Chương 1332 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hôm nay vai chính trong buổi chầu là sứ thần đi sứ. Trước ánh nhìn chăm chú của mọi người, Xương Nghĩa tự tin mở miệng nói:

- Chúng thần không phụ sứ mệnh, trong bốn năm đi sứ đã thuyết phục cả ba nước đồng ý cho sứ thần nước ta được nhập cư, chúng thần trở về mà không phụ sứ mệnh, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

Hoàng Thượng là người hiểu nhất trong bốn năm qua đã xảy ra chuyện gì ở nước ngoài, lập tức nói:

- Các vị ái khanh vất vả nhiều năm, trẫm sẽ xét công để ban thưởng.

Trong mắt Xương Nghĩa hiện lên sự vui mừng, hắn chịu nhiều nguy hiểm nhất nên tất nhiên phần thưởng cũng sẽ hậu hĩnh nhất. Nhưng trong buổi chầu sẽ không thảo luận vấn đề này mà chỉ nhắc tới thôi, sau khi buổi chầu kết thúc thì nhóm sứ thần như Xương Nghĩa ở lại. Chu Thư Nhân nhìn con trai đi theo công công, bước chân dừng lại một hồi mới xoay người đi ra ngoài cung.

Trong lúc Chu Thư Nhân dừng chân, vài đại thần muốn chúc mừng không tiện bước tới quấy rầy nên đi trước. Chỉ còn Uông Cự là ở lại, Uông Cự nói:

- Con trai đã về rồi, về nhà là ngài có thể nhìn cho đã.

Chu Thư Nhân ra vẻ thâm sâu:

- Ngài không hiểu đâu.

Uông Cự trợn mắt nói:

- Sao ta không hiểu chứ, con trai ngài chiếm nhiều công trạng nhất thì ngài chỉ việc mừng thôi là đủ rồi.

- Đó toàn là Xương Nghĩa dùng mạng để đổi, nếu có con đường nào tốt hơn thì chắc chắn ta sẽ không cho nó dùng mạng để kiếm về.

Uông Cự vỗ bả vai Thư Nhân, bảo:

- Trong lòng chúng ta, ngài đã rất tuyệt rồi, không phải ai cũng có thể dàn xếp ổn thỏa cho tất cả con trai của mình, đương nhiên điều này cũng nhờ con trai ngài biết phấn đấu.

Chu Thư Nhân ngẩng đầu nhìn trời:

- Trời sắp mưa rồi.

Uông Cự gật đầu:

- Ừ, trông có vẻ không nhỏ đâu.

Chu Thư Nhân sải bước nhanh hơn một chút, thời tiết trên đất liền còn thay đổi thất thường huống chi là trên biển, cổ đại không có kỹ thuật như hiện đại, nếu bị lạc hướng hay gặp phải gió lốc thì gần như chỉ còn đường chờ chết thôi, đến cơ hội xin cứu hộ cũng không có. Hằng năm không biết có bao nhiêu thuyền buôn bị đắm, Xương Nghĩa ra biển nhiều lần, có lần nào là không đánh cược số phận đâu, có trời mới biết khi anh hay tin Xương Nghĩa trở về đã lo lắng có chuyện không may xảy ra ở trên biển như thế nào - nhất là vào mùa hè có tỷ lệ nổi bão rất cao.

Chu Thư Nhân niệm a di đà Phật trong lòng, cũng may, cũng may, con trai trở về bình an rồi. Lần này còn hoàn thành vượt mức nhiệm vụ mà Hoàng Thượng đề ra, cho dù Hoàng Thượng muốn nâng đỡ Chu gia thì cũng sẽ không phái Xương Nghĩa đi sứ liên tục nên con trai có thể ở lại Kinh Thành rồi. Nghĩ đến đây, lưng Chu Thư Nhân ưỡn thẳng lên một chút, cuối cùng cảm giác bất an luôn đè nén dưới đáy lòng cũng được dỡ bỏ.

Mấy năm qua Uông Cự béo lên rất nhiều, ông ấy đuổi theo Chu Thư Nhân mà mệt bở hơi tai:

- Ngài đi chậm một chút đi.

Chu Thư Nhân nhìn Uông Cự với ánh mắt ghét bỏ:

- Ngài cứ phát triển theo chiều ngang thêm mấy năm nữa đi, chậc chậc… số thịt trên người bán cũng được giá lắm đấy.

Uông Cự: - Đừng có đá xéo ta.

Khóe miệng Chu Thư Nhân nhếch lên:

- Đi nhanh lên, trời đổ mưa rồi kìa.

Uông Cự ngẩng đầu, đúng lúc có giọt mưa rơi xuống mặt, vẻ mặt ông ấy thay đổi, nói:

- Nói mưa là mưa ngay luôn.

Còn Chu Thư Nhân thì đã chạy ngay trong lúc nói chuyện.

   

Chu gia, Trúc Lan nhìn bụng Ngọc Sương nói:

- Bụng cháu không nhỏ, đến lúc đó không dễ sinh đâu, mấy tháng còn lại nên vận động nhiều một chút, ngoài ra phải kiểm soát lượng thức ăn và bớt ăn đồ ngọt lại.

Sau khi mang thai con bé này cực kỳ thích ăn đồ ngọt, các loại bánh ngọt ai cho cái gì cũng không từ chối khiến Trúc Lan nhìn mà thấy sợ.

Triệu thị cũng lo:

- Đáng lẽ mẹ không nên để con rể chăm con mới đúng, trước mặt con thì nó chỉ biết chiều theo thôi.

Ngọc Sương ngượng ngùng:

- Tại không ăn đồ ngọt là con sẽ thấy đói, tới đêm mà đói là lại khó chịu không ngủ được.

Tô Huyên tiếp lời:

- Dù là thế thì cũng phải nhịn bớt, đây là thai đầu của con. Đứa bé lớn quá sẽ khó sinh.

Ngọc Sương cũng có chừng mực, đáp:

- Con sẽ vận động nhiều hơn ạ.

Nữ quyến ngồi đây tán gẫu vô cùng thoải mái, ăn trái cây hoặc là uống nước trái cây. Còn bên cánh nam nhân thì Lưu Phong đang bị trêu chọc. Lưu Phong biết nhạc phụ sắp hồi phủ nên mồ hôi trên trán toát ra không ngừng, thường xuyên dùng khăn tay để lau mồ hôi. Minh Huy vừa ăn dưa hấu vừa bảo:

- Đại tỷ phu à, huynh ăn nhiều dưa hấu một chút, ăn nhiều dễ đau bụng, nếu bụng thấy khó chịu thì có khi Nhị thúc của ta sẽ tha cho huynh đấy.

Minh Thụy không giúp tỷ phu, đã muốn cưới tỷ tỷ thì bị cha làm khó là chuyện hiển nhiên. Có giúp thì hắn phải giúp cha mới đúng.

Minh Gia cười hì hì:

- Ý kiến này hay đấy, chừa số dưa hấu còn lại cho tỷ phu nhé.

Minh Vân cầm quạt gõ đầu hai đứa đệ đệ:

- Xúi dại thế, với tính nhị thúc xả giận xong là thôi, chứ còn dùng chiêu trò thì cứ chờ mà xem, nhị thúc là người thù dai nhất nhà có khi sẽ nhớ cả đời đấy.

Mồ hôi trên trán Lưu Phong toát ra nhiều hơn, y tiếp xúc không nhiều với nhạc phụ, chủ yếu là do nhạc phụ thường xuyên vắng nhà, mà cho dù có ở Kinh Thành thì nhạc phụ cũng rất bận rộn không có thời gian để ý tới y. Lần này tranh thủ lúc nhạc phụ đi vắng, lấy thê tử về nhà, y nuốt nước bọt cái "ực", trong lòng càng thấp thỏm lo âu hơn.

Trong mắt Minh Vân toàn là ý cười, Minh Tịnh rụt cổ, làm gì có chuyện đại ca tốt bụng như thế, đại ca mới là người biết hù dọa đổ thêm dầu vào lửa nhất. Minh Phong nhìn tỷ phu với vẻ thương hại, ngoài Minh Tịnh ra thì những người còn lại trong phòng này đều là cáo cả. Từ sau khi đại tỷ thành thân, các ca ca thay phiên đi tìm tỷ phu, còn thường xuyên nhắc tới cha, liệt kê những chuyện cha từng trải qua. Nó không có nhiều ấn tượng về người cha này mà chỉ nhớ những công tích vĩ đại của cha thôi. Thảm quá, đại tỷ phu thật sự rất thảm.

Xương Trung không xen vào cuộc trò chuyện của nhóm tiểu bối mà ngồi bên cạnh đại ca và ngũ ca. Hôm nay đúng là rất khéo, là ngày nghỉ của Hàn Lâm Viện nên người trong nhà đầy đủ hết. Vừa rồi Chu lão đại đi ra ngoài nhận những thứ Xương Nghĩa mang về, đối với người đang chuẩn bị của hồi môn như Chu lão đại, hắn thấy rất hâm mộ, nói:

- Xương Nghĩa có bản lĩnh quá, ra ngoài bốn năm kiếm về được quá trời đồ tốt. Chuyến này mang về nhiều lắm.

Xương Trí không cần bận tâm về chuyện tiền bạc, là người có thê tử giàu nứt đố đổ vách nên hắn tiêu tiền như nước, tuy nhiên cũng bội phục bản lĩnh của nhị ca, nói:

- Nhị ca giỏi kiếm tiền giống như mẹ.

Chu lão đại bảo:

- Nhắc tới lại phải cảm ơn Xương Nghĩa, hắn giúp ta dùng giá thấp nhất để lấy được rất nhiều đá quý có tỷ lệ tốt, đại phòng nhà ta có thể chuẩn bị của hồi môn cho Ngọc Lộ tốt như vậy, Xương Nghĩa đã giúp ta rất nhiều.

Xương Trí không cần nhị ca hỗ trợ, tuy nhiên nhị ca đối xử rất bình đẳng nhà ai cũng giúp:

- Nhị ca bôn ba bên ngoài cũng vất vả, vậy mà vẫn lo cho gia đình, bây giờ tốt rồi, nhị ca khổ tận cam lai.

Xương Trung nhớ tới những món quà mà nhị ca cho mình, đó toàn là của cải mà huynh ấy tích cóp, nhị ca đối xử với hắn rất hào phóng, hắn nói:

- Không biết nhị ca sẽ được ban thưởng cái gì đây.

Đến giữa trưa Xương Nghĩa mới ra khỏi cung, bốn năm có quá nhiều chuyện phải báo cáo rõ ràng, còn có rất nhiều thư từ quan trọng mà Xương Nghĩa phải đích thân giao cho Hoàng Thượng.   

Ra khỏi cung, đám người Xương Nghĩa tách ra, ai lên xe ngựa nhà nấy. Trên đường về nhà, khóe miệng Xương Nghĩa nhếch lên, có lẽ lúc hắn về tới nhà là thánh chỉ cũng đã tới rồi, tay Xương Nghĩa hơi run vì quá hưng phấn.

Đến cửa nhà, Xương Nghĩa ngẩng đầu nhìn bảng hiệu nhà mình, Đinh quản gia đứng bên cạnh không thúc giục, mà chỉ lẳng lặng chờ Nhị gia hành động. Cuối cùng Xương Nghĩa cũng bước lên bậc thang, hắn giơ tay v**t v* cổng chính, về nhà rồi, cuối cùng cũng về tới nhà. Sau đó hắn sải bước nhanh hơn về phía nhà chính, Xương Nghĩa đi được một hồi thì dừng chân lại:

- Chuẩn bị bàn cúng.

Đinh quản gia ngẩn ra vài giây, sau đó cất cao giọng trả lời:

- Vâng ạ.

Xương Nghĩa lại bước nhanh về phía hậu viện, nhà hiện tại quá lớn, chờ tới cửa chủ viện, hắn không để ý tới nha hoàn bà tử đang chào hỏi mà bước ba bước nhập làm hai. Còn chưa vào phòng đã hô lớn:

- Mẹ ơi! Con về nhà rồi, con về tới rồi đây.