Chương 1326 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Lý thị sốt ruột lay bả vai con trai, Minh Đằng chạy thẳng một mạch về nhà, bây giờ đến cả nhịp thở cũng chưa đều lại, hắn cảm nhận được mẹ rất muốn b*p ch*t hắn hèn duỗi ngón tay ra. Nói:

- E hèm! Bảng Nhãn, đại ca là Bảng Nhãn ạ.

Lý thị: - Bảng Nhãn quá tốt, như cha.

Trong lòng Lý thị hơi có suy nghĩ mê tín, Trạng Nguyên tốt thật, nhưng trong nhà có cha chồng là Bảng Nhãn, đường đi suôn sẻ biết bao. Sâu trong nội tâm thị cảm thấy con trai giống cha chồng là tốt nhất, sau này cũng sẽ trôi chảy. Trúc Lan nghĩ, ngày sau Kinh Thành sẽ chắc chắn Chu gia không có duyên với Trạng nguyên.

Minh Đằng không biết nói gì hơn:

- Con thấy Đại ca đỗ Bảng Nhãn, con mừng tới nhảy dựng lên. Nào ngờ tất cả những người con quen bên cạnh đều lộ ra vẻ mặt quả nhiên là vậy. Chậc, nhà chúng ta thật sự trở thành nhà Bảng Nhãn rồi.

Cả ba đời đều sinh ra Bảng Nhãn, luôn đứng hạng hai. Cũng trùng hợp quá!

Minh Vân cực kỳ bình tĩnh, sau khi biết không có duyên với Trạng Nguyên, hắn bèn để ý Bảng Nhãn. Không phải bởi vì nhà Bảng Nhãn gì cả, mà là hắn không cho phép bản thân lại thấp hơn một người nữa. Nhiễm Uyển hớn hở ra mặt, tướng công nàng ta đỗ Bảng Nhãn rồi.

Lúc này sai nha báo tin mừng đến, ngoài cửa vang lên tiếng sáo trúc và pháo. Mỗi lần Chu gia tham gia khoa cử đều không làm gì rình rang, chỉ phân phát ít tiền động hoặc kẹo giống như bình thường.  

Bảng vàng đã có, Trạng Nguyên là Hội Nguyên (người đứng đầu thi Hội). Tiếc là không phải Đại tam nguyên, hôm thi Hương bị bệnh chỉ xếp hạng ba. Tuy nhiên, lần này học trò phương Nam chiếm hết hai phần ba các thứ hạng trên bảng.

*

Hộ Bộ

Chu Thư Nhân nhận lời chúc mừng, khóe miệng cong lên: - Cảm ơn.

Vương đại nhân nói đùa:

- Phủ của Đại nhân có ba đời Bảng Nhãn, lời đồn trong kinh trở thành sự thật rồi.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Ái chà, yêu cầu của ta thật sự không cao, sau này không có ai trong nhà đỗ Trạng Nguyên mà mỗi đời đều có một người đỗ Bảng Nhãn thì ta cũng cam lòng.

Mỗi đời một Bảng Nhãn và một Trạng Nguyên, anh bằng lòng mỗi đời một Bảng Nhãn hơn.

Khâu Duyên cạn lời:

- Đại nhân đúng là lòng tham không đáy.

Chu Thư Nhân chuyển đề tài nói:

- Nhắc tới mới nhớ, cũng phải chúc mừng Vương đại nhân đấy.

Vương đại nhân vui mừng ra mặt, con trai ông ta xếp hạng ở bảng giáp hai. Suôn sẻ thì có thể vào Hàn Lâm Viện, ông ta đáp:

- Cảm ơn, cảm ơn.

Khâu Duyên chỉ biết hâm mộ. Đều là những quan viên cấp cao của Hộ Bộ, kết quả có mỗi con cháu ông ta là không phấn đấu thôi. Nhìn con nhà người ta ưu tú, con mình đúng là vẫn còn lơ là việc học quá.

Chu Thư Nhân nói tiếp:

- Cũng phải chúc mừng Khâu đại nhân, nghe nói cháu gái của ngài đính ước rồi.

Nụ cười trên mặt Khâu Duyên tươi hơn, đáp:

- Đính ước rồi, hồi đầu năm nay.

Chuyện này phải cảm ơn Chu Thư Nhân, tiệc ngắm hoa lần trước đã giúp ông ta rất nhiều. Cuối cùng chọn được nhà trai không tệ.

*

Hoàng cung

Thái tử nói: - Bảng Nhãn thật này. Phụ hoàng, phụ hoàng không có chấm nương tay chứ?

Hoàng thượng: - Lần thi Đình này Chu Minh Vân và Trạng Nguyên sàn sàn như nhau không phân cao thấp, chẳng qua hắn đã lỡ mất cơ hội mà thôi.

Thái tử nghĩ thầm tiếc thật, nếu lúc thi Hội mà Chu Minh Vân là Hội Nguyên thì bây giờ hắn đã là Trạng Nguyên rồi. Cậu ta bèn nói:

- Hơi kém may mắn một chút. Tuy không nhìn thấy vận khí nhưng đúng là nó rất huyền diệu ạ.

Ông nội khẳng định vận mệnh đất nước và khí vận của Chu thượng thư có liên quan với nhau, cậu ta nào tin. Sau đó nghe ông nội liệt kê từng chuyện đánh tầm bậy trúng tầm bạ của Chu Thư Nhân, cậu ta cũng hơi dao động. Vì vậy mỗi khi nhắc đến khí vận, tiểu Thái tử lại cảm thấy rất thần kỳ.

Hoàng thượng cũng cho rằng Chu Minh Vân kém may mắn một chút, ngài nói:

- Bây giờ làm Bảng Nhãn cũng rất tốt mà, Chu gia ba đời Bảng Nhãn trở thành câu chuyện được mọi người ca tụng.

Thái tử ngẫm lại thấy phải, không phải ai cũng có thể thi đậu Bảng Nhãn đâu. Cậu ta đáp:

- Nhi thần cảm thấy sau này con cháu Chu gia mà có tham gia khoa cử nữa thì chắc chắn sẽ không ai đặt con cháu Chu gia đỗ Trạng Nguyên trong mấy ván cược.

Hoàng thượng vui vẻ, đúng là có khả năng này lắm. Ngài nói:

- Vậy cũng khá thú vị đó chứ.

   

Hôm sau Minh Vân sẽ đi diễu hành trên phố, Trúc Lan vẫn đặt trước quán trà để xem đoàn diễu hành giống như thường lệ. Nhìn thấy cháu trai cả cưỡi ngựa đi qua, cô nói:

- Đúng là cháu trai cả của ta mới đẹp trai nhất, Thám Hoa năm nay trông không đẹp đẽ gì cho cam!

Ngọc Nghi rối rắm. Nghe lời bà nội mới nói mà xem, nàng ấy cảm thấy Ngọc Điệp hơi giống bà nội!

Lý Thị tựa cả cơ thể mập mạp của mình bên cửa sổ, nói:

- Mẹ này, con là mẹ của Bảng Nhãn đấy.

Trúc Lan: - Ừ. Chồng ta là Bảng Nhãn, con trai của ta cũng là Bảng Nhãn.

Lý thị ồ lên, Trúc Lan bật cười ha ha. Nếu nói như vậy, thì cô mới là người thắng lớn nhỉ!

Ngọc Nghi cầm quạt lên che mặt lại, nàng ấy tìm được ngọn nguồn rồi. Ngọc Điệp đúng là giống bà nội.

Trúc Lan tiếp tục nhìn ra đội ngủ còn chưa đi qua hết bên ngoài, nói:

- Tính tranh diễu hành trên phố thôi mà nhà chúng ta cũng có tận mấy bức rồi.

Lý thị gật đầu, chỉ cần nhà mình tham gia khoa cử là mẹ chồng lại vẽ một bức.

Trúc Lan nói tiếp:

- Lúc cha và mẹ qua đời, các con phải gìn giữ cẩn thận những bức tranh này nhé. Đây là niềm tự hào của nhà chúng ta, phải cho con cháu đời sau nhìn thấy phong thái của bậc cha anh.

Mấy đời Chu gia hiện tại có lẽ là giai đoạn huy hoàng nhất, sau này Hoàng thượng sẽ không tiếp tục nâng đỡ Chu gia nữa, Chu gia phải an phận hơn, thế hệ nối dõi trong tương lai rất khó làm được rầm rộ giống như bây giờ.

Lý thị nghe xong liền thấy hụt hẫng trong lòng:

- Mẹ, mẹ và cha phải sống lâu trăm tuổi chứ.

Trúc Lan nghe xong không đáp, ai cũng bảo sẽ sống lâu trăm tuổi nhưng được mấy ai có thể sống tới trăm tuổi.

Minh Vân là Bảng Nhãn nên Chu gia phải về quê tế tổ. Chuyến này hai vợ chồng Chu lão đại về cùng Minh Vân, dù sao cháu trai cả cũng mang ý nghĩa khác biệt. Minh Vân bắt buộc đích thân trở về tế tổ. Nhiễm Uyển ở lại Kinh Thành, có Trú Lan trông chừng, trong nhà lại có đám Triệu thị đỡ đần, ba người Tam phòng cực kỳ yên tâm lên đường.

*

Kỳ Châu

Bởi vì nằm xa Kinh Thành nên Đại phòng lên đường được hai ngày thì Kỳ Châu mới biết bảng vàng. Lúc Xương Liêm hay tin, kích động nhảy cẫng lên:

- Minh Vân giỏi quá!

Minh Vân là trưởng nam của đời thứ ba, là đại diện cho tương lai một trăm năm nữa. Chỉ cần Chu gia không tự đâm đầu vào chỗ chết, Chu gia hoàn toàn có thể thịnh vượng suốt trăm năm.

Các đồng liêu đồng loạt chúc mừng, mọi người đều hiểu vì sao Xương Liêm kích động, nhà ai có đời sau giỏi như vậy, thì cũng sẽ kích động thôi. Tri phủ Kỳ Châu xuất thân Kinh Thành, cư xử rất lễ độ với Xương Liêm. Xương Liêm có tri phủ ở bên trên thu hút sự chú ý, hắn thích nghi với Kỳ Châu cực nhanh. Bởi vì không dễ gặp hắn, nên cũng có người thử hắn, nhưng hắn không hề làm một động tác dư thừa nào, vả lại có cha che chở thành ra cuộc sống của hắn ở Kỳ Châu không đến nỗi nào.

Xương Liêm ra khỏi nha môn liền trở về nhà, bây giờ trong nhà chỉ có hai vợ chồng họ, bọn trẻ đang ở Kinh Thành cả rồi, Xương Liêm vừa vào nhà thì thấy thê tử đang thêu thùa may vá. Hắn nhìn kích cỡ quần áo, hỏi:

- Làm cho Ngọc Nghi hả?

Đổng thị đặt kim chỉ trong tay xuống, nói:

- Dạ. Bây giờ Ngọc Nghi lớn nhanh, mà thiếp thì vừa mới kiếm được một mớ vải vóc có hoa văn mớ, rảnh rỗi không có gì làm, định làm cho con gái thêm mấy bộ đồ.

Xương Liêm: - Dạo này nàng vất vả rồi.

Mặc dù hắn không bị ai chĩa mũi dùi vào, nhưng có vài vụ xã giao không thể tránh được. Thê tử giao tiếp nhiều cũng mệt mỏi.

Đổng thị lắc đầu, nói:

- Lúc mới vừa tới, cái gì cũng phải dè dặt, cái gì cũng không biết, nên mới hết sức cẩn thận. Bây giờ gần như đã biết những điều cấm kỵ cơ bản, nên không còn thấy cực nữa.

Xương Liêm nắm tay thê tử, phía nam có nhiều gia tộc, lại càng phải dè dặt hơn, bởi vì dây mơ rễ má tùm lum cũng không tiện hỏi thăm tin tức. Phần lớn tin tức mà hắn có được lúc này toàn là thê tử hỏi thăm trong khi tham gia yến tiệc. Vừa không được khiến người ta phản cảm vừa đặt câu hỏi sao cho hợp lý tốn rất nhiều công sức, sao không vất vả cơ chứ.

Xương Liêm biết thê tử làm quần áo cho bọn trẻ là vì nhớ con, trong nhà chỉ có hai người lớn có vẻ quạnh quẽ lắm. Hắn nói:

- Chờ qua mùa thu, chúng ta sẽ đón Ngọc Kiều và Minh Lăng đến đây.

Đổng thị nghe vậy, bèn hỏi:

- Ngọc Nghi thì sao?