Chương 1336 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chu gia

Mấy người Ngọc Điệp mới ra ngoài không bao lâu thì Đào thị tới. Ánh mắt Đào thị dừng lại trên người Lý thị, không che giấu được vẻ vui mừng. Trúc Lan không nhìn nổi nữa, nói:

- Muội tới chỉ để nhìn con dâu ta một cách thèm thuồng như thế à?

Đào thị sặc trà, trừng mắt nhìn:

- Tỷ nói gì vậy?

Trúc Lan hừ một tiếng:

- Thật sự phải lấy gương cho muội soi rồi.

Đào thị lại nhìn về phía Lý thị, thấy Lý thị rụt người lại:

- Không phải, ta vui chỉ là vì hai đứa trẻ sắp thành thân thôi.

Thị không thèm Lý thị, mà là thèm đứa cháu.

Trúc Lan trợn mắt:

- Giao tình của hai nhà chúng ta rất tốt, nên ta cũng nói thẳng với muội luôn. Sinh con là chuyện của hai người, đừng gửi gắm hy vọng lên người cháu gái ta, nếu để ta biết cháu gái ta bị ức h**p, hừ.

Kinh thành lan truyền Ngọc Sương gả thấp, ai ngờ Xương Nghĩa lại đi làm quan rồi đi thẳng từ tay trắng đến chính ngũ phẩm. Tháng ngày lấy chồng của Ngọc Sương trôi qua thế nào, tướng công trông ưa nhìn, mẹ chồng bên trên cũng không quản lý, người thân bên cạnh đều hiểu chuyện, của hồi môn nhiều. Tướng công một lòng, không có chuyện lung tung - đó là những ngày tháng vui vẻ biết bao người chờ đợi. Sau khi Ngọc Sương lập gia đình, khuôn mặt đều ngập tràn hạnh phúc, một người sống có tốt không, trực quan nhất là qua khí sắc. Mà Ngọc Lộ thì sao, tộc Uông thị là gia tộc lớn, dâu trưởng của chắt trai, chuyện gì cũng phải làm gương tốt. Lại còn phải gánh vác chuyện con trai nối dõi mà nữ tử gả vào thế gia đều phải đối mặt, áp lực càng lớn hơn nữa.

Niềm vui sướng trên người Đào thị biến mắt, lời Dương thị nói không phải đùa. Nhớ đến giao ước năm năm của Chu thượng thư với bọn họ, đây là con đường mà tộc Uông thị đã chọn:

- Tỷ và Chu thượng thư là người yêu thương cháu gái nhất mà ta từng gặp qua.

Thị cũng yêu con gái, nhưng cháu gái thì không. Nghĩ lại cũng thấy chán, chỉ có thể đem con gái ra nói, ở trước mặt lợi ích của gia tộc, thị sẽ nhường bước. Không phải không yêu con gái, mà là biết không có gia tộc thì con gái mang họ của gia tộc cũng sẽ không có kết cục tốt. Mà Chu gia thì sao, với thân phận và địa vị hiện tại của Chu gia, chỉ cần để lộ ý muốn làm thông gia là sẽ có không ít người chủ động tiếp cận. Chu gia không hề làm vậy, là vì thật lòng lo lắng cho tương lai của con gái trong nhà.

Trúc Lan: - Vì nhà chúng ta ít sự ràng buộc, chúng ta mới nghĩ chuyện để bọn nhỏ sống tốt hơn chút. Muội nghĩ mà xem hòa hợp cả đời, cãi nhau cũng là cả đời, vì sao không chọn hòa hợp cả đời?

Đào thị phất tay:

- Được rồi, ta hiểu ý của tỷ, tỷ đừng nhắc ta nữa.

Trúc Lan thấy được rồi nên thôi, nếu không phải cảm tình nhiều năm với Đào thị thì cô cũng sẽ không thẳng thắn như vậy. Cô nói:

- Chẳng phải lần trước muội đến nói thích chiếc cốc Tây Dương của ta sao, ta viết thư cho Xương Nghĩa bảo nó mang về một bộ, hôm nay muội không đến, ta còn định mang qua cho muội đấy.

Đào thị mỉm cười:

- Nửa năm trước ta chỉ nói một câu mà tỷ đã cố ý viết thư, tỷ đối xử tốt với ta quá.

Giọng Trúc Lan cao hơn vài phần:

- Muội đối xử với ta không tốt à?

Bức tranh cô nhắc tới, Đào thị cũng sẽ tìm giúp cô - đây là tâm ý. Nguyên nhân chính là đều để ý lẫn nhau, cảm tình nhiều năm của các cô mới có thể tốt mãi.

Đáy lòng Lý thị khẽ thở phào nhẹ nhõm, hồi nãy thị còn chẳng dám thở mạnh, nghĩ đến cuộc sống sau khi lấy chồng của con gái, Lý thị cúi đầu. Đàn bà xuất thân thế gia không dễ dàng.

*

Hoàng cung

Hoàng Hậu đã dẫn theo phi tần tới ngự hoa viên, tiểu thư các nhà được tiến cung cũng đã về lại vị trí của mình. Các cô nương cúi đầu, hô:

- Bái kiến Hoàng hậu nương nương.

Hoàng hậu trông thấy các nha đầu không kém con trai mình mấy tuổi, ý cười trong mắt càng nhiều hơn:

- Bình thân hết đi.

Sau đó lại hành lễ với các vị phi tần, không phải tất cả phi tần trong hậu cung hôm nay đều đến, Hoàng Hậu chỉ dẫn theo hai người: một người là Nhiễm phi, một người là Vương chiêu nghi. Ngọc Nghi nhìn thấy Nhiễm Phi và Vương chiêu nghi, tâm trạng nhẹ đi mấy phần. Nhiễm phi là cô cô ruột của Đại tẩu, con bé còn từng nhận trâm tóc mà Nhiễm phi tặng. Cha của Vương chiêu nghi là thị lang của ông nội, tuy là sắp bị điều đi rồi, nhưng giao tình với Chu gia không tồi, đại ca và Vương gia công tử còn có qua lại. Ngọc Nghi nhẹ lòng, nét mặt không biểu hiện gì, ánh mắt cũng không nhìn xung quanh, theo ý chỉ mà ngồi vào chỗ.

Chỗ ngồi hôm nay không sắp xếp theo cấp quan trong nhà, Ngọc Nghi cẩn thận quan sát các vị tiểu thư hai bên nền đã hiểu được. Mấy cô nương bên này cũng không phải người được chọn làm Thái tử phi, người ngồi đối diện mới xuất sắc.

   

Sau khi ngồi và chỗ, Nhiễm Nghiên liền đảo mắt qua mấy cô nương Chu gia. Vì sao nàng ấy lại đến, nguyên nhân rất đơn giản, vì cô nương Chu gia đến đây, Hoàng Hậu hỏi nên nàng ấy liền đồng ý. Nàng ấy có một đứa con gái, là đứa con gái duy nhất trong cung hiện tại. Cũng thật kỳ lạ, hoàng thất ít con gái, con vợ cả trước mắt chỉ có con gái của Tần vương. Nhờ con gái mình, nàng ấy sống ở hậu cung cũng khá tốt. Chu gia và Nhiễm gia có quan hệ thông gia, nàng ấy phải che chở các cô nương của Chu gia.

Hoàng hậu chưa ở lại bao lâu đã đi, còn dẫn theo Nhiễm phi và Vương chiêu nghi. Thế này có hơi ngoài dự kiến của mọi người. Ngọc Điệp nhỏ giọng hỏi:

- Là sao vậy ta?

Ngọc Văn đợi Hoàng hậu đi rồi, cuối cùng cũng không cần thẳng lưng nữa, rũ rũ tay áo, nói:

- Thử thách chân chính là đây.

Con bé không tin Hoàng hậu sẽ đi xa, nhất định đang ở nơi nào đó không xa quan sát!

Ngọc Điệp cũng không ngốc, đảo mắt là có thể thấy đám cung nữ và công công ở khắp nơi:

- Đều là tai mắt!

Ngọc Nghi níu chặt tay áo của Ngọc Điệp:

- Nói chuyện chừng mực cho muội.

Ngọc Văn cứng đờ, nhạt nhẽo nói:

- Ta không muốn chống cằm.

Ngọc Nghi buông tay ra:

- Ừ.

Lúc này tỷ muội Ôn gia ngồi đối diện cách các nàng không xa, không biết nói gì đó mà Thích gia tiểu thư đứng lên đi theo hai tiểu thư Ôn gia qua đây. Ngọc Văn liền có sức sống lại, trực giác của con bé rất chuẩn. Quả nhiên, cô nương con vợ lớn của đại phòng Ôn gia Ôn Linh mở miệng:

- Chu Ngọc Văn, lần này thấy ngươi mập lên nhiều đấy.

Ngọc Văn không để ý đến vóc dáng, bây giờ con bé vẫn còn nhỏ tuổi. Con bé không thèm để ý không có nghĩa là bản thân dễ bị bắt nạt, nói:

- Ôn trạch nhất định rất lớn.

Ôn Linh không thích Chu Ngọc Văn, lúc mẹ của ả chọn nhà sui gia, Ngọc Văn có tư cách gì mà được coi trọng cơ chứ, ả hừ một tiếng:

- Ôn phủ của bọn ta đương nhiên lớn rồi.

Ngọc Văn mỉm cười:

- Hèn chi tỷ quản rộng thế!

Sự đắc ý của Ôn Linh chưa kịp tới đã biến mất, mặt lập tức đỏ lên. Chu Ngọc Văn mắng nàng ta đó!

Ôn Linh tức giận:

- Ngươi!

Ngọc Văn quay đầu không nhìn Ôn Linh, con bé là người văn minh, mắng người sẽ không nói lời th* t*c, hơn nữa bọn họ còn nhỏ tuổi nên con bé vẫn kiêng nể. Có một số người không nên nhường nhịn làm gì, lùi một lần chính là phiền phức vô tận.

Ôn Tương kéo Ôn Linh đang tức giận lại, nói với Ngọc Văn:

- Ngũ muội muội không có ý xấu, con bé không có ý khác. Thật đó.

Ngọc Văn cười như không cười:

- Đúng là tỷ muội tình thâm!

Bàn tay Thích Nhiêu nắm chặt chiếc khăn, thật đúng là tức chết mà. Lúc này còn lục đục nội bộ, rõ ràng phải giúp ả làm quen với Chu tiểu thư chứ.

Thích Nhiêu giữ nụ cười nói với Ngọc Nghi:

- Mẹ ta vẫn hay nhắc tới Ngọc Nghi muội muội với ta, ta một lòng muốn làm bạn. Chỉ là không có cơ hội, hôm nay mới gặp muội muội mà ta liền có cảm giác thân thiết.

Biểu cảm của Ngọc Nghi vô cùng nghiêm túc:

- Có lẽ do mặt ta đại trà, cho nên ai gặp cũng có cảm giác thân thiết nhỉ?

Ngọc Điệp cầm quạt che mặt, không che không được, nàng ấy sợ sẽ cười thành tiếng, mặt của Thích gia tiểu thư đã cứng đơ lại rồi. Ngọc Văn cũng muốn cười, Thích gia tiểu thư không thẳng thắn thì đừng trách Ngọc Nghi nói chuyện khó nghe.

Thích Nhiêu trầm mặc, ả không biết nên tiếp lời này thế nào. Chủ yếu là chưa gặp được người nào trả lời như vậy, chẳng lẽ không phải nên khách khí mà nói theo sao?

Giữa nơi có mấy người hơi im lặng, một tiếng cười phát ra vô cùng rõ ràng khiến mọi người đều nhìn về phía tiếng cười phát ra.