Chương 1331 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Mới đó mà Xương Nghĩa đã đến Bình Cảng, đứng trên mảnh đất quê hương, vành mắt Xương Nghĩa ửng đỏ, tình cảm dâng trào ngồi xuống sờ mặt đất, nói:

- Về nhà rồi.

Cổ Trác Dân hơi nóng lòng về nhà, tuổi tác ông ta không còn nhỏ nữa, chuyến này đi sứ bốn năm, ông ta sợ mình gặp chuyện gì đó ngoài ý muốn, sợ gia đình không còn nơi nương tựa. Số lần gửi thư hằng năm không nhiều và gia đình chỉ toàn kể chuyện tốt, không kể chuyện xấu, ông ta muốn về nhà xem, nên không rảnh bùi ngùi cùng Xương Nghĩa.

Xương Nghĩa quay về kinh, Lễ Bộ phái người đến Bình Cảng đón, người tới là chủ sự của Lễ Bộ, bốn năm không gặp Lễ Bộ là nơi ít điều động nhân viên nhất nên đây là người quen. Xương Nghĩa đứng thẳng dậy, nói:

- Kim đại nhân, đã mấy năm không gặp, mọi chuyện vẫn ổn chứ?

Giọng điệu của Kim chủ sự vô cùng nhiệt tình:

- Vâng, mọi thứ đều ổn, mấy năm không gặp mà Chu đại nhân không thay đổi chút nào, ngược lại còn tràn đầy sức sống hơn.

Lời này không phải nói dối, đúng là trông Xương Nghĩa đầy sức sống hơn thật, đây là nhờ Xương Nghĩa chịu khó rèn luyện sức khỏe, qua bốn năm võ nghệ cũng ra hình ra dáng hơn.

Kim chủ sự tiếp tục nói:

- Vậy bây giờ chúng ta khởi hành nhé? Hay ngài muốn nghỉ lại Bình Cảng một đêm?

Xương Nghĩa là người quyết định:

- Ai cũng muốn mau chóng về kinh nên chắc hôm nay đành làm phiền Kim đại nhân, chúng ta muốn khởi hành ngay bây giờ.

Kim chủ sự không cảm thấy phiền hà gì, trái lại còn ước mau chóng hồi kinh, Hoàng Thượng đang chờ đấy, bèn nói:

- Vâng! Xe đã được chuẩn bị sẵn, chúng ta có thể đi ngay bây giờ.

Xương Nghĩa và Kim chủ sự ngồi cùng một xe ngựa, mắt Xương Nghĩa thường nhìn ra ngoài cửa sổ:

- Rời đi nhiều năm, ta đã sắp không nhận ra Bình Cảng nữa rồi.

Trong giọng nói của Kim chủ sự tràn đầy tự hào:

- Không chỉ có Bình Cảng mà cả nước thay đổi rất nhiều, bắt đầu từ khi đường sá được tu sửa tạo điều kiện thuận lợi hơn cho đội buôn, một vài châu thành xa xôi cũng dần dần phát triển hơn, cả nước phồn thịnh nghênh đón thời kỳ hoàng kim.

Cộng thêm việc mở rộng tuyến hàng hải nên mấy năm nay quốc gia giao lưu nhiều hơn với nước ngoài, Kim chủ sự rất ít rời khỏi Kinh Thành, chuyến này tới Bình Cảng thấy tàu thuyền tới lui tấp nập, cảm thấy rất xúc động.

Kinh Thành, Trúc Lan nhìn Triệu thị cứ đi qua đi lại, bèn bảo:

- Đừng đi tới đi lui nữa, mẹ thấy chóng hết cả mặt.

Triệu thị cầm khăn tay, nói:

- Mẹ ơi, Xương Nghĩa chưa về con cũng không cảm thấy gì, bây giờ chàng ấy sắp về tới thì con lại thấp thỏm là sao?

Có một chút cảm giác không thể diễn tả thành lời, trong lòng thị đang sợ, sợ cái gì, sợ thời gian bốn năm khiến vợ chồng họ cảm thấy xa lạ nhau.

Trúc Lan liếc mắt một cái là nhìn thấu suy nghĩ của Triệu thị, thị là người nhạy cảm, tình cảm giữa vợ chồng lại tốt nên mới sợ chuyện cảm thấy xa lạ, cô nói:

- Lần nào Xương Nghĩa viết thư về cũng tỉ mỉ chọn quà cho con, lúc nào trong lòng nó cũng nhớ con hết.

Cuối cùng Triệu thị cũng chịu ngồi xuống: - Mẹ.

Trúc Lan nói: - Con mẹ nên mẹ biết, nó và con tâm tư tinh tế giống nhau, đã chọn ai thì chắc chắn sẽ không thay đổi, thời gian không phải thứ có thể ngăn cách được các con.

Xương Nghĩa và Triệu thị giống nhau, không dễ phải lòng ai mà nếu đã chọn thì đó là chuyện cả đời.

Triệu thị đỏ mặt, thị hiếm khi tâm sự với mẹ chồng chuyện tình cảm vợ chồng:

- Mẹ, con cảm ơn mẹ.

Trúc Lan bảo: - Từ trước tới nay mẹ không xem các con là con dâu, các con đều là con gái mẹ, mẹ là mẹ của các con thì cảm ơn các gì, con yên tâm đi.

Mặt mũi Triệu thị càng đỏ hơn: - Vâng ạ.

Trúc Lan lại nói:

- Người nên thấy lo là Lưu Phong mới đúng, chắc chắn Xương Nghĩa về tới sẽ xử thằng nhỏ cho xem.

Triệu thị nở nụ cười, nói:

- Gần đây Lưu Phong cứ nói mãi với Ngọc Sương thế này, nếu đứa bé đã chào đời thì tốt biết mấy, có thể dùng làm kim bài miễn tử.

Trúc Lan cũng cười theo:

- Thằng bé nghĩ hay nhỉ.

Triệu thị lại nói:

- Mẹ ơi, bây giờ trong kinh ai cũng biết Xương Nghĩa về, mấy ngày trước lại có người dò hỏi con chuyện Ngọc Điệp đấy.

Trúc Lan hỏi: - Vậy con trả lời thế nào?

Triệu thị cười cong mắt:

- Con nghe lời mẹ, nói rằng con gái con không vội chờ thêm mấy năm nữa cũng được.

Trúc Lan gật đầu:

- Con gái nhà mình không lo chuyện lấy chồng. Muốn chọn cũng phải chọn người tốt, bây giờ đa số những người hỏi thăm đều là vì ích lợi.

Xương Nghĩa trở về nhất định thăng quan, cô nghe Chu Thư Nhân nói Hoàng Thượng có ý định sau này để Xương Nghĩa phụ trách quản lý quan viên đi sứ. Trong tay có thực quyền chứ không ngồi chơi xơi nước ở Lễ Bộ như trước kia nữa. Hiện tại Kinh Thành cũng biết đi sứ là nhiệm vụ béo bở, bởi vì Xương Nghĩa là nhóm đầu tiên đi sứ nên Hoàng Thượng ngó lơ tiền tài mà quan viên đi sứ mang về - điều này k*ch th*ch những người muốn kiếm lợi.

Nhóm người Xương Nghĩa đi sứ về thuận lợi, có ví dụ thành công nên ít người thấy mâu thuẫn với việc đi sứ hơn mà ngược lại bây giờ đã có rất nhiều người nảy sinh ý định muốn đi sứ.

Triệu thị lại nói:

- Còn có Minh Thụy, tuổi thằng bé không còn nhỏ nữa. Gặp gỡ nhiều cô nương mà nó không ưng ý ai hết.

Minh Thụy là bé trai tuấn tú nhất nhà, là kiểu lên phố có thể khiến mấy cô nương dùng quạt che mặt, các cô nương đỏ mặt sau khi gặp Minh Thụy là chuyện quá đỗi bình thường, đã thế Chu Minh Thụy còn nằm trong bảng xếp hạng mỹ nam của Kinh Thành đấy!

Trúc Lan buồn cười, bây giờ Minh Thụy rất ít khi ra khỏi phủ, thư viện cho nghỉ là ở lì trong nhà, nếu có ai dẫn con gái tới phủ thì chắc chắn Minh Thụy là đứa chuồn nhanh nhất:

- Chuyện hôn nhân của Minh Thụy cứ để thuận theo tự nhiên đi, thằng bé này rất có chính kiến.

Triệu thị bất đắc dĩ: - Dạ.

Triệu thị mới vừa đi là Tô Huyên từ bên ngoài về, Trúc Lan hỏi:

- Ngọc Văn đâu?

Tô Huyên nghe nhắc tới con gái là lại tức:

- Lần nào con dẫn nó ra ngoài là cứ như muốn giết nó vậy. Con bé đó lười muốn chết, bây giờ đã về nghỉ rồi ạ.

Trúc Lan cảm thấy vợ lão Ngũ vất vả quá, Ngọc Văn đúng là đứa khiến người khác phải đau đầu, con bé lém lỉnh lắm, đầy lý do lý trấu. Vậy nên đừng dùng lý lẽ với nó bởi người thua chắc chắn là bạn.

Trúc Lan đổi đề tài:

- Hôm nay tham gia tiệc thôi nôi, chẳng lẽ con không muốn có thêm đứa nữa sao?

Tô Huyên lắc tay:

- Tướng công và con không định sinh thêm nữa. Bây giờ có hai đứa đã đủ lắm rồi, con thật sự không còn sức nuôi thêm đâu ạ.

Còn nếu có thai ngoài ý muốn thì đó là ngoài ý muốn, chứ bọn họ thật sự không muốn sinh thêm nữa.

Trúc Lan chỉ hỏi cho biết thôi, nhà lão Ngũ ít con nhất, còn có nhà lão Tứ - Xương Liêm cũng có không ý định sinh thêm nữa. Trúc Lan cảm thấy là do Xương Liêm bị của hồi môn dọa sợ rồi, có Ngọc Sương mở đầu, ngoài nhà lão Ngũ và nhà lão Nhị thì mấy nhà còn lại đều có áp lực rất lớn. Đối với nhà lão Tứ có hai đứa con gái, vấn đề về của hồi môn quả thật khiến người ta rầu thối ruột. Bây giờ nhìn lại mới thấy Xương Nghĩa đúng là giỏi kiếm tiền.

   

Hôm sau, Xương Nghĩa đi đường suốt hôm qua nên khi về tới Kinh Thành đã là nửa đêm, bọn họ nghỉ ngơi lấy sức ở ngoại thành mấy canh giờ, sửa soạn chỉnh chu xong mới vào thành. Vào thành đồng thời cũng báo tin cho gia đình, một vài hành lý cũng được vận chuyển về nhà. Còn nhóm quan viên đi sứ bọn họ thì phải đi thẳng vào cung để gặp Hoàng Thượng.

Trong buổi chầu, Hoàng Thượng biết tin trước nên trong buổi chầu hôm nay ngài chờ nhóm người Xương Nghĩa tiến cung. Chu Thư Nhân cũng có mạng lưới tin tức nhanh nhạy nên đã chuẩn bị sẵn sàng cho buổi chầu hôm nay. Mắt Chu Thư Nhân thường xuyên nhìn về phía cổng đại điện, đã bốn năm rồi anh không gặp con trai, thằng bé chỉ kể chuyện tốt chứ không kể chuyện xấu, thế nhưng Xương Nghĩa lại quên mất Dung Xuyên. Dung Xuyên biết cũng giống như anh đã biết, con trai bị thương phải nghỉ dưỡng rất lâu mới khỏe lại được. Chu Thư Nhân không kể chuyện này cho bất cứ ai, vào đêm anh hay tin còn mơ thấy ác mộng, mơ thấy cảnh Xương Nghĩa bỏ mạng khiến anh sợ tới mức thức trắng cả đêm. Hôm sau nhìn thấy Minh Thụy, trong lòng anh rất khó chịu, anh mất mấy ngày mới điều chỉnh được tâm trạng, chuyện này chỉ có vợ biết mà thôi.

Nhóm người Xương Nghĩa vào cung, chỉnh trang đơn giản lại quần áo đầu tóc. Thật ra tối hôm qua bọn họ đã vệ sinh sạch sẽ rồi. Xương Nghĩa sải từng bước một lên bậc thang, hắn đã về rồi, nghĩ đến việc có thể gặp được cha, Xương Nghĩa chỉ muốn đi nhanh hơn một chút nhưng lại nghĩ tới nhóm đại thần phía sau, hắn đành nén lại mà đi từng bước một lên trên.

Các đại thần trong điện nhìn chăm chú vào nhóm người Xương Nghĩa đang bước vào. Ánh mắt Chu Thư Nhân luôn dõi theo con trai, gầy đi nhưng rắn rỏi lắm. Trong lòng người cha già xót xa không thôi, làm cha nhiều năm như vậy, cho dù có diễn kịch thì cũng sẽ nhập vai, huống chi anh còn từ từ trao tình cảm chân thật của mình.