Chương 1323 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chu Thư Nhân đến chính điện, liếc mắt một cái đã thấy Xương Trung đang đứng chỉnh tề. Bên cạnh Xương Trung là một bé trai tuổi tác xấp xỉ, bé trai còn đang mím môi có vẻ không phục cho lắm. Chu Thư Nhân hoảng hốt, sao con của anh lại ở trong cung. Quả nhiên, kinh nghiệm nói cho anh biết chắc chắn không phải chuyện tốt.

Chu Thư Nhân vào thư phòng, nhìn thấy Ôn lão đại nhân - nhạc phụ của Hoàng thượng. Không cần đoán nữa, ông nhỏ bên cạnh Xương Trung chắc chắn là hậu duệ của Ôn gia, mà còn là con chính thất. Anh điều chỉnh lại suy nghĩ, nói:

- Thần tham kiến Hoàng thượng.

Tâm trạng Hoàng thượng có vẻ không tệ, nói:

- Chỉ chờ mỗi khanh thôi đó.

Chu Thư Nhân hít vào thật sâu, hỏi:

- Con trai của thần còn nhỏ, thần muốn biết vì sao Xương Trung lại vào cung ạ?

Còn lâu anh mới vào nhận lỗi luôn, cứ như con của anh thật sự làm sai vậy. Anh sẽ không chủ động khi chưa biết đầu đuôi câu chuyện thế nào.

Hoàng thượng thoáng nhìn nhạc phụ, câu đầu tiên khi nhạc phụ nhìn thấy ngài là xin lỗi. Nhìn Chu Thư Nhân mà xem, trọng tâm của câu đầu tiên là “con thần còn nhỏ". Ngài nhìn Thái tử, Thái tử bèn tiến lên một bước. Nói:

- Hôm nay tuyết rơi nhiều, cô ra khỏi cung kiểm tra tình hình dọn dẹp tuyết đọng. Trùng hợp làm sao, vừa hay gặp được Ôn Tiêu và Xương Trung. Xe ngựa của hai người này đụng nhau.

Chu Thư Nhân có cơ sở trong lòng rồi, ngày tuyết rơi nhiều đường trơn, con anh sẽ không bảo xe ngựa đi quá nhanh, xe ngựa va chạm là lỗi của Ôn gia. Anh mỉm cười nhìn Ôn lão đại nhân, Ôn lão đại nhân bị nhìn đến nỗi hơi mất tự nhiên.

Ôn Sở Hàng vào cung đầu tiên, Hoàng thượng mãi mà không chịu nói ra nguyên nhân, bây giờ lão mới biết được nguyên nhân, mặt vừa nóng vừa rát. Cháu mình mình hiểu, Ôn Tiêu là con trai duy nhất của chính thất Tam phòng, cũng là đứa cháu nhỏ nhất con của chính thất Ôn gia, đứa trẻ được cưng chiều từ nhỏ đến lớn, hiển nhiên tính nết không tốt cho lắm.

Hoàng thượng không quan tâm Ôn gia dạy dỗ con cháu hay người kế thừa ra sao, đó là chuyện của Ôn gia. Hôm nay gọi tới cũng có ý định cảnh cáo một lần, dạo này Ôn gia có hơi ngạo mạn.

Hoàng thượng nói: - Ôn đại nhân có muốn nói gì không?

Ôn lão đại nhân thưa: - Lão thần trở về sẽ quản lý bọn trẻ nghiêm hơn.

Hoàng thượng không nói gì, Ôn lão đại nhân lại nói tiếp:

- Ôn Tiêu còn nhỏ không hiểu chuyện, hôm nay là lỗi của nó. Lẽ ra phải xin lỗi Chu công tử trước.

Chu Thư Nhân nghiền ngẫm dụng ý của Hoàng thượng, anh nhìn ánh mắt Hoàng thượng, rồi lại thoáng nhìn Thái tử đang mỉm cười, chẹp chẹp. Tuy Thái tử còn nhỏ nhưng rất biết nắm bắt cơ hội, hôm nay con trai của anh thành công cụ hình người rồi. Hoàng thượng bất mãn với Ôn gia, kiếm cớ cảnh cáo đây mà. Ôn lão đại nhân cũng hiểu, nên mới lập tức xin lỗi.

   

Xuất cung non nửa canh giờ, bởi vì Trúc Lan không tìm thấy con trai nên đang lo lắng, người đi hỏi thăm tin tức trở về, cô chỉ biết con trai đi ai đó nhưng ai đó là ai thì cô không biết. Lại thêm một lúc, Chu Thư Nhân dẫn con trai về. Trúc Lan sửng sốt:

- Sao hai cha con lại đi chung với nhau?

Chu Thư Nhân thuật lại đầu đuôi câu chuyện, nói:

- Chuyện là như vậy, hôm nay Xương Trung hơi xui.

Trúc Lan thở dài, đâu chỉ là hơi xui. Cô quan tâm hỏi con trai:

- Vào cung có sợ không con?

Xương Trung lắc đầu, đáp:

- Con không làm sai nên con không sợ ạ.

Cha từng nói rằng chỉ cần không thẹn với lòng thì không việc gì phải sợ, hắn không phải là người làm sai nên hắn sẽ không sợ sệt khiến người Chu gia mất mặt. Hắn cảm thấy biểu hiện của mình rất ngầu.

Chu Thư Nhân xoa đầu con trai, nói:

- Thằng nhóc này làm khá lắm!

Con trai càng có chí khí càng bộc lộ Ôn Tiểu là đứa nhỏ nhen, Ôn lão đại nhân chắc chắn đang hối hận vì nuông chiều đứa trẻ.

Trúc Lan thấy con trai thật sự không sợ thì thở hắt ra, trong mắt cô, con trai vẫn còn quá nhỏ, cô quay đầu hỏi tướng công:

- Anh có quay lại Hộ Bộ không?

Chu Thư Nhân: - Không.

Lâu lâu có dịp viện cớ về sớm, anh khùng mới quay lại đó.

Trúc Lan cười nói:

- Vậy đi thay quần áo đi. Em bảo phòng bếp chuẩn bị cơm sớm, tối nay ăn lẩu.

Chu Thư Nhân cong môi cười, đáp: - Ừ.

Trận tuyết đầu mùa kéo dài, nhiệt độ không khí giảm xuống rất nhanh. Năm nay có một vài châu thành tuyết rơi rất thường xuyên, đã rơi vài đợt tuyết dày rồi. Ở thời hiện đại còn ảnh hưởng đến đi lại, huống chi là thời cổ đại. Cũng may mấy năm nay triều đình đã chuẩn bị sẵn vật tư khẩn cấp cho thiên tai, những châu thành bị thiên tai nghiêm trọng cũng không có nhiều thương vong. Ưu điểm của việc triều đình quản lý y quán lại càng thể hiện rõ hơn. Triều đình chi bạc bốc thuốc miễn phí, ai bị thương do giá rét cũng có thể đến y quán nhận thuốc mỡ.

Bây giờ quốc khố đầy bạc, ngân sách chi ra rất nhanh. Thảm hoạ tuyết mà bá tánh sợ hãi trước kia đã được khắc phục kịp thời, bá tánh cảm kích triều đình và Hoàng thượng cũng được lòng dân hơn. Tại các châu thành xảy ra thiên tay, tri châu viết tấu chương tổng kết gửi về Kinh Thành, trong tấu chương không những báo cáo tình hình, mà còn viết những lời cảm ơn của bá tánh dành cho Hoàng thượng.

Tâm trạng Hoàng thượng rất tốt, vẻ mặt của ngài cũng càng ôn hoà hơn với người đưa ra đề nghị ứng phó tình hình thiên tai đầu tiên - Chu Thư Nhân. Ngài giữ anh lại, nói:

- Dạo này Thư Nhân vất vả quá.

Chu Thư Nhân: “...”

Mở đầu câu chuyện kiểu này khiến lòng anh hơi chộn rộn.

Hoàng thượng nói tiếp:

- Hộ Bộ tiến hành cải cách rất tốt, các bộ khác cũng lần lượt cải cách theo. Tất cả là công lao của Thư Nhân đấy!

Chu Thư Nhân híp mắt, đáp:

- Thần nào dám kể công, là bổn phận của thần.

- Nếu các vị đại thần đều giống Thư Nhân thì trẫm khoẻ rồi.

Chu Thư Nhân âm thầm trợn mắt, ngài đúng là có lòng tham không đáy. Anh nói:

- Hoàng thượng, thần muốn xin nghỉ mấy ngya2.

Lúc này mà không thử thăm dò một cái thì rất có lỗi với tâm trạng tốt hôm nay của Hoàng thượng.

Nụ cười của Hoàng thượng không đổi, ngài đã đoán trước lão cáo giá thích nghỉ ngơi này sẽ nói vậy mà. Ngài nói:

- Nhiều nhất là ba ngày.

Chu Thư Nhân không quen cho lắm, thật sự xin nghỉ được sao, không phải bệnh tật hay lý do nào khác, chỉ xin nghỉ thôi, anh mở to hai mắt.

Hoàng thượng vỗ vai ông lão, ừm, rất gầy, ngài nói:

- Sao, chê nhiều quá hả?

- Thần cảm ơn Hoàng thượng!

Hoàng thượng đứng bên cửa sổ, nhìn cảnh tuyết bên ngoài cửa sổ thông qua tấm kính. Khoé môi khe khẽ nhếch lên.

Chu Thư Nhân tặc lưỡi hai tiếng, Hoàng thượng đúng là đang rất vui vẻ, anh cũng vui nữa, bởi vì anh đã cứu được mạng sống của rất nhiều người.

Được nghỉ 3 ngày, Chu Thư Nhân và vợ đi đến thôn trang có suối nước nóng. Chuyến này chỉ có hai vợ chồng già, không dẫn theo bất kỳ ai.

Xương Trung kéo Ngũ ca lại, nói:

- Cha một bó tuổi rồi, mà còn nói với đệ về không gian chỉ có hai người gì đó. Rời kinh thật sự không dẫn theo đệ!

Xương Trí được hôm nghỉ ngơi, trước sự trách móc của đệ đệ, hắn nghiêm mặt nói:

- Đệ phải tập quen dần đi.

Địa vị của mẹ trong lòng cha là hạng nhất không có gì có thể làm lung lay, cho dù có là Xương Trung cũng không. Hắn đã phát hiện ra điều này từ rất lâu rồi.

Xương Trung: - … Đệ cũng muốn đến thôn trang.

Minh Đằng: - Bảo Minh Đằng đưa đệ đi đi. Tiểu tử Minh Đằng là người có gia sản đó, thôn trang suối nước nóng mà có hẳn hai cái.

Xương Trung bĩu môi, nói:

- Bây giờ đệ chẳng thấy nó đâu cả, nó bị tỷ phu Tần vương lôi theo bên cạnh bắt học tập rồi, nó không có thời gian dẫn đệ đi đâu. Ngũ ca, huynh dẫn đệ đi nha?

Xương Trí nhìn bông tuyết bay bên ngoài cửa sổ, khoé môi giật giật: - Huynh bận lắm.

Hắn không muốn vận động đâu, nhất là mùa đông. Nghỉ đông ở lì trong phòng mới là lựa chọn sáng suốt, giường đất nhỏ nóng hầm hập hay căn phòng ấm áp không thoải mái chỗ nào? Còn lâu hắn mới ngồi xe ngựa ra khỏi Kinh Thành.

Xương Trung mỉa mai:

- Sau này Ngũ ca đừng có bảo không biết Ngọc Văn giống ai, nha đầu đó có khác gì huynh đâu.

Ngũ ca cũng lười, không cẩn thận nghiên cứu đúng là không phát hiện ra.

Xương Trí từ chối thừa nhận, nói:

- Huynh làm gì lười được như nha đầu đó.

Xương Trung cười khẩy:

- Đừng có chống chế, tính cách của Ngọc Sương là sự phóng đại cho tính cách của huynh đấy.