Chương 1337 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Ngọc Nghi chỉ cảm thấy tiểu thư đối diện cười lên rất đẹp, nụ cười vô cùng linh động, tiểu tỷ tỷ không cười nữa, gật đầu rồi quay người rời đi. Ngọc Văn nghi hoặc, sau đó nhỏ giọng nói:

- Vị này là ai?

Hai năm nay mỗi lần mẹ con bé được mời đều kéo con bé theo, tiểu thư con vợ cả ở kinh thành, nói con bé biết hết thì không phải, nhưng cũng nhận ra được bảy tám người nhưng chưa từng gặp tiểu thư trước mặt!

Ngọc Nghi cũng nghi hoặc, hai năm qua nàng ấy mới được mời đi nhiều hơn. Còn Ngọc Điệp lại càng khỏi phải nói, Ngọc Điệp còn tham gia ít hơn Ngọc Nghi.

Thích Nhiêu nhận ra, tiến lên hai bước gọi:

- Thượng Quan Giai!

Thượng Quan cô nương quay đầu lại nói:

- Ta chỉ cười một tiếng, ngươi sẽ không vì thế mà không cho ta đi chứ!

Thích Nhiêu thẳng lưng lên, nói:

- Mới hai năm không gặp ngươi đã muốn đối thoại với ta rồi.

Thượng Quan Giai cầm quạt lên che nắng:

- Vẫn còn kém lắm.

Nói xong, quay người rời đi không chút do dự.

Ánh mắt Ngọc Văn càng sáng lên, từ chối rất thẳng thắn, động tác vô cùng tiêu sáo, tiểu tỷ tỷ này khiến người ta yêu thích quá!

Ngọc Nghi nghe thấy tên, biết ngay là ai. Cả kinh thành chỉ có một nhà Thượng Quan, bà nội từng nói với con bé: tỷ lệ nhà Thượng Quan có Thái tử phi là cao nhất.

Thật ra Hoàng hậu không rời khỏi hoa viên mà đi lên đài, trong tay cầm kính viễn vọng có thể nhìn thấy động tĩnh trong hoa viên. Hoàng hậu liếc mắt qua đứa cháu gái, vẻ mặt lạnh nhạt. Nhìn thấy Thích Nhiêu, ánh mắt Hoàng hậu đầy mỉa mai. Cuối cùng khi nhìn thấy Thượng Quan tiểu thư, nụ cười của Hoàng hậu càng sâu hơn. Hoàng hậu đặt kính viễn vọng xuống, đột nhiên nói:

- Nhiễm phi, cháu gái của muội lại có thai rồi.

Nhiễm Nghiên không hiểu tại sao hoàng hậu lại nhắc tới cháu gái, vội vàng đáp:

- Đúng vậy, đứa nhỏ này rất may mắn.

Hoàng hậu khẽ nói:

- Đâu chỉ là may mắn, bao nhiêu nữ tử hâm mộ.

Nhiễm Nghiên trầm mặc, làm sao nàng ấy không hâm mộ được chứ. Chỉ là mỗi người đều có duyên phận của mình thôi.

Hoàng hậu cũng không tiện đà nói tới, nam nhi Chu gia đều tốt, có người tìm đến chỗ nàng ta, nói muốn làm mai vì trưởng tử Nhị phòng của Chu gia vẫn chưa đính hôn. Nữ tử gả vào Chu gia là tốt, nhưng đáng tiếc không phải ai cũng có thể gả vào Chu gia.

Hai ngày sau, Trúc Lan nhận được lời mời vào cung của hoàng hậu. Cô cùng nghi hoặc, lần này chỉ mời một mình cô. Trúc Lan chỉ có thể đặt nghi ngờ lên ba cô cháu gái, không phải chứ, các cháu gái đều nói không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, vậy tại sao hai hôm sau lại triệu kiến cô.

Trúc Lan đi theo cung nữ vào đình. Hôm nay có gió, gió nhẹ thổi qua rất dễ chịu. Hoàng hậu ngồi trong đình chăm chú lên bầu trời, cũng không biết Hoàng hậu nhìn thấy gì trên bầu trời không mây ấy.

Sau khi Trúc Lan hành lễ, hoàng hậu mới hoàn hồn:

- Phu nhân đến rồi, mời ngồi.

Sau khi ngồi xuống, Trúc Lan hỏi:

- Gần đây nương nương có khỏe không?

Hoàng hậu mỉm cười dịu dàng:

- Khỏe, gần đây bản cung rất khỏe.

Người được chọn làm Thái tử phi đã quyết định rồi, chỉ còn chờ hạ chỉ nên gần đây mọi việc đều rất suôn sẻ.

Trúc Lan mỉm cười nhận lấy trà cung nữ bưng lên, trà mát uống rất sảng khoái. Hoàng hậu nương nương không phải người vòng vo, nói:

- Thời trẻ phụ hoàng gây dựng giang sơn, có không ít người cùng vào sinh ra tử, một số đã về hưu khi phụ hoàng còn tại vị, phụ hoàng và hoàng thượng vẫn luôn cảm nhớ bọn họ.

Trúc Lan nghe mà không hiểu gì, việc này có liên quan gì đến Chu gia, rất nhanh, Trúc Lan đã hiểu. Hoàng hậu nương nương tiếp tục nói:

- Thương gia có một người con gái, năm nay mười bốn tuổi. Đứa nhỏ vô cùng hiếu thảo, khi còn nhỏ đã cùng Thương lão phu nhân trở về quê hương. Đầu năm nay mới hồi kinh vì việc hôn nhân.

Nụ cười của Trúc Lan không thay đổi, nói:

- Lòng hiếu thảo hiếm có.

Hoàng hậu gật đầu:

- Lão phu nhân cùng cháu gái trở về kinh thành, trước đó mấy ngày, bổn cung gặp lão phu nhân, nói phu nhân biết dạy dỗ con cái nên muốn cùng thương thảo với phu nhân làm sao để dạy dỗ con cái.

Trúc Lan hiểu rõ, nhất định là lão phu nhân nhắc tới Chu gia. Chu gia vừa hay có một công tử phù hợp, Chu gia không có chuyện tạp nham, lão phu nhân yêu thương cháu gái, mới tiến cung gặp hoàng hậu. Trúc Lan trả lời:

- Lão phu nhân có thể dạy dỗ một đứa cháu gái hiếu thảo như vậy, ta cũng muốn giao lưu một phen.

Hoàng hậu chưa nói chuyện hôn sự, lúc đó nàng ta đồng ý giới thiệu, không muốn thiên vị ai, nếu thật sự muốn thiên vị ai thì người nàng ta nên giúp cũng là Chu gia.

   

Trúc Lan vừa rời khỏi cung điện liền ra hiệu cho người đi hỏi thăm Thương gia. Thương gia rất dễ hỏi thăm, Chu Thư Nhân vừa tiến kinh, Thương lão gia đã về hưu, ông cụ sống thọ - bây giờ vẫn còn sống. Thương lão gia chỉ có hai người con trai, trưởng tử và thứ tử đều ở kinh thành và người muốn đính hôn là con gái thứ hai của trưởng tử. Thương lão gia tử đi theo Thái thượng hoàng trước nhất, tình cảm đối với Thái thượng hoàng rất lớn - đây cũng là nguyên nhân Hoàng hậu đồng ý ngỏ lời.

Triệu thị nghe xong tin tức mẹ đã hỏi thăm, nói:

- Thương gia và Thái thượng hoàng có tình cảm. Mẹ, hôn sự của Minh Thụy có phải sẽ quyết định như vậy không?

Trúc Lan nói:

- Không đâu, nếu bàn kỹ ra thì nhà chúng ta còn có họ hàng với hoàng thất. Hôm nay Hoàng hậu không nhắc đến Minh Thụy, ý của hoàng gia chỉ là làm mai để hai nhà quen biết còn những cái khác thì không quản.

Triệu thị nghe vậy mỉm cười:

- Vậy phải làm quen thế nào ạ?

Trúc Lan: - Chúng ta chỉ cần đợi thiệp mời của Thương gia là được.

Nếu không báo trước, cô nhất định sẽ không đi mà chỉ để Lý thị đi một chuyến. Hiện tại có hỏi ý trước rồi nên cô muốn đích thân đi.

*

Thương gia

Lão phu nhân phái người tiễn cung nữ đi, nói với cháu gái Thương Khanh:

- Bà nội thật sự vì con mà không cần cái mặt già này rồi đấy.

Hai má Thương Khanh hơi đỏ lên: - Bà nội.

Lão phu nhân vui vẻ nói:

- Vì tương lai của Khanh khi, bà nội làm gì cũng đáng giá.

Thương Khanh nhào vào lòng bà nội, hốc mắt ửng đỏ:

- Bà nội là tốt nhất.

Lão phu nhân hối hận quá, bà hối hận trước kia đồng ý với con trai đưa Thương Khanh đi. Xa cách cha mẹ nhiều năm, bên dưới lại có một đứa em gái ruột nên cảm tình của con dâu trưởng đều tập trung vào đứa cháu gái nhỏ. Nhưng nếu không có Thương Khanh, hai vợ chồng già bọn họ ở quê hương cũng sẽ cô đơn. Hôn sự của cháu gái, bà không yên tâm về con dâu trưởng nên mới khăng khăng cùng về kinh chỉ vì hôn sự của cháu gái.

- Bà nội, tứ muội muội…

Lão phu nhân vỗ vỗ lưng Thương Khanh. Thương Khanh ngồi dậy, Thương Nghênh đã đi vào.

Lão phu nhân cười nói:

- Nghênh nhi tới đây.

Thương Nghênh nhìn nơi Thương Khanh đang ngồi, vô thức cắn môi. Nàng ta là thứ nữ của Nhị phòng, cùng là thứ nữ, Thương Khanh được bà nội che chở, nhưng nàng ta chỉ có thể dựa vào chính mình. Nàng ta lớn hơn Thương Khanh mấy tháng, vì sao lúc trước không phải là nàng ta đi theo bà nội, hoàn toàn quên mất, lúc ấy biết phải về quê chính nàng ta đã trốn tránh.

Thương Khanh không thích tam tỷ tỷ này, ngày thứ hai nàng ấy hồi kinh đã kéo nàng ấy lên phố, báo hại nàng tiêu hết hai tháng tiền tiêu vặt, nếu không phải do thói quen mang nhiều tiền thì lúc ấy nàng ấy đã mất mặt rồi.

*

Cửa lớn hộ bộ

Chu Thư Nhân vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Xương Nghĩa đang đứng chờ bên cạnh xe ngựa. Chu Thư Nhân bước nhanh hơn, giọng điệu vui vẻ nói:

- Ta đã nói con không cần tới đón ta, sao con vẫn tới?

Xương Nghĩa thích cảm giác được đón cha về nhà, nói:

- Con trai ở bên ngoài nhiều năm rồi, người bảo con trai nên hiếu thuận người nhiều một chút mà.

Chu Thư Nhân ra hiệu lên xe ngựa, vừa vào trong xe Chu Thư Nhân liền nói:

- Kỳ nghỉ không còn mấy ngày nữa, thê tử của con cũng không dễ dàng gì, con ở bên Triệu thị nhiều một chút.