Chương 1329 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chu Thư Nhân hơi ghen tị với Vương Dật, Vương Dật có thể rời khỏi Kinh Thành trong khi anh hoàn toàn không có cơ hội rời khỏi Kinh Thành. Anh lại nghĩ đến Thái Thượng Hoàng, sau khi thiết lập tuyến đường biển xong, Thái Thượng Hoàng đã đi đến đó, cũng có tuổi rồi mà còn lên thuyền đi ra nước ngoài dạo chơi một vòng. Chu Thư Nhân có cả bức tranh Thái Thượng Hoàng vẽ nước ngoài đây, Thái Thượng Hoàng gửi về cốt yếu là để khoe khoang.

Vương Dật bỗng nhiên lên tiếng:

- Cháu trai Minh Đằng của đại nhân đi xa cũng vài tháng rồi nhỉ?

Chu Thư Nhân: - Sao lại hỏi nó?

Vương Dật cười đáp:

- Ta còn tưởng đâu năm nay có thể uống được rượu mừng, bây giờ hình như không uống được rồi.

Chu Thư Nhân bèn giải thích:

- Nó phải chờ tới sang năm mới thành thân.

Ở thời cổ đại, có thể nói rằng đám trẻ nhà anh kết hôn khá muộn. Mùa thu sau kỳ thi Hương, Ngọc Lộ xuất giá. Mùa hè năm sau tới lượt Minh Đằng thành thân, mấy năm gần đây đời cháu liên tiếp thành gia lập thất.

Vương Dật: - Nghe nói đoàn tàu đi sứ sắp trở về rồi.

Khoé môi Chu Thư Nhân cong lên, nói:

- Ừm. Nếu như thuận lợi thì khoảng chừng mười ngày nữa là có thể cập bến Bình Cảng.

- Chúc mừng đại nhân.

Lần này hồi kinh chắc chắn sẽ được thăng quan, bốn năm sống ở đất khách quê người không phải ai cũng có thể vượt qua. Vả lại ông ta là người biết khá nhiều chuyện bên trong, nên biết con thứ Chu gia có công lớn nhất.

Chu Thư Nhân vuốt râu, con đường làm quan của con trai thứ vẫn luôn tồn đọng nguy hiểm. Anh vừa lo lắng vừa kiêu ngạo vì Lão Nhị phấn đấu dựa vào chính mình, bây giờ bình an về nhà. Anh rất lấy làm tự hào về con trai!

*

Cổ gia

Ngọc Sương đỡ bụng, được sáu tháng rồi. Nàng ấy thấy mẹ thường xuyên đến, bèn nói:

- Mẹ ơi, ngày hè nóng nực mẹ không cần vất vả đến đây đâu ạ. Để con về nhà thường là được rồi mà.

Triệu thị lườm lườm:

- Tình trạng của con như thế nào bộ con không biết hay sao? Mẹ ở trong nhà cũng không có việc gì làm, con đừng lo cho mẹ.

Ngọc Sương thương mẹ, bởi vì Nhị phòng nên cha thường xuyên không ở nhà, chuyến này cha đi một cái là bốn năm, mẹ gửi gắm hết tinh thần vào tỷ đệ nàng ấy. Từ lúc nàng ấy mang thai, toàn bộ sự chú ý của mẹ lại đổ dồn lên bụng nàng ấy.

Ngọc Sương: - Cha sắp hồi kinh rồi, mẹ không chuẩn bị gì sao?

Triệu thị làm xong chiếc giày nhỏ, nói:

- Mẹ phải chuẩn bị gì chứ, vợ chồng già với nhau cả rồi mà.

Thị không còn trẻ, tướng công không có ở nhà, chị cũng chẳng thích tô điểm bản thân. Thậm chí sau khi con gái thành thân thì thị mộc mạc như thế nào vẫn giữ nguyên lối ăn mặc mộc mạc như thế nấy.

Năm ngoái Triệu thị rất bận, lần đầu thị gả con gái, tướng công lại không có ở nhà, cho dù có các tẩu và để muội giúp đỡ thì thị cũng vẫn cứ bận túi bụi tùng bùng. Lúc con gái xuất giá, thị là người hạnh phúc nhất. Sau khi con gái về nhà chồng… ừm, trái tim thị héo hon theo cho đến khi con gái mang thai.

Ngọc Sương nghe vậy, đành phải nói sang chuyện khác:

- Mẹ, dạo này Ngọc Điệp có ngoan không?

Triệu thị: - Nó ngoan lắm.

Ngọc Sương: “...”

Từ sau khi mẹ hạ quyết tâm quản thúc muội muội, muội muội có làm nũng cũng không có tác dụng. Mấy năm qua mẹ trông chừng muội muội cực kỳ sát sao, muội muội thật sự điềm tĩnh hơn hẳn.

Triệu thị hỏi nhỏ: - Mẹ chồng của con còn ở thôn trang hả?

Con gái gả qua Cổ gia đến nay, chưa đầy hai tháng Hồ thị đã dọn ra thôn trang bên ngoài Kinh Thành sinh sống. Hồ thị đi rất dứt khoát, con gái hoàn toàn không gặp phải vấn đề giữa mẹ chồng và nàng dâu. Bây giờ thị có muốn gặp Hồ thị cũng khó.   

Ngọc Sương hơi bất đắc dĩ, thật ra nàng ấy không sợ vấn đề mẹ chồng nàng dâu, huống chi trong lòng mẹ chồng cũng ý thức được, nàng ấy nói:

- Mẹ chồng thích trồng cây ăn quả, bà ấy sống ở thôn trang cực kỳ thoải mái, chúng con có qua đó bầu bạn với bà ấy, bà ấy còn chê con và tướng công phiền phức.

Tướng công nói với bà ấy, mẹ chồng đã bị bó buộc trong một tòa phủ rộng lớn bởi vì tướng công, sau khi tướng công đỗ cử nhân đã mua thêm nha hoàn và bà tử, nhưng người mẹ chồng có thể tới lui vẫn không nhiều lắm. Thực ra mẹ chồng vẫn luôn chờ tướng công thành thân, để có thể buông tay đi đến thôn trang sống cuộc sống của riêng mình.

Triệu thị bật cười, nói:

- Năm xưa mẹ còn sợ quả phụ khó chơi, sau khi tiếp xúc mới biết mẹ chồng của con là người rất thông minh, bà ấy buông tay thật dứt khoát, con và tướng công của con lại nằm trong sự che chở của Chu gia.

Ngọc Sương: - Nếu mẹ chồng con không thông minh thì đã không dạy dỗ tướng công của con nên người giống như bây giờ.

Triệu thị gật đầu công nhận: - Cái này thì đúng thật.

Ngọc Sương nhớ lại cảnh mẹ chồng trò chuyện với những nhà nông dân ở quanh thôn trang, nàng ấy chưa từng thấy mẹ chồng tôi cười như vậy bao giờ. Mẹ chồng thực sự rất thích cuộc sống ở thôn trang.

*

Hàn Lâm Viện

Minh Vân ra ngoài hít thở không khí, sờ mó túi tiền bên hông vừa hay bắt gặp Xương Trí vừa từ trong cung trở về.

Xương Trí: - Con lại hứa mua cái gì cho Văn Nguyệt rồi?

- Con bé thích vòng tay chạm trổ bằng vàng, Ngọc Văn cho nó, con trả lại rồi, muốn mua cho con bé một chiếc.

Xương Trí không biết nhiều về trang sức của con gái, bởi vì con gái có quá nhiều trang sức. Mẹ rất hào phóng, mỗi năm đều mua cả đống trang sức. Hắn nói:

- Một chiếc vòng tay thôi mà, Ngọc Văn cô cô tặng cho chất nữ, con lại còn trả lại, con thấy ta nên nói gì với con mới phải đây.

Minh Vân lắc đầu, nói:

- Cho dù Ngọc Văn có nhiều trang sức thì đó cũng là trang sức của Ngọc Văn. Đâu thể nào bởi vì Ngọc Văn có cả đống rồi con không thèm để bụng chứ. Mà cũng không thể nuông chiều Văn Nguyệt vì con bé còn nhỏ được, con trẻ còn nhỏ không phải là lý do. Con muốn cho con bé biết rằng không thể tùy tiện vòi vĩnh đồ đạc. Nếu chúng ta có bạc thì chúng ta có thể tự mua, còn không có bạc thì để dành từ từ rồi mua.

Xương Trí trầm mặc. Được rồi, hắn không biết dạy con lắm, con trai ngoan ngoãn, con gái có mẹ giáo dục, nương tử có kiến thức rộng rãi nên con gái học xong đủ dùng cả đời. Hình như hắn rất ít khi nghiêm khắc với bọn trẻ, hắn nói:

- Ngũ thúc đúng là không bằng con thật.

Cha đích thân dạy có khác, phẩm hạnh của Minh Vân ảnh hưởng sâu sắc đến các đệ đệ và muội muội.

Minh Vân ngượng ngùng, đáp:

- Âu cũng là nhớ công dạy dỗ của ông nội.

Đây là tam qua mà ông nội đắp nặn cho hắn, hắn vẫn luôn dạy dỗ các đệ đệ và muội muội như vậy.

Xương Trí nói: - Trưởng tử trưởng tôn vất quá, cũng may thúc đứng hàng thứ năm.

Minh Vân: “...”

   

Chu gia

Trúc Lan và Thanh Tuyết sửa soạn lại của hồi môn cho Ngọc Lộ, mỗi đứa cháu gái đều có một phần bằng nhau. Cô không có khả năng Chuẩn bị giống y như đúc, đồ cổ giống nhau rất khó tìm nên chỉ tính toán số bạc tương đương nhau là được.

Chu gia có rất nhiều đồ cổ, lúc xét nhà ở phía Nam từng xử lý rất nhiều đồ cổ và tranh chữ. Bởi vì số lượng quá nhiều, Trúc Lan cũng mua không ít để làm của hồi môn. Cô đi đến nhà kho chứa bạc, năm đó nhận được một mớ ngân phiếu nhưng mấy năm nay lần lượt đổi thành vàng hoặc bạc cho dễ cất giữ. Trong tay cô cũng có kha khá ngân phiếu, toàn là lợi nhuận từ sản nghiệp trong nhiều năm qua.

Trúc Lan quay trở về phòng, nói với Thanh Tuyết:

- Cho người dọn hết qua Đại phòng đi.

Thanh Tuyết: - Vâng ạ.

Trúc Lan áng chừng ngày con gái lớn về nhà, chắc sẽ nhanh thôi. Năm nay Khương Đốc sẽ tham gia thi Hương, vài năm trở lại đây du ký của con rể càng ngày càng được ưa chuộng, nổi tiếng, đồng nghĩa với việc tranh vẽ của con rể một bước lên mây. Năm ngoái Ngọc Sương thành thân, con gái lớn thêm cho mấy bức tranh của con rể vào của hồi môn của Ngọc Sương.

Lúc rời khỏi nha môn, Minh Vân nói với Ngũ thúc:

- Con đi một mình được rồi.

Xương Trí chạm vào túi tiền, nói:

- Cũng lâu rồi thúc chưa mua quà cho Ngọc Văn, đi chung đi.

Minh Vân nghĩ thầm, vì sao lâu rồi Ngũ thúc chưa mua? Bởi vì Ngủ thẩm ôm đồm hết mọi chuyện trong nhà, Ngũ thúc không cần lao tâm lao lực chuyện gì cả. Ngoài trừ sinh nhật Ngọc Văn, Ngũ thúc đúng là chưa từng mua quà bao giờ.

Xương Trí bị nhìn đến mất tự nhiên, tằng hắng một tiếng rồi nói:

- Đi thôi!

Xe ngựa chạy được một lúc, bỗng nhiên Xương Trí lại nói:

- Năm nay Ôn tứ công tử của Ôn gia cũng sắp tham gia thi Hương, mấy năm nay Ôn gia dồn hết tâm huyết vào Ôn tứ công tử!

Minh Vân: - Ừm.

Xương Trí vung quạt, nói:

- Sau này Ôn gia sẽ náo nhiệt lắm cho mà xem.

Tới cửa hàng bán trang sức, vừa xuống xe ngựa, Minh Vân liền nhìn thấy Ôn Dung đứng ngay trước mắt, đúng nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay.