Chương 1335 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Xương Nghĩa làm gì còn tâm tình để ý con rể, hôm nay hắn đến để thử thách con rể nào ngờ lại nghe thấy chuyện về con trai. Minh Thụy là trưởng nam, là hy vọng của hắn, hai đứa con trai, tâm huyết của hắn đều tập trung hết vào Minh Thụy.

Đằng sau vẫn tiếp tục trò chuyện:

- Chu Minh Thụy còn cần tham gia khoa cử làm gì, gương mặt đó của hắn trực tiếp lấy huyện chúa rồi bám váy vợ là được rồi.

- Ha ha, ngươi ghen tị à!

Gương mặt Lưu Phong cũng tối sầm, những người này quá đáng quá! Bởi, Minh Thụy cố gắng bao nhiêu y hiểu rõ nhất. Trong hàng cháu trai của Chu gia, Minh Vân là trưởng tôn, đại phòng sẽ có tước vị, bản thân Minh Vân không chịu thua kém thì không cần lo lắng về tương lai. Minh Đằng lại càng không cần phải nói, trong khi bọn họ vẫn đang cố gắng vì tương lai thì Minh Đằng đến thẳng đích rồi. Bên trên có hai người ca ca xuất sắc, Minh Thụy là trưởng nam của Nhị phòng, có thể hiểu được áp lực trong đó, Minh Thuỵ tâm tư tinh tế thật ra là người cố gắng nhất Chu gia. Tinh thần dám liều của nhạc phụ tiếp tục ảnh hưởng đến Minh Thụy, những người này ghen tị với diện mạo của Minh Thụy nên lời nói rất cay độc.

Lưu Phong quay đầu, y thật sự không quen. Từ sau khi thành thân, cữu cữu cũng hồi kinh, cữu cữu thăng quan dẫn y đi gặp rất nhiều người, với thân phận cháu rể trưởng của Chu gia như y lại kết giao được càng nhiều người nữa cho nên mấy người trước mắt xuất thân không cao.

Lưu Phong đột nhiên quay đầu lại, dọa mấy người giật mình. Ánh mắt Lưu Phong đầy sự trào phúng, lá gan thế này mà cũng dám bàn luận người khác ở chốn đông người:

- Miệng mồm phải có đạo đức, ta thấy mỗi người hẳn đều có sự chuẩn bị rồi nhỉ, nhất là ở trước chốn đông người, các ngươi thấy sao?

Mặt La Thiến đỏ lên nhưng lại tối sầm đi rất nhanh:

- Ngươi là ai, bọn ta đang nói chuyện liên quan gì đến ngươi?

Lưu Phong: - Vậy tự giới thiệu một chút, người ban nãy các vị bàn luận không khéo là thê đệ ruột của ta. Ngươi nói có liên quan đến ta không?

Mặt La Thiến lúc này mới trắng bệch, hắn ta học chung học viện với Chu Minh Thụy, lớn hơn Chu Minh Thụy năm tuổi, mỗi lần kiểm tra đều xếp sau Chu Minh Thụy. Vẻ ngoài Chu Minh Thụy lại trông đẹp, khó tránh sinh lòng ghen ghét, cho nên mới càng nói càng không biết giữ mồm, hắn ta cũng chỉ dám nói sau lưng mà thôi.

Xương Nghĩa vốn muốn nói bỗng nuốt ngược những lời định nói trở về, nhìn thấy cả đám bị dọa sợ cũng lười mở miệng. Hắn quay đầu nói:

- Đi thôi.

Lưu Phong cảm nhận được giọng điệu gần gũi, nhạc phụ công nhận y rồi. Y hỏi:

- Nhạc phụ đại nhân, chúng ta không xem nữa sao ạ?

Xương Nghĩa hừ một tiếng:

- Không, chúng ta đi.

La Thiến trợn tròn mắt, đây là cha của Chu Minh Thụy, là Lễ bộ lang trung mới đi sứ về. hắn ta khóc không ra nước mắt, bà nội vẫn luôn nói mồm miệng nó không khéo, họa từ miệng mà ra, nó không thèm để tâm. Bây giờ phải làm sao đây!

*

Chu gia

Trúc Lan và các con dâu đưa Ngọc Điệp - Ngọc Nghi - Ngọc Văn đi chọn quần áo và trang sức để mặc vào cung. Hoàng hậu nương nương mời một mạch ba vị cô nương của Chu gia, Ngọc Điệp là nhờ Xương Nghĩa, Xương Nghĩa lập công lớn, đương nhiên Ngọc Điệp sẽ ở trong danh sách. Ngọc Nghi cũng là nhờ cha của mình, Xương Liêm được Hoàng Thượng coi trọng vì vậy không thể thiếu Ngọc Nghi. Còn Ngọc Văn là hàng đính kèm, nha đầu này lười biếng không phải là bí mật ở hoàng thất, tuổi tác ba nha đầu không chênh lệch nhau lắm, thiếu Ngọc Văn cũng không hay thành ra con bé mới có mặt trong danh sách.

Vì Ngọc Nghi cũng đi, cho nên Tô Huyên rất yên tâm với con gái. Thị bỗng nhớ đến gì đó bèn cất giọng nói:

- Mẹ, nhà mẹ của con dâu trưởng Ôn gia cũng dòm ngó vị trí Thái tử phi đó.

Triệu thị chêm lời:

- Ta nói chứ hai năm nay cháu gái Thích gia sao lại đột nhiên nổi danh khắp kinh thành, hóa ra là đang ngắm vị trí Thái tử phi.

Tô Huyên nhỏ giọng nói:

- Nếu không phải Ôn gia không được có hai vị Hoàng Hậu, Ôn gia cũng sẽ không buông tha vị trí Thái tử phi này đâu.

Lý thị nói: - Thích gia nhất định có sự giúp đỡ của Ôn gia!

Tô Huyên mỉm cười:

- Đại tẩu vẫn luôn nói trúng tim đen. Ôn gia muốn quá nhiều thứ, thế cũng không được.

Triệu thị thở dài:

- Cùng là hậu tộc, tộc Ninh thị vẫn khiêm tốn cũng không khiến người ta xem thường mà Ôn gia ngạo mạn quá.

Trúc Lan tổng kết lại, nói:

- Cũng không phải ngạo mạn mà là quá tham lam. Trưởng tôn Ôn gia bình thường, hiện tại gần như đã thành người tàng hình. Vốn thân là trưởng phải mạnh, tài nguyên của Ôn gia nghiêng đổ lấy đi sức mạnh đó, vì thế trưởng tôn không lấn lướt được đệ đệ. Con nối dõi do chính thất sinh ra lại nhiều, tài nguyên bây giờ nghiêng về Ôn tứ công tử, các phòng không cam tâm bao nhiêu, hành động càng nhiều bấy nhiêu.

Lý thị: - Con thấy vấn đề vẫn nằm ở chỗ Ôn lão đại nhân. Năm đó trưởng tôn của Ninh gia cũng bình thường, nhưng địa vị của trưởng tôn chưa bao giờ lung lay, không có chuyện tài nguyên lệch về phía Ninh Chí Tường, Ninh gia yên ổn biết bao. Bây giờ nhìn Ôn gia xem!

Năm đó Ninh quốc công muốn cho Ninh Chí Tường ốm yếu một chức quan có khó không? Không hề khó, nhưng Ninh quốc công không làm gì cho dù biết rõ cháu trai thứ thông minh hơn.

Lại nói đến nhà mình, thị và tướng công tự mình biết mình, tướng công không có bản lĩnh như các đệ đệ, nhưng cha mẹ luôn đứng sau lưng tướng công. Dạy các đệ đệ cái gì là huynh trưởng, cái gì là huynh đệ đồng lòng. Đương nhiên bọn họ cũng rất cố gắng học tập, huynh đệ tâng bốc lẫn nhau. Mẹ luôn nói gia đình một lòng thì mọi chuyện mới thuận lợi.

Trúc Lan vui mừng, cô dạy bảo Lý thị từng chút từng chút, ngoại trừ xuất thân thì cô cảm thấy Lý thị không hề kém chủ mẫu của gia tộc lớn chút nào.  

Mùa hè năm nay mưa nhiều, chẳng bao lâu, những hạt mưa trên trời lại rơi xuống. Triệu thị lo lắng nhìn ngoài cửa sổ, nói:

- Không biết tướng công dẫn Lưu Phong đi đâu, trời này mưa không nhỏ đâu.

Trúc Lan đã sớm chú ý đến y phục của Triệu thị, hôm nay mặc đồ nhiều màu hơn. Tướng công ở nhà nên phải khác. Cô nói:   

- Đừng lo cho chúng nó, lớn như vậy trong lòng tự có tính toán.

Kết quả, xe ngựa dừng ở chỗ cách trang trại ngựa không xa, hôm nay ra ngoài không mang theo ô mà mới đi được một nửa đã mưa. Xương Nghĩa cau mày, tính sai rồi. Hắn quay lại xe ngựa, Lưu Phong lấy khăn tay ra đưa cho nhạc phụ:

- Cha, người lau trước đi.

Xương Nghĩa không nhận, nói:

- Con lau trước đi, đừng để bị bệnh rồi lây cho Ngọc Sương.

Lưu Phong: “...”

Vừa mở đầu còn rất cảm động, lời kết thúc là hiểu luôn. Y phải chăm sóc nương tử, không được bị bệnh.

Xương Nghĩa lấy khăn dự phòng trong xe ngựa ra, nói:

- Kỳ thi mùa xuân năm sau con có chắc chắn không?

Lưu Phong hiểu rõ bản thân, đáp:

- Con không dám cam đoan, nhưng sẽ cố hết sức.

Xương Nghĩa ừ một tiếng, không nói tới cùng mà nói:

- Ngũ thúc của con rảnh rỗi, con có thể tới tìm Ngũ thúc nhiều hơn.

Từ nhỏ Lưu Phong đã không có cha, với bá phụ Cổ Trác Dân, ngay từ đầu bá phụ đã có mục đích nên cũng không thân thiết lắm với bá phụ, vậy nên y rất muốn thân thiết với nhạc phụ. Nhạc phụ quan tâm y, giọng điệu của y liền trở nên vui vẻ:

- Minh Vân cũng bảo con đi tìm thúc ấy nhiều hơn.

Tài nguyên của Chu gia tốt đến mức khiến người ta đỏ mắt, cho nên hắn hoàn toàn không để bụng những lời xì xầm to nhỏ về mình. Nghe nhiều lời nói đố kỵ, ngược lại lại cảm thấy rất thú vị.

   

Thời gian trôi qua, Hoàng hậu tổ chức bữa tiệc ở Ngự Hoa Viên - là vườn hoa lớn nhất trong cung. Ba tỷ muội Ngọc Điệp vào cung, Ngọc Nghi căng thẳng nhất. Đừng thấy tính tình Ngọc Nghi thận trọng, nàng ấy thật sự sợ sẽ xảy ra gì đó ngoài ý muốn. Đến cả Ngọc Văn còn không dám buông lỏng cảnh giác. Ở nhà Ngọc Văn muốn lười thế nào cũng được, ra khỏi phủ Ngọc Văn bắt buộc phải giả vờ cho thật khéo, hệ quả của việc này là, bây giờ tất cả những lời đánh giá bên ngoài về Ngọc Văn đều là giả hết. Mà cũng không đúng, trong đó có nói Ngọc Văn trầm tính là nói đúng - vì lười mở miệng nói chuyện. Ngọc Nghi cảm thấy muội muội quá thông minh cũng không tốt, thông minh sẽ có thể nhìn thấu tất cả thành ra lại càng lười mở miệng.

Ba người Ngọc Nghi đã tới hoa viên, phải đợi một lúc Hoàng hậu nương nương mới đến. Ngọc Nghi kéo Ngọc Điệp và Ngọc Văn, nói:

- Nếu hôm nay ai không ngoan ngoãn nghe lời, ta rất vui lòng cùng ăn cùng ở với người đó trong mười ngày tiếp theo.

Ngọc Điệp: “...”

Ngọc Văn: “...”

Đây là lời nói đáng sợ gì vậy, Ngọc Nghi bây giờ càng ngày càng kh*ng b* rồi, cùng ăn cùng ở có nghĩa là làm việc và nghỉ ngơi phải đồng nhất, phải nghiêm khắc theo bản thân Ngọc Nghi. Trái ngược hoàn toàn với Ngọc Điệp làm bộ làm tịch và Ngọc Văn lười biếng, haha!

Ngọc Điệp và Ngọc Văn lanh trí gật đầu, các nàng không cần cùng ăn cùng ở cùng làm việc nghỉ ngơi với Ngọc Nghi đâu, vô cùng lanh trí gật đầu, các nàng đều là em bé ngoan!