thời gian hiện tại.

Đây là lời nói thật lòng. Mấy năm qua, Chu Thư Nhân được nghỉ phép sẽ bầu bạn cùng cô. Sau khi trở thành Thượng Thư, ngoại trừ vài người không thể không gặp thì lúc nghỉ phép anh sẽ không gặp bất kỳ người nào. Cứ nghĩ là ru rú ở nhà chính, cho dù chỉ ngồi cạnh bên cô không nói lời nào nhưng cũng đủ thấy yên lòng.

Lão phu nhân cảm thán, có cha mẹ làm gương tự nhiên nam nhi Chu gia sẽ tốt đẹp thôi. Bà nói:

- Hôm nay ta tới không hề báo trước.

Trúc Lan cười nói: - Lão phu nhân tới chắc chắn là có việc gì.

Lão phu nhân cũng muốn mặt mũi, nhất là ở thời điểm thanh danh của nữ nhi Thương gia không tốt thì bà sẽ không nhắc lại chuyện hôn sự:

- Ta rời kinh nhiều năm rồi, bây giờ cực kỳ hối hận. Hối hận lẽ ra không nên buông tay không quan tâm chuyện gì hết, hối hận vì đã đưa cháu gái về quê. Trước kia ở quê cứ tìm một người tường tận gốc rễ thì tốt biết mấy.

Bây giờ cháu gái hồi kinh, nếu bà lại đưa về quê càng ảnh hưởng đến thanh danh cháu gái hơn nữa. Bởi, ai cũng sẽ suy nghĩ vì sao không đính ước ở Kinh Thành.

Trúc Lan sáng tỏ: - Vì vậy?

Lão phu nhân đẩy hộp cho Dương thị, nói:

- Ta muốn nhờ phu nhân dạy dỗ Khanh Nhi mấy ngày.

Trúc Lan chăm chú nhìn lão phu nhân, mới có vài ngày mà lão phu nhân già đi trông thấy. Hiển nhiên là vì chuyện trong nhà khiến bà phiền lòng, cháu gái còn chưa đính ước thì bà vẫn chưa đi được. Cô nói:

- Lão phu nhân biết một bét bút không thể viết ra được hai chữ Thương mà, còn đứa cháu gái khác của lão phu nhân thì sao?

Lão phu nhân trầm mặc chốc lát, đáp:

- Nó thì có cha mẹ nó lo rồi.

Trúc Lan không tiếp tục hỏi. Thương Khanh thật sự là một đứa trẻ không tệ, chẳng qua cô không dạy được. Nhất là trường hợp đang muốn đính ước với Minh Thụy. Cô nói:

- Tấm lòng của lão phu nhân dành cho cháu gái khiến ta vô cùng cảm động. Có điều tin đồn không thể làm những người khôn ngoan nao núng, ta cảm thấy Thương tiểu thư nên nhận lời tham gia yến tiệc nhiều hơn. Chuyện đầu tiên cần phải thay đổi là chính bản thân tiểu thư, con người rất hay quên, dần dà, họ cũng không có để ý nhiều đến chuyện trước kia nữa.

Nhờ hai vợ chồng Xương Nghĩa, cô biết từ sau lần trước Thương tiểu thư đã không nhận bất kỳ lời mời nào nữa. Trốn tránh chỉ là biện pháp nhất thời, đúng là được bao bọc tốt quá nên không thể tự đương đầu.

  

Lão phu nhân thấy hộp bị đẩy trả, biết rằng không thành công rồi.

Trúc Lan nói tiếp:

- Thật ra ta luôn cho rằng đi qua mưa gió mới có thể trưởng thành và trở nên mạnh mẽ hơn. Con trẻ được bảo bọc quá nhiều thì năng lực tiếp nhận mọi chuyện sẽ kém. Nói đi cũng phải nói lại, bây giờ thật ra vẫn chưa muộn đâu. Đỡ hơn sau này thành thân gặp chuyện suy sụp một cái là không gượng dậy nổi.

Lão phu nhân: - Đúng là già rồi nên mới hồ đồ. Hôm nay nghe phu nhân nói chuyện một buổi, ta càng thấy tiếc vì cháu gái không được phu nhân dạy dỗ.

Lão phu nhân vừa đi là Chu Thư Nhân quay lại ngay, hỏi:

- Bà cụ đến đây chi vậy?

Trúc Lan nói ra mục đích đến đây, Chu Thư Nhân vuốt râu nói:

- Sau khi cháu gái của anh nổi danh, thật ra cũng có người từng đề cập với anh, mong em giúp họ dạy con vài ngày, mà anh từ chối cả rồi.

Trúc Lan: - Có vụ này nữa hả?

Chu Thư Nhân gật đầu, nói:

- Hoàng hậu nhắc đến những đứa trẻ do chính em dạy dỗ mấy lần, từ Ngọc Sương đến Ngọc Văn, các cháu gái xuất chúng, năng lực giáo dục trẻ nhỏ của em rõ như ban ngày.

Trúc Lan nói đùa:

- Bảo em dạy không rẻ đâu à, em thật sự có thể làm giàu bằng cách này nhỉ!

Chu Thư Nhân: - Em muốn anh cũng không nỡ, mệt cỡ nào chứ!

Trúc Lan nói: - Lão phu nhân đúng là đã cầm hết vốn liếng đến đây, Thương lão gia cất giấu rất nhiều đồ quý giá.

Chu Thư Nhân nhướng mày, nói:

- Nhưng thật sự rất thương cháu gái.

Mới đó mà Minh Đằng đã hồi kinh, suýt chút nữa Trúc Lan đã không nhận ra. Cô nói:

- Con đi đào than đá về đó hả?

Cháu trai trắng trẻo của cô, sao trở về thành hòn than đen thế này?

Cả phòng cười xòa, Minh Đằng sờ mặt nói:

- Nội ơi, lâu rồi con còn chẳng soi gương ấy.

Xương Trung tiếp lời:

- Sợ tự mình giật mình à?

Minh Đằng trừng mắt, thấy là tiểu thúc thúc nói móc thì cố nuốt lời nói trở vào:

- Con bị gài mà.

Trúc Lan không quan tâm cháu trai bị gài thế nào, cô quan tâm hỏi:

- Không có bị thương ở đâu phải không?

Minh Đằng lắc đầu:

- Không bị thương ạ, có điều làn da này phải mất rất lâu mới nhả nắng ra được.

Xương Trung híp mắt, không có nhiều người có thể gài hàng Minh Đằng, chắc chắn là Trương Húc Sâm - thế tử của phủ Tề vương rồi. Từ sau khi hai đứa này đi theo Tần vương tỷ phu, cả hai không có một ngày êm đềm. Nếu không có Nhiễm Tầm thường xuyên gửi thư về, hắn cũng quên mất còn có một người tên Nhiễm Tầm này.

Nhà giàu Minh Đằng của Chu gia trở về đương nhiên là phải phát quà, bọn trẻ mừng như điên lên xúm lại xung quanh Minh Đằng không cho người đi.

*

Bên trong quán trà Kinh Thành, Xương Nghĩa hẹn Hồ Hạ đi uống trà. Trùng hợp làm sao, Xương Nghĩa thấy Vinh Ân Khanh đi cùng một vị khác. Xương Nghĩa không nói gì cả, dẫn Hồ Hạ đi đến chỗ gần đó ngồi.

Trong mắt Hồ Hạ có tò mò, hỏi: - Quen hả?