Trên xe ngựa của Chu gia, Ngọc Điệp bĩu môi nói:
- Bà nội ơi, tiểu thư Thương gia thật sự không được đâu ạ.
Nếu Thương Khanh mạnh mẽ vào hào sảng một chút thì nàng ấy còn có thể đánh giá cao vài phần, bây giờ nàng ấy chẳng muốn nói tới nữa. Minh Thuỵ là ca ca ruột của nàng ấy, nàng ấy mong sao tẩu tẩu sẽ đỡ đần được ca ca chứ không phải làm hư bột hư đường hết mà ca ca còn phải phân tâm chở che.
Ngọc Nghi có cái nhìn khách quan hơn, nói:
- Tiểu thư Thương Khanh không gánh nổi trách nhiệm của con dâu cả đâu ạ. Nàng ấy cũng có đầu óc nhưng vẫn còn rất ngây thơ, bản thân nàng ấy được che chở quá mức nên về bản chất nàng ấy không gánh vác được.
Nếu như là Ngọc Nghi, hôm nay sẽ không xảy ra trò hề đó. Nàng ấy mới là nhân vật chính mà.
Trúc Lan khẽ ừ. Cháu gái tiếp xúc gần gũi với cô, cháu gái có góc nhìn không khác cô lắm. Người già rồi sẽ trải đời hơn… chậc chậc, mắt nhìn người của cô sắp đạt cảnh giới “hoả nhãn kim tinh” rồi.
Ngọc Điệp thấy bà nội không muốn nói nhiều, nghĩ thầm tiểu thư Thương Khanh không có cơ hội rồi. Nàng ấy chớp mắt, nói:
- Nhưng có một tiểu tỷ tỷ thú vị lắm ạ.
Trúc Lan “ồ” lên: - Nói thử?
Ngọc Điệp cười nói:
- Nói sao đây ta, con cảm thấy khá giống Ngũ muội muội. Không phải giống ở điểm lười, mà là thấu triệt. Hình như là cháu gái của bạn thân hồi còn ở khuê phòng (chưa về nhà chồng) của lão phu nhân Thương gia ạ. Tiểu thư Thương gia muốn lôi tỷ ấy vào cuộc mấy lần nhưng tỷ ấy đều tránh né được. Đôi con ngươi trở nên sắc lẻm, rất có sức uy h**p đối với người khác.
Ngọc Nghi tiếp lời:
- Vị tiểu thư đó chỉ ngồi thôi cũng không tài nào lu mờ được. Là sự hiện diện mà không ai có thể bỏ qua như bà nội nói á. Ừm, miệng lưỡi cũng ghê gớm lắm.
Trúc Lan cảm thấy hứng thú, cháu gái do chính tay cô nuôi dạy nên cô rất hiểu. Thật sự không có nhiều người có thể khiến Ngọc Điệp và Ngọc Nghi cảm thấy hứng thú đâu, hiển nhiên vị tiểu thư đó được đánh giá cực kỳ cao trong lòng hai cô cháu gái.
Trúc Lan chợt lóe lên một suy nghĩ: - Mấy tuổi?
Ngọc Điệp nói: - Cùng tuổi với Minh Thụy ca, nhưng mà…
Trúc Lan hỏi: - Nhưng mà sao?
Ngọc Nghi giải thích:
- Nhưng mà vị tiểu thư đó hơi mũm mĩm, mà hình như tỷ ấy cũng không thèm để ý.
Trúc Lan cười nói:
- Vẫn còn nhỏ mà, có béo cũng chỉ là béo tạm thời thôi.
Trong lòng điểm danh một vòng, biết ngay tiểu thư đó họ gì rồi. Tiểu thư họ Lâm, có cha là Hữu thiêm đô ngự sử - Chính tứ phẩm.
*
Hoàng cung
Sau khi Hoàng hậu biết tin, nói với nữ quan bên cạnh:
- Bổn cung biết ngay là không thành mà.
Nữ quan: - Dương phu nhân cũng đặt tiêu chuẩn cháu dâu khá cao.
Hoàng hậu không để bụng chuyện này, nếu lão phu nhân Thương gia không tiến cung gặp nàng ta thì nàng ta cũng chẳng để ý mấy chuyện sau đó. Nói:
- Đứa bé trai có dáng dấp đẹp nhất Chu gia mà, không biết sẽ nên duyên với con gái nhà nào đây.
Nữ quan: - Nhân duyên là do trời định, biết đâu duyên phận sắp tới.
Hoàng hậu cảm thán từ tận đáy lòng. Cách nhìn đại cục của nữ nhi Chu gia thật sự khiến nàng ta dao động, đáng tiếc là chỉ có thể nhìn và khao khát thôi. -
Mấy ngày sau đó, Ngọc Kiều là người đến Kinh Thành trước nhất. Tiểu cô nương vốn dĩ mỏng manh, lên đường hồi kinh mà vừa đến Kinh Thành là đổ bệnh luôn. Trúc Lan bưng chén thuốc, nói:
- Uống vào là sẽ khỏi bệnh thôi.
Ngọc Kiều mở to hai mắt, con bé không thích uống thuốc. Nếu như tỷ tỷ bưng tới thì con bé còn làm nũng được, bây giờ lại là bà nội. Cha nói với mẹ bà nội mới là người lớn nhất trong nhà, con bé cũng có chút ấn tượng trong ký ức, bèn vươn đôi tay run rẩy ra, cuối cùng uống một hơi cạn chén thuốc.
Ngọc Nghi cảm thấy muội muội càng ngày càng nhõng nhẽo. Thấy muội muội nôn khan, nàng ấy bèn cầm một cục đường đưa đến bên miệng muội muội.
Ngọc Kiều nước mắt lưng tròng: - Ngọt quá!
Trúc Lan cười, con bé này mỏng manh nhất trong số các cô nương trong nhà đây mà. Cô nói:
- Dưỡng bệnh đàng hoàng vài ngoài, chờ khoẻ lại thì không cần phải uống thuốc nữa.
Ngọc Kiều sụt sịt: - Dạ.
Ngọc Nghi tức giận lườm muội muội, nói:
- Mấy ngày sắp tới muội phải ngoan ngoãn ở yên trong phòng đấy.
Ngọc Kiều ngoan ngoãn gật đầu, đáp: - Dạ.
Trúc Lan sờ trán cháu gái, rồi kéo chăn cao lên. Nói:
- Mau nằm xuống nghỉ ngơi đi.
Ngọc Kiều nhắm mắt lại, tiểu cô nương đi đường thật sự rất mệt nên chẳng mấy chốc đã ngủ mất rồi. Trúc Lan đứng dậy nói với Ngọc Nghi:
- Con để ý nhiều hơn nha, có chuyện gì cứ bảo nha hoàn tới nhà chính báo.
Ngọc Nghi gật đầu, đáp: - Dạ.
Ngọc Kiều bị bệnh, đám người Lý thị cùng tới thăm bệnh. Trúc Lan ra ngoài, đám người Lý thị cũng đi ra ngoài. Cô quay về nhà chính, Triệu thị tò tò theo cô. Triệu thị vừa đi vừa nói:
- Mẹ, dạo này con thứ Thương gia cứ hỏi thăm Vinh hầu phủ miết.
Trúc Lan cạn lời: - Chúng ta sẽ không làm sui với Thương gia, sao con lại còn để ý đến Thương gia vậy?
Triệu thị ngượng ngùng, nói:
- Tướng công bảo rằng sợ Minh Thụy bị hãm hại nên mới khá để ý ạ.
Trúc Lan nghĩ thầm cả hai vợ chồng đều thận trọng quá cũng không hay, rất mệt lòng. Cô đã ngăn cản rồi, mà không hiểu sao hai vợ chồng vẫn còn lo lắng. Cô nói:
- Ân Khanh là Hầu gia, lại còn làm chung ở Hải Vụ Ti. Con thứ Thương gia để ý cũng rất bình thường mà.
Triệu thị: - Dạ.
Bởi vậy mới nói Thương gia thật sự không phải là lựa chọn tốt, nếu làm sui gia sẽ phiền lòng lắm đây.
Triệu thị nói tiếp:
- Sau bữa tiệc của Thương gia lần trước, bắt đầu có những lời đồn không hay đến thanh danh của tiểu thư Thương gia rồi ạ.
- Chắc chắn Thương lão phu nhân đang rất hối hận.
Khi đó quyết định nhanh nhẹn bao nhiêu, bây giờ sẽ hối hận bấy nhiêu. Đáng tiếc hối hận cũng đã muộn rồi.
Ngọc Kiều bệnh cũng mau khỏi. Hôm Chu Thư Nhân được nghỉ phép, bệnh tình của cô bé đã khá hơn rồi. Anh nằm trên ghế bập bênh, nghe mấy đứa cháu gái nói chuyện với nhau trong sân. Anh nói với vợ bên cạnh:
- Nghĩ tới cảnh mấy con bé này đi lấy chồng là anh lại thấy trong lòng hụt hẫng dữ lắm.
Nuôi lớn cỡ này, tới tuổi một cái là thành con nhà người ta hết.
Trúc Lan: - Vậy thôi khỏi gả?
Chu Thư Nhân nghẹn họng: - Cái bà già này, anh chỉ thổn thức một chút thôi.
Trúc Lan khẽ hừ, nói:
- Dạo này anh thổn thức cũng hơi nhiều rồi đó.
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:
- Bởi vì thấy bọn trẻ đều trưởng thành cả rồi nên khó tránh khỏi thổn thức hơi nhiều.
Anh cũng trở thành ông cố, lẽ nào lại không cho anh được cảm khái nhiều?
Trúc Lan thầm trợn trắng mắt, nói:
- Tuyết Mai cũng có chuẩn bị tranh cho Ngọc Lộ đấy.
Chu Thư Nhân không vuốt râu nữa, nói:
- Anh chưa bao giờ nghĩ rằng Khương Thăng sẽ có được thành tựu giống như bây giờ.
Tranh vẽ của con rể thật sự rất có giá trị, hằng năm sẽ tặng cho anh hai bức, anh luôn cất giữ hết sức cẩn thận, bởi toàn là bạc cả đấy!
Trúc Lan không nghe thấy tiếng của các cháu gái nữa, bèn hỏi Thanh Tuyết:
- Bọn chúng chạy đi đâu rồi?
Thanh Tuyết nói: - Các tiểu thư biết Minh Thuỵ công tử chuẩn bị ra ngoài, cho nên đi theo ra ngoài rồi ạ.
Trúc Lan: - Chắc chắn là Ngọc Kiều muốn đi ra ngoài tham quan.
Chu Thư Nhân quay lại chỗ nằm, nói:
- Trời nóng thế này, ra ngoài mệt chết.
Vừa nói vừa hí mắt nhìn vợ mình, tay đã duỗi về phía dưa hấu ướp lạnh rồi bị khẽ tay. Trúc Lan lườm anh, nói:
- Bao tử của mình ra sao còn không biết à?
Chu Thư Nhân ấm ức co rụt tay lại, vợ đánh thật thẳng tay. Anh nói:
- Biết rồi, biết rồi.
*
Trên đường phố Kinh Thành, Ngọc Kiều kéo mành xe ngựa lên:
- Quả nhiên Kinh Thành mới phồn hoa.
Ngọc Điệp: - Nhưng ai cũng nói phương Nam mới phồn hoa mà.
Ngọc Kiều bĩu môi: - Thì cũng tùy chỗ, không phải tất cả các châu thành ở phương Nam đều phồn hoa đâu ạ. Có chỗ nghèo ơi là nghèo luôn đấy.
Ngọc Điệp hâm mộ nói:
- Tỷ còn chưa từng ra khỏi Kinh Thành bao giờ.
Ngọc Kiều phất tay, nói:
- Kinh Thành tuyệt mà.
Con bé thích ở những nơi phồn hoa, náo nhiệt, có nhiều chỗ chơi.
Ngọc Nghi đỡ Ngọc Văn đã mơ màng sắp ngủ, nàng ấy véo hai má Ngọc Văn rồi thở dài. Nàng ấy thật sự không muốn đi cùng, nhưng Nhị tỷ không đi, nàng ấy đành phải trông chừng, bây giờ lại thêm một Ngọc Kiều thật là nhức đầu.
Xe ngựa đến tiệm sách, Minh Thuỵ xuống xe ngựa đầu tiên rồi chờ các muội muội bước xuống. Ngọc Điệp xuống xe ngựa ngay sau đó, nhìn thấy người từ trong tiệm sách đi ra, nàng ấy à lên một tiếng, sau đó mới sực nhớ ra:
- Là tỷ ấy kìa!