Chương 1327 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Xương Liêm giải thích:

- Ngọc Nghi ngày một lớn dần, để tránh có người ngấp nghé Ngọc Nghi thì cứ để Ngọc Nghi ở lại Kinh Thành tốt hơn.

Ý trong lời nói của Xương Liêm khiến Đổng thị căng thẳng trong lòng, con gái không những là con gái nhà Thông phán, mà còn là cháu gái của Hộ Bộ Thượng Thư, rất dễ tìm hiểu vụ Ngọc Nghi nổi danh ở Kinh Thành. Nếu thị đón con gái về có khác nào hại con gái đâu.

Sắc mặt Đổng thị trở nên khó coi, nói:

- Vừa ăn Tết xong là có người hỏi thiếp vì sao không đón bọn trẻ về đây.

Xương Liêm: - Có hỏi Ngọc Nghi có đính ước hay chưa không?

Sắc mặt Đổng thị càng khó coi hơn, đáp:

- Có chứ, thiếp toàn trả lời mẹ chồng quyết định.

Xương Liêm gật đầu, nói:

- Sau này cứ trả lời họ như vậy đi. Còn chuyện vì sao không đón Ngọc Nghi trở về thì nàng cứ bảo là mẹ giữ Ngọc Nghi ở lại Kinh Thành, ta sẽ viết thư nói rõ với mẹ.

Đổng thị nghĩ ngợi, nói:

- Thế có nên để Ngọc Kiều ở lại Kinh Thành luôn không?

Xương Liêm lắc đầu, nói:

- Ngọc Kiều còn nhỏ, đón về một hai năm không thành vấn đề. Vả lại Ngọc Kiều rời khỏi Ngọc Sương cũng có thể giúp bé con trưởng thành một chút.

Đổng thị: - Ừm, cứ theo ý chàng.

*

Kinh Thành

Học viện, Xương Trung đã quen ở nhà, luôn được hưởng cách giáo dục một kèm một, nên thật sự chưa thích nghi với việc học ở học viện lắm. À, hắn ở lớp chữ Ất. Rõ ràng hắn muốn đến lớp chữ Giáo, cha lại lấy lý do hắn còn nhỏ tuổi để từ chối hắn làm hắn phải ngồi ở chữ Ất.

Xương Trung đã đến học viện được vài ngày rồi, nhưng không làm quen một người bạn nào. Cháu trai Đổng Triển trong nhà lên lớp chữ Giáo, về phần bọn trẻ Ninh Hầu Phủ, Ninh Chiêu lên lớp chữ Giáp, Ninh Dương và Ninh Minh thì vẫn ở lớp chữ Ất. Tiếc rằng Xương Trung thích chơi với người lớn tuổi hơn mình, nền tảng kiến thức của Minh Huy không tốt bằng Xương Trung nên một năm sau mới đến học viện được, Xương Trung không có cái đuôi nhỏ này, cảm thấy đến học viện chẳng mấy thú vị. -   

Hôm nay lớp chữ Ất có bạn mới. Xương Trung vừa nhìn liền thấy quen mặt, là con chim công kiêu ngạo của Ôn gia - Ôn Tiêu!

Ôn Tiêu cũng nhìn thấy Chu Xương Trung, ban đầu đã không bằng lòng bây giờ sắc mặt lập tức đen ngòm. Cậu chàng xoay người định chạy nhưng chợt nghĩ đến lời ông nội nói, bước từng bước cứng ngắc tới và giới thiệu bằng vẻ mặt không chút cảm xúc.

Xương Trung vuốt cằm. Dòng họ Ôn thị có trường tộc, hắn không thể không nghi ngờ Ôn Tiêu tới học viện vì hắn. Chẳng phải hay có tình tiết “không đánh không quen thân nhau" sao?

*

Chu gia

Trúc Lan chọc hai đứa bé gái song sinh, nói:

- Không dễ gì mới nuôi hai đứa nhỏ mập lên được một chút giờ lại gầy rồi.

Diêu Dao cũng rầu, nói:

- Hai đứa trẻ này vừa chào đời thì thể chất đã yếu ớt hơn những đứa trẻ bình thường rồi ạ, lần nào giao mùa cũng bệnh nặng một trận. Hễ bước sang giao mùa là con lại thấy lo âu, rất sợ bọn chúng xảy ra chuyện gì.

Con trai chỉ giả không khoẻ thôi, còn con gái thì không khoẻ thật. Cứ tới giao mùa là thị và và tướng công lại lo lắng phòng ngừa. Mùa đông năm ngoái, đứa nhỏ hơn suýt chút nữa đã không qua khỏi. Lúc ấy, thị có suy nghĩ đi theo con luôn ấy chứ.

Trúc Lan rầu theo, ở thời cổ đại, song sinh có thể bình an trưởng thành là may mắn ông trời ban cho, cho nên khi người cổ đại biết mang thai hơn một đứa là cả nhà lại hết hồn hết vía.

Trúc Lan chăm chú nhìn muội muội, trong lòng cũng khó chịu. Đứa trẻ này sống được tới giờ là giỏi lắm rồi, cô hỏi:

- Thái y nói sao?

Diêu Dao thở dài:

- Cũng không có gì thay đổi, bảo cẩn thận chăm sóc chờ chúng lớn hơn một chút sẽ tốt hơn thôi.

Trúc Lan hỏi tiếp:

- Ân Khanh đang tìm danh y phải không? Có tìm được chưa?

Diêu Dao nói: - Có nhờ Tần vương tra cứu các vị danh y có trong danh sách, cũng mời mấy vị tới rồi, mà nói không khác gì Thái y nói, dặn dò nuôi dưỡng kỹ lưỡng thôi ạ.

Trúc Lan an ủi: - Vậy cũng chỉ có thể từ từ.

Diêu Dao gật đầu, nói:

- Hầu gia cho người đi đón danh y rồi, mong sao lần này có cách.

Trúc Lan nhìn Diêu Dao, nói:

- Con cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt, ta thấy con gầy hơn năm qua một vòng rồi đấy.

Diêu Dao cười nói:

- Hai đứa trẻ khoẻ lại, con cũng bớt lo phần nào. Bồi bổ mấy ngày là bình thường lại thôi.

Thật ra tướng công mới là người gầy nhất. Lúc đôi song sinh còn chưa chào đời, tướng công xã giao nhiều nên bụng to ra. Bây giờ bọn trẻ sinh bệnh khiến hai vợ chồng ăn không ngon ngủ không yên, ai cũng gầy đi.

Diêu Dao hơi ái ngại nói:

- Lần này con tới là muốn nhờ Phu nhân nói giúp chúng con một câu.

Trúc Lan tò mò: - Nói với ai?

Diêu Dao nói: - Con muốn nhờ Tống bà tử đến Hầu phủ phụ con chăm sóc hai đứa song sinh một năm, nên con tới xin phu nhân nói giúp con một tiếng.

- Tống bà tử đúng là rất có bản lĩnh.

Diêu Dao ngượng ngùng, nói:

- Con và Hầu gia có mời vài người đến rồi, nhưng mà không được như mong muốn. Chúng con mới nghĩ đến Tống bà tử. Tống bà tử từ Chu phủ ra, lại là người bên cạnh Phu nhân nên con đành mặt dày đến đây.

Trúc Lan hiểu được nỗi lòng của Diêu Dao, âu cũng là vì con cái. Cô nói:

- Nói giúp thì không thành vấn đề, nhưng Tống bà tử có đồng ý hay không, ta sẽ không ép buộc, dù sao bà ấy cũng đã rời khỏi Chu phủ rồi.

Cô hiểu Tống bà tử, bà ấy sẽ bằng lòng giúp đỡ chăm sóc một năm. Không vì lý do gì khác, vì con của Cẩn Ngôn nên Tống bà tử phải mưu tính.

Diêu Dao hiểu được, đáp:

- Con hiểu mà ạ.

Trúc Lan gọi Tống bà tử tới, quả nhiên như cô dự đoán: Tống bà tử nguyện ý đi chăm sóc bọn trẻ.

   

Tối đó Chu Thư Nhân về nhà, biết Ôn Tiêu cũng đến học viện bèn nói với con trai:

- Con cứ lo học là được.

Xương Trung có phòng riêng rồi, nhưng hôm nay hắn lại ăn vạ ở nhà chính không muốn đi. Nói:

- Nó ngồi ngay kế bên con, hôm nay con nghe nó hầm hè suốt cả một ngày đấy.

Chu Thư Nhân: - Thì con cứ làm như không nghe thấy đi.

Xương Trung xoa hai má mình, nói:

- Con làm như không nghe thấy rồi, nó lại hầm hè to tiếng hơn nữa. Hầy, đúng là trẻ con. Muốn con chú ý mà đến cả cách thu hút sự chú ý của con cũng hết sức ấu trĩ.

Trúc Lan cạn lời:

- Con cũng là trẻ con mà.

Xương Trung hất cằm, nói:

- Vai vế của con cao hơn nó, con là trưởng bối của nó đó.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Được rồi, được rồi, con là trưởng bối, vì vậy con nên trở về phòng của mình đi.

Xương Trung không muốn, nói:

- Con muốn ở lại nhà chính.

Trúc Lan thấy ánh mắt háo hức của con trai thì mềm lòng. Viện của Xương Trung không nhỏ, lại chỉ có một mình nên đúng là rất cô đơn. Cô đáp: - Được.

Xương Trung reo lên:

- Mẹ, con đi ngủ đây. Cha mẹ cũng nghỉ ngơi sớm nha.

Chu Thư Nhân hết cách, nói:

- Em chiều nó quá, tháng này nó ở nhà chính hết nửa tháng rồi.

Trúc Lan liếc xéo anh một cái, nói:

- Ai là người chiều nó nhất anh còn không biết sao?

Chu Thư Nhân tằng hắng, nó:

- Hôm qua hải quân đã rời khỏi Bình Cảng để xuống phương Nam rồi.

Trúc Lan: - Chuẩn bị bấy lâu, dạo này chắc anh sẽ bận rộn lắm đúng không?

Chu Thư Nhân: - Ừ.

Trúc Lan lo lắng nói:

- Chuyện này có ảnh hưởng đến đám người Xương Nghĩa đi sứ không nhỉ?

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Không đâu. Hoàng thượng và vương tử Joy hợp tác với nhau, anh đoán vương tử Joy cũng sắp hành động rồi.

Trúc Lan: - Hoàng thượng đúng là kiểu người nhìn xa trông rộng.

- Làm hoàng đế đâu có đơn giản.

- Ừm.

*

Tại sứ quán ở nước ngoài, Xương Nghĩa nghe tiếng đập cửa bèn nói: - Mời vào.

Cổ Trác Dân đẩy cửa bước vào, nói:

- Có người của Vương tử Joy đến.

Xương Nghĩa xoa mặt, hắn đi sứ chủ yếu là có chuyện cần làm. Hắn nói:

- Bên phía chúng ta chuẩn bị cũng gần xong rồi, lúc này chắc là hải quân sắp tới phương Nam.

Tim Cổ Trác Dân đập thình thịch, ông ta tưởng đâu là đi sứ bình thường thôi, không ngờ lại rất nguy hiểm, nói:

- Ừ, ngài nên thay quần áo đi.

Xương Nghĩa đội bộ tóc giả trên bàn lên, rồi đi thay quần áo, cuối cùng khoác thêm áo choàng chuẩn bị ra ngoài, nói:

- Chỗ này giao lại cho ngài.

Cổ Trác Dân há miệng tính nói gì đó, cuối cùng chỉ nói:

- Ta chờ ngài ở sứ quán nhé.

Xương Nghĩa: - Yên tâm, đã chuẩn bị chu đáo hết rồi mà.

Hắn rất quý trọng mạng sống. Hắn còn chờ trở về thăng quan, cho nên sẽ không xảy ra chuyện gì.