Chương 1325 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Sau khi yết bảng, Chu Thư Nhân vào triều cứ cảm nhận được có ánh mắt đánh giá mình. Nhất là mấy vị không ưa gì anh, trong đó riêng Đinh đại học sĩ là có ánh mắt hả hê trên nỗi buồn của người khác hơn hết.

Chu Thư Nhân: “...”

Anh không theo kịp thời đại rồi hả? Hạng hai mà, hạng hai cả nước không ghê gớm à?

Chầu triều kết thúc, Lý Chiêu đi tới hỏi:

- Ngươi không sao chứ?

Chu Thư Nhân: - … Ta thì có thể làm sao?

Lý Chiêu khẽ nói:

- Ta sợ ngươi thất vọng, cố ý tới hỏi thăm ngươi. Thật ra hạng hai cũng giỏi lắm rồi.

Chu Thư Nhân tự hào về cháu trai cả của mình thế nào, ông ta có thể cảm nhận được. Ai nấy đều biết Chu Minh Vân do chính tay Chu Thư Nhân dạy dỗ, chắc chắn trong lòng cũng có kỳ vọng.

Chu Thư Nhân trề môi, nói:

- Ta thật sự không thèm để ý đâu, hạng hai kém cỏi chỗ nào? Tuyển chọn người tài trong cả nước, hạng hai cả nước thì ta còn gì không thỏa mãn chứ.

Lý Chiêu chắc chắn Chu Thư Nhân thật sự không thất vọng, mỉm cười tính nói chuyện tiếp thì có người giành nói trước rồi:

- Mạnh miệng thì có!

Chu Thư Nhân cười nhạo:

- Chẳng hay công tử của quý phủ đứng hàng thứ mấy trên bảng?

Sắc mặt Đinh đại học sĩ tái đi, hạng bảy mươi mấy lận. Trong lòng bùng lên lửa giận, trước khi diễn ra kỳ thi, Chu Minh Vân giành hết sự nổi bật của các học trò trong Kinh Thành, bây giờ khiến mọi người thất vọng thì Chu Thư Nhân có tư cách gì vẫn còn nói cười cho được cơ chứ?

Chu Thư Nhân tiếp tục đâm thọc:

- Đinh đại nhân xấu hổ quá không nói được hả? Có ai biết không? Ái chà, ai bảo ta chỉ để ý mười hạng đầu chứ.

Uông Cự lui ra đằng sau một bước, Chu Thư Nhân là cao thủ cà khịa đấy.

Chu Thư Nhân vừa nói dứt lời, không ít đại nhân lâm vào trầm mặc. Mặc dù không phải hạng nhất, hạng nhì cũng cứ lắm chứ! Bọn họ ngạo mạn tới mức chê bai hạng nhì từ bao giờ vậy?

Sắc mặt Đinh đại học sĩ đỏ lên, vốn định mượn cơ hội này mỉa mai Chu Thư Nhân, giờ thì hay rồi, mọi người đều đang đổ dồn sự chú ý vào ông ta.

Chu Thư Nhân nhìn Đinh đại học sĩ đi như bay, tặc lưỡi hai tiếng:

- Còn chưa nói xong mà!

Uông Cự nghĩ thầm, ngài không tự nhìn lại xem mình có sức sát thương đến nhường nào. Câu nào câu nấy đều chọc thẳng vào tim người ta.

Chu Thư Nhân cười tủm tỉm nhìn các vị đại thần xung quanh, nói:

- Hôm nay mọi người đi chậm vậy ta!

Sau một giây tĩnh lặng, các vị đại thần rảo bước nhanh hơn rời đi.

   

Chu gia

Minh Vân thay quần áo xong, Trúc Lan bèn hỏi:

- Con chắc chắn muốn ra ngoài cùng bà nội chứ?

Minh Vân gật đầu, đáp:

- Bà nội ơi, lúc này con phải thoải mái và thảnh thơi đi ra ngoài mới đúng. Rõ ràng hạng nhì cả nước rất đáng để tự hào mà.

Trúc Lan cười nói: - Có khi bên ngoài đang đồn nhà ta là nhà Bảng Nhãn đấy!

Minh Vân ngớ ra, sau đó cười theo:

- Đúng vậy, ông nội và Ngũ thúc đều là Bảng Nhãn kia ma.

Nếu cả ba thế hệ đều có người đỗ Bảng Nhãn thì đây sẽ là chuyện rất thú vị, coi như “huyền thoại" nhà Bảng Nhãn trở thành hiện thực.

Hôm qua Xương Trung đã nghe cha nói cháu trai cả không có duyên với vị trí Trạng Nguyên rồi, hắn muốn vỗ vai cháu trai, nào ngờ hắn không đủ cao, hắn ngẩng đầu nhìn vóc dáng của cháu trai rồi nhanh nhẹn trèo lên ghế dựa. Hắn hài lòng vỗ vai cháu trai, nói:

- Đại chất tử, thúc sẽ thi đỗ Trạng Nguyên về cho nhà mình.

Minh Vân phụt cười:

- Vậy con chờ tiểu thúc thúc thi đỗ Trạng Nguyên đấy.

Xương Trung nắm chặt nắm tay, cảm thấy bản thân đang có động lực đỉnh điểm. Trúc Lan gõ đầu con trai, nói:

- Mau trèo xuống đi, chúng ta đi thôi!

Minh Vân bật cười nhìn tiểu thúc thúc, tiểu thúc thúc không tự do được mấy ngày nữa đâu. Sau khi thi Đình kết thúc, tiểu thúc thúc phải đến học viện. Nhắc tới học viện mới nhớ, học viện còn mời hắn về giảng mấy buổi nữa.

Hôm nay Trúc Lan đến tiệm tranh để lấy bức hoạt đặt trước, là một bức vẽ cảnh tuyết. Trúc Lan chờ đợi rất lâu mới đến lượt mình, là tác phẩm của một danh hoạ cho nên giả cả cực đắt. Tiệm tranh luôn là điểm đến yêu thích của các tao nhân mặc khách, Minh Vân - người có độ công nhận cao ở đất Kinh Thành vừa xuất hiện một cái là thu hút ánh mắt của mọi người ngay.

Minh Vân nghe thấy những lời chọc khoáy mình, trong lòng không khỏi khinh thường. Trong số những con người này, có rất nhiều người ghen tị với hắn. Xương Trung nghe không lọt tai, tranh thủ lúc mẹ đi lên lầu, hắn nhìn đám người đang tụ tập lại với vẻ căm thù, búng ngón tay ra chỉ mọi người:

- Cháu trai cả nhà ta ăn cơm của nhà các ngươi, hay uống nước của nhà các ngươi vậy? Nếu như không có, đến cả cha ta còn chưa bao giờ nói nặng nói nhẹ một câu thì các ngươi cũng đừng tỏ ra cứ như mình là trưởng bối của cháu trai cả ta dùm. Các ngươi có máu mặt quá nhỉ?

Minh Vân đang duỗi tay ra lại rụt trở về, tiểu thúc thúc rất có trách nhiệm của bậc trưởng bối, cho dù tuổi tác còn nhỏ nhưng vẫn luôn nhớ rõ bản thân là trưởng bối, thúc ấy bênh người nhà lắm.

Xương Trung thấy không ai lên tiếng, gương mặt bầu bĩnh hiện ra một nụ cười châm chọc:

- Tuy cháu trai cả của ta không đỗ Hội Nguyên, nhưng ít ra cũng hạng hai. Các ngươi thì sao? Để ta đoán xem, hoặc là thành tích rất tệ hoặc tạch, chà chà, thành tích như vậy mà còn có mặt mũi đi chê bai hạng hai cả nước sao? Ai cho các ngươi can đảm vậy? Da mặt dày quá hay không biết xấu hổ là gì chăng? Ồ, chắc là không biết xấu hổ rồi. Bởi vì ghen tị cho nên con người trở nên xấu xí chưa kìa.

Trúc Lan đứng ở lối lên cầu thang nhìn con trai út như viên đạn lao ra khỏi nòng súng, trong mắt tràn ngập ý cười. Độc miệng thật đấy, mấy vị bên dưới đỏ mặt tía tai càng khiến thằng bé trở nên hả hê.

Xương Trung thấy vẫn không ai đáp lại, ánh mắt càng thêm châm chọc. Cuối cùng hắn chốt lại rằng:

- Chừng nào các ngươi vượt qua được cháu trai cả của ta thì hẵng bàn tán về nó tiếp nhé, lúc đó ta còn nể các ngươi là một trang nam tử. Nhưng bây giờ thì… ừm!

Câu chốt lại đã nói lên tất cả, nhóc con vẫn còn bé tí, nhưng khí thế lại không thua ai, cằm hất hẳn lên trông rất gì và này nọ. Minh Vân kéo tay tiểu thúc thúc, quét mắt nhìn một vòng:

- Chu mỗ chờ các vị chỉ dạy thêm, hoan nghênh các vị bất cứ lúc nào. Chúng ta hãy chứng minh thực lực bằng ngòi bút.

Xương Trung cười hì hì, nói:

- Đại chất tử, hạng hai mới tốt. Con xem cha thúc hạng hai, Ngũ ca cũng hạng hai mà. Con là người được cha đích thân dạy dỗ thì truyền từ đời này sang đời khác mới phải, ba đời nhà ta đồng điệu như vậy thật tốt.

Minh Vân xoa đầu tiểu thúc. Tiểu thúc thúc muốn giảm bớt sức ảnh hưởng và không gây thù chuốc oán quá nhiều nên mới nói những lời này hòng phân tán sự chú ý. Quả nhiên, lúc họ đi lên lầu rồi liền nghe thấy có người bàn tán. Minh Vân nghe rõ mồn một ai đó nói rằng: “Về nhì mới là người Chu gia chứ!”.

Minh Vân: “...”

Không đâu, thật ra nhà họ cũng muốn có Trạng Nguyên mà!

Trúc Lan thấy con trai chạy tới, cô cầm khăn lau mồ hôi trên trán con trai. Quần áo hơi dày, nhóc con hỏa khí vượng nên dễ ra mồ hôi. Chứ Xương Trung sẽ không luống cuống, hoàn cảnh trưởng thành khiến thằng bé có muốn luống cuống cũng khó. Thân phận con trai nhỏ nhất của Chu thượng thư, gặp rất nhiều người, thấy đủ mặt từ Thượng Thư lục bộ đến Vương gia và những người quyền quý khác, hoàn cảnh hun đúc thằng bé vững tin đứng thẳng sống lưng từ nhỏ.    

Bởi vì Thái tử rất để ý Chu Minh Vân nên nhanh chóng biết được chuyện ở tiệm tranh. Hai mắt Thái tử sáng rực, nói:

- Miệng lưỡi con trai út của Chu đại nhân đúng là lanh lợi.

Còn điều Hoàng thượng chú ý là:

- Nếu Chu Minh Vân là Bảng Nhãn thì đúng là ba đời Bảng Nhãn thật.

Thái tử: - Phụ hoàng sẽ chọn Chu Minh Vân là Bảng Nhãn sao?

Hoàng thượng vuốt râu, nói:

- Phải xem biểu hiện thi Đình của Chu Minh Vân như thế nào đã, trẫm sẽ không giúp gì đâu.

Đương nhiên, cho dù Chu Minh Vân có xuất sắc đạt được hạng nhất thì hắn cũng sẽ không là Trạng Nguyên. Ngài cho hắn cơ hội rồi, đáng tiếc hắn hơi kém may một chút. Ngài cố tình xem bài thi của hắn, thật ra không chênh lệch Hội nguyên bao nhiêu.

Trúc Lan về đến nhà thì thấy thư của Xương Nghĩa, cô mở thư ra xem rồi bảo Thanh Tuyết đi mời Lý thị đến.

Lý thị hỏi: - Mẹ ơi, mẹ gọi con đến là có việc gì sao?

Trúc Lan nói: - Đây là thư Xương Nghĩa vừa gửi về, Minh Sơn không cầm cự nổi đã qua đời rồi. Con là dâu trưởng nhà ta, con đại diện nhà chúng ta đến xem Vương thị có cần giúp gì hay không đi.

Lý thị sửng sốt: - Sao cơ?

- Ừ.

Lý thị đi rồi, suy nghĩ của Trúc Lan phiêu bạt nơi xa. Đây là cổ đại, ở cổ đại thì hoàng quyền là cao nhất.

Minh Sơn qua đời, Vương thị đã chuẩn bị tinh thần rồi. Mặc dù hơi khó nhưng vẫn nhanh chóng chấp nhận, Vương thị còn đứa con trai nên không cho phép bản thân suy sụp. Vương thị cũng khá quyết đoán, trực tiếp dẫn người lên đường về thôn Chu gia.

Mới đó mà đã kết thúc thi Đình, bởi vì Chu gia có hai đời Bảng Nhãn, đã tổ lái sang Chu gia là nhà Bảng Nhãn, lần này trái lại không chú ý đến Minh Vân cho lắm.

Vào hôm yết bảng, Minh Vân không đi, mà Minh Đằng đi, Minh Đằng nhanh chóng trở về. Lý thị thấy con trai không nói lời nào, sốt ruột:

- Con nói đi chứ!