Quãng thời gian hai năm có lẽ thật sự rất nhanh với một số người, nhưng mỗi một ngày lại trôi qua cực kỳ chậm đối với một số người khác. Điển hình trong đó là những quan viên đi sứ như Xương Nghĩa và Cổ Trác Dân. Đi sứ bốn năm, hồi kinh muộn hơn dự kiến một năm nên Xương Nghĩa cũng bỏ lỡ ngày con gái thành thân.
Trên chuyến tàu về, Xương Nghĩa vịn lan can nhìn về quê nhà. Cho đến khi đôi mắt bị gió biến thổi cho khô rang, hắn mới nghỉ nhìn. Hắn nghe thấy tiếng bước chân, bèn cúi đầu khẽ dụi mắt. Ánh mắt dừng lại nơi mu bàn tay của mình, có một vết sẹo thật dài. Cảnh tượng hai năm trước lại hiện ra trước mắt hắn.
Hôm đó hắn đi theo người của Vương tử Joy, một cuộc đảo chính đã được mưu tính từ rất lâu thì sao có thể không có thương vong. Giết chóc, lúc ấy hắn cũng giết rất nhiều người. Sang nước khác, mỗi ngày hắn đều rèn luyện bản thân, nhưng cuối cùng vẫn sơ suất. Nếu hắn không đưa tay lên chán thì mặt hắn sẽ bị thương, đó là lần đầu tiên hắn tiếp xúc gần với cái chết đến vậy.
Mái đầu của Cổ Trác Dân bạc đi trông thấy, mạo hiểm ở nơi đất khách quê người mấy năm khiến người ta mau già hơn. Ông ta nói:
- Ngài lại nhìn về Kinh Thành ở xa tít mù khơi à?
Xương Nghĩa gạt đi suy nghĩ, nói:
- Ừ. Xa nhà bốn năm, cuối cùng chúng ta cũng trở về nhà.
Cổ Trác Dân cảm thấy hơi lạnh, ho nhẹ một tiếng:
- Đáng tiếc chúng ta không về kịp ngày Lưu Phong thành thân.
Nói đến vụ này, Cổ Trác Dân lại thoáng nhìn Chu Xương Nghĩa. Không nhờ có Thượng Thư đại nhân phúc hậu, chắc Chu Xương Nghĩa đã định chờ hắn hồi kinh luôn rồi. Chậc chậc, thật sự chờ đến khi họ hồi kinh mới thành thân thì Lưu Phong phải qua hai mươi tuổi mất.
Áp suất không khí xung quanh Xương Nghĩa hạ xuống rất thấp. Trưởng nữ xuất giá, mà người làm cha như hắn lại không có mặt, nghĩ thôi là thấy khó chịu, nhìn Cổ Trác Dân cũng không ưa nổi.
Cổ Trác Dân bật cười, nói:
- Lưu Phong đã là cử nhân, sang năm lại có thi Hội. Không biết Lưu Phong có thi đỗ hay không đây.
Xương Nghĩa đang định rời đi, bước chân bỗng nhiên khựng lại. Nói:
- Nó chuẩn bị chừng ấy năm mà còn thi rớt, à há…
Cổ Trác Dân nghĩ thầm trong bụng, trong mắt vị nhạc phụ Chu Xương Nghĩa này, bây giờ Lưu Phong là kẻ thù cướp đi con gái của hắn, mà ông ta cũng chẳng có ý định nói giúp Lưu Phong. Cưới được con gái Chu gia là phước phần lắm, bị khó dễ là lẽ hiển nhiên.
*
Kinh Thành
Trúc Lan bế Văn Nguyệt trong lòng, tên đầy đủ là Chu Văn Nguyệt - trưởng nữ của Minh Vân. Bé con chào đời vào tháng thứ tư của năm Thịnh Huy thứ ba, năm nay là mùa hè của năm Thịnh Huy thứ năm, bé con đã được hai tuổi rồi.
Cô bé trông giống Nhiễm Uyển đến sáu bảy phần, bốn phần còn lại thì giống Minh Vân. Vai vế nhỏ nhất, lại là bé gái liễu yếu đào tơ nên được cả nhà cưng lắm. Trúc Lan cũng thích ôm cô bé mập mạp chắc thịt này, cô bé được bà nội giỏi nấu nướng nuôi cho tròn trịa hẳn ra.
Bởi vì trong nhà nhiều người, mà ai cũng thích trêu Văn Nguyệt, con bé biết nói chuyện từ rất sớm, bây giờ cái miệng nhỏ của con bé cực kỳ nhanh nhảu. Nói chuyện thường xuyên, nhóc con cũng biết cách sắp xếp lời nói hơn.
Văn Nguyệt ăn hết cái bánh trên tay, hỏi:
- Bà cố ơi, bà nội đang làm gì đấy?
Trúc Lan lau tay cho con bé, đáp:
- Bà nội đang kiểm tra và so sánh lại danh sách của hồi môn cho Ngọc Lộ cô cô của con.
Văn Nguyệt không hiểu: - Của hồi môn là gì?
Lý thị hoa mắt chóng mặt dời ánh mắt khỏi danh sách của hồi môn, nhìn thấy cháu gái đầu óc lập tức như được thả lỏng. Thị hiền từ đáp:
- Văn Nguyệt cũng có của hồi môn, từ lúc mới chào đời là cha mẹ đã chuẩn bị của hồi môn cho con rồi.
Văn Nguyệt: - Cũng là danh sách dài ơi là dài sao?
Trên cái bàn trước mặt là một danh sách dài ơi là dài.
Trúc Lan cong cong khoé môi, nói: - Đúng vậy.
Lý thị nhìn cháu gái, trong lòng giật nảy. Ôi, đâu phải gả con gái xong là thị hết chuyện, còn cháu gái nữa, sau này tiếp tục có thêm cháu gái. Thị muốn cho mỗi đứa cháu gái thêm một phần của hồi môn giống như mẹ chồng. Thị không dám tính, Đại phòng có rất nhiều con trai!
Lý thị nhìn chằm chằm vào danh sách của hồi môn trên bàn, trước mắt hơi tối sầm lại:
- Mẹ ơi, con phải liều mạng dành dụm bạc thôi.
Trúc Lan ý nhị nói:
- Con có bao nhiêu đứa đâu, mẹ mới phải chi ra nhiều đây.
Cô cũng có chuẩn bị cho Văn Nguyệt một phần, chỉ cần là chắt gái sinh ra trong lúc cô còn sống thì cô đều sẽ cho một phần.
Lý thị líu lưỡi:
- Mẹ ơi, không cần đâu mà. Lứa Văn Nguyệt nên để chúng con chi ra.
Trúc Lan nâng tay lên, nói: - Mẹ có chừng mực mà.
Lý thị nhớ lại hồi Ngọc Sương thành thân, mẹ chồng đúng là cực kỳ hào phóng với cháu gái. Ngọc Sương là đứa cháu đầu tiên xuất giá, mẹ chồng lấy phần của hồi môn đó làm chuẩn. Sau này mấy đứa Ngọc Lộ xuất giá đều sẽ được cho theo tiêu chuẩn này. Lúc đó mẹ chồng cho hẳn 10,000 lượng tiền riêng, 6 bộ trang sức, một rương đựng đồ trang sức đủ loại, một hộp đá quý nhỏ, rất nhiều tranh chữ và đồ cổ,... nhưng có đôi có cặp hết. Một phần của hồi môn không nhỏ, chưa kể Nhị phòng vốn là nhà có sản nghiệp đồ sộ, Xương Nghĩa ở nước ngoài chưa từng ngơi nghỉ, hằng năm gửi về rất nhiều đồ tốt để thêm vào của hồi môn cho Ngọc Sương. Hôm thanh thân đưa Ngọc Sương đi về nhà chồng, mặc dù không thể so với tiểu cô Tuyết Hàm xuất giá nhưng của hồi môn cũng đủ làm cho người ta bàn tán say sưa. Thậm chí có người còn nói Lưu Phong cưới được mỏ vàng về nhà, tất nhiên không thiếu những người ác mồm ác miệng bảo rằng y được vợ nuôi các kiểu. Lưu Phong tốt tình, đó giờ chưa từng để ý lời đồn. Sau khi thành thân, y nâng niu Ngọc Sương như bảo bối vậy.
Trúc Lan và Lý thị trò chuyện một hồi, cô bé trong lòng bắt đầu gật gà gật gù. Trúc Lan bật cười, nói:
- Trẻ con ăn no là buồn ngủ ngay. Được rồi, con đừng làm nữa, giao đứa bé lại cho con đó, mẹ đi về trước.
Lý thị đón lấy cháu gái, nói:
- Mẹ, để con đưa mẹ về nha.
Trúc Lan xua tay: - Không cần.
Nói xong, Trúc Lan đã đi ra khỏi phòng rồi. Mùa hè năm nay không xảy ra tình huống nắng nóng đỉnh điểm, lại thường có mưa, nhiệt độ không khí không cao, Trúc Lan rất thích đi tới đi lui. Vừa ra khỏi viện Đại phòng, Trúc Lan nhìn thấy Nhiễm Uyển. Cô nói:
- Về rồi đấy à?
Nhiễm Uyển về nhà mẹ đẻ, mấy ngày gần đây Tề thị cảm thấy trong người không khoẻ.
Nhiễm Uyển: - Dạ, bà nội về nhà chính sao?
- Ừ. Văn Nguyệt mới ngủ, con cũng mệt mỏi rồi về nghỉ ngơi đi.
Nhiễm Uyển duỗi tay dìu bà nội, nói:
- Con đưa bà nội về rồi nghỉ ngơi sau.
Trúc Lan vỗ nhẹ bàn tay Nhiễm Uyển, hỏi:
- Sao tay con lạnh quá vậy?
Nhiễm Uyển cũng không để ý, đáp:
- Chắc là dạo này con ngủ không ngon, qua khoảng thời gian này sẽ tốt thôi ạ.
Trúc Lan biết Tề thị bị bệnh gì, Tề thị tức giận con dâu cả. Thuỵ thị - đường tẩu của Nhiễm Uyển cuối cùng cũng mang thai, nào ngờ lại bị chọc tức đến nỗi sinh non. Đứa trẻ sinh ra cực kỳ yếu ớt, cả nhà ỏm tỏi cả lên khiến Tề thị giận đổ bệnh luôn.
Trúc Lan hỏi: - Bà nội của con có khá hơn chưa?
Nhiễm Uyển cười khổ, đáp: - Đã đỡ hơn nhiều rồi ạ.
Chẳng qua trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai. Đại bá mẫu muốn có cháu đích tôn, bảo rằng Đại tẩu đậu thai là nhớ công của bài thuốc sinh con hết nên muốn cho Đại tẩu uống thêm đơn thuốc sinh con trai. Hiếm khi Đại tẩu tỏ ra kiến quyết, nào ngờ Đại bá mẫu cũng rất ghê gớm. Mang thai đã hơn tám tháng sắp bước qua tháng thứ chín rồi, lại mua chuộc nha hoàn bên cạnh Đại tẩu đưa chén thuốc tới, bị bà tử bên cạnh Đại tẩu phát hiện, rồi ầm ĩ lên tức giận đến mức sinh non.
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân đang uống trà cùng Vương đại nhân, nói:
- Ngài làm việc chung với ta cũng nhiều năm, ta thật sự không nỡ để ngài rời đi.
Vương Dật cầm tách trà, nói:
- Lúc hạ quan tới Hộ Bộ thì đại nhân cũng biết hạ quan sẽ không ở lại lâu rồi mà. Bây giờ đã có người thích hợp, đến lúc hạ quan phải đi rồi.
Chu Thư Nhân thật sự không nỡ, Vương Dật không có nhiều việc phải làm, hiệu suất làm việc khá cao, có rất nhiều chuyện Khâu Duyên làm không xuể đều ném hết cho Vương Dật. Mấy năm vừa qua anh có thể thảnh thơi âu cũng là nhờ có một cấp dưới thật tuyệt như Vương Dật.
Chu Thư Nhân: - Chừng nào được nghỉ ta sẽ mời ngài uống trà.
Vương Dật: - Được.
Lần này ông ta sắp rời kinh đi xuống phía Nam, từ Chính tam phẩm thăng lên Tòng nhị phẩm. Đây là chuyện tốt đồng thời cũng là cơ hội của ông ta, chờ ông ta hồi kinh đã là Chính nhị phẩm rồi.