Chương 1321 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Trúc Lan nghe thấy tiếng Lý thị tri hô, giật mình đến mức thư trong tay cũng rơi xuống. Cô vỗ ngực, lâu rồi chưa nghe Lý thị gân cổ lên gọi mẹ. Bỗng nhiên tim cô đập nhanh hơn, ổn định cảm xúc một hồi mới cất giọng cao lên một chút theo:

- Ban ngày ban mặt con tính hù chết ai vậy? Xảy ra chuyện gì mà con hớt hơ hớt hải thế?

Lý thị chạy thẳng về nhà, tay chân khua khoắng lun tung. Thị chỉ ra ngoài cửa, lắp ba lắp bắp:

- Minh… Minh Vân…. chúng nó về rồi.

Trúc Lan sửng sốt:

- Thằng nhóc này về sau không bảo đầy tớ đi trước báo tin tiếng nào vậy ta. Con nhìn con kìa, con trai con làm con bất ngờ tới mức nói lắp luôn rồi.

Lý thị vỗ ngực, cuối cùng cũng không lắp ba lắp bắp nữa:

- Mẹ ơi, Nhiễm Uyển mang thai, con sắp làm bà nội, mẹ sắp làm bà cố nội rồi!

Trúc Lan vừa nhặt lá thư lên lại làm rớt xuống đất, hỏi:

- Gì? Con mới nói gì?

Lý thị đang rất kích động, bởi vì vẻ mặt ngơ ngác của mẹ chồng mà thị lập tức bình tĩnh lại. Thị khom người xuống nhặt lá thư lên rồi đặt lên bàn, nói:

- Con nói là Nhiễm Uyển có thai rồi.

Trúc Lan đứng bật dậy, nói:

- Con nhỏ không nên thân này, con chạy về đây làm gì? Đi đi, mau đi đón bọn chúng.

Lý thị hơi tủi thân, nói:

- Con cũng bất ngờ mà, sau đó muốn báo tin vui cho mẹ nên chạy về luôn.

Trúc Lan chẳng muốn nghe Lý thị nói chuyện nữa, trong lòng vô cùng bàng hoàng. Cô thành bà cố rồi hả? Kiếp người thật sự rất kỳ diệu, Minh Vân thành thân nên cô cũng chuẩn bị sẵn sàng rồi, thế nhưng cháu cố thật sự tới, vẫn làm cô sốc.

Lý thị đi theo phía sau mẹ chồng, lâu rồi chưa từng nhìn thấy mẹ chồng đi nhanh thế này. Thị đi đằng sau mà mặt nhăn nhó, hồi nãy hấp tấp trước mặt con dâu. Nghĩ lại thấy rất mất mặt. Lý thị dặn dò bà tử bên cạnh:

- Phái người đi báo tin mừng cho Đại gia đi.

Tướng công ở thôn trang, lúc con trai mới thành thân tướng công cứ luôn miệng đòi cháu trai. Bây giờ có cháu trai rồi, tướng công được như mong muốn.

Minh Vân và Nhiễm Uyển chậm rãi đi về hậu viện, bởi vì Nhiễm Uyển lại nôn, nên thật sự không còn bao nhiêu thể lực, toàn bộ trọng lượng cơ thể đổ hết lên người Minh Vân.

Minh Vân nhớ lại phản ứng của mẹ, thật sự nằm ngoài dự đoán của hắn. Ré lên một tiếng kinh hoàng rồi bỏ bọn họ lại chạy đi mất, cơ thể mập mạp nhưng chạy nhanh lắm, chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu, hắn nói:

- Mẹ chỉ vui quá mà thôi.

Nhiễm Uyển rất hiểu tính cách của mẹ chồng, nàng ta cong cong mi mắt. Nói:

- Chắc là mẹ đi báo tin mừng cho bà nội đấy.

Minh Vân bật cười. Một mình mẹ bị sốc không được, nên phải chia sẻ phần nào tin tức gây sốc này.

Trúc Lan nhìn thấy đôi vợ chồng son Minh Vân, ừ, nói chính xác là ánh mắt của cô chỉ nhìn Nhiễm Uyển mà thôi, cô rất đau lòng:

- Ôi ôi, Uyển Nhi cực quá. Gương mặt nhỏ cũng gầy tới mức cằm nhọn đi rồi.

Lúc đi thần thái sáng láng bao nhiêu, lúc về héo úa như quả cà tím nướng bấy nhiêu.

Nhiễm Uyển cố nén khó chịu, nói:

- Bà nội ơi, con vẫn ổn ạ.

Trúc Lan: - Khó chịu cũng đừng có ráng, các con không cần đến nhà chính với bà nội đâu. Minh Vân nhanh đưa Uyển Nhi về phong của các con nghỉ ngơi đi. À, mời đại phu đến đây khám nữa.

Lý thị vui mừng rạo rực nhìn chằm chằm bụng con dâu, thị sắp làm bà nội rồi. Thị nói:

- Đúng đó, mau đi nghỉ ngơi đi. Mẹ đi làm thức ăn ngon cho con.

Minh Vân nói: - Mẹ ơi, Nhiễm Uyển ăn không vô ạ.

Lý thị có kinh nghiệm sinh nở, nói:

- Không sao, về nhà có mẹ đây rồi chắc chắn sẽ nuôi thê tử của con béo lên. Con cứ chờ là được.

Minh Vân rất tin tưởng mẹ, đáp: - Dạ.

Trúc Lan tiếp tục dặn dò mấy câu, rồi không đi theo làm phiền Nhiễm Uyển nghỉ ngơi nữa. Cô mà đi qua, Nhiễm Uyển lại phải cố gắng hết sức nói chuyện cùng cô. Việc cô cần làm là cho người đến Nhiễm gia báo tin mừng. À, báo cho cả ông già biết nữa chứ, ông già sắp làm ông cố, vai vế tiến lên nhanh thật.

Một lúc sau, toàn bộ Chu gia đều biết mình có đời sau rồi. Nhóm các cô nương Ngọc Sương đang bàn nên tặng gì cho cháu trai hoặc cháu gái tương lai. Ừm, lần đầu tiên làm cô cô nên mấy cô nương rất hưng phấn. Còn bọn con trai thì vô tư hơn, điều duy nhất chúng cảm thấy là bản thân có vai vế hơn. Riêng Xương Trung thì đi đến nhà chính, chỉ vào chính mình và nói với vẻ cực kỳ khó tin:

- Mẹ ơi, con thành thúc phụ rồi hả?

Trời ơi, vai vế hơi lớn.

Trúc Lan im lặng một cách kỳ lạ chốc lát, nói:

- Ừ, con lên làm thúc phụ rồi đấy.

Xương Trung sửng sốt: - Cứ như là nằm mơ ấy.

Trúc Lan xoa đầu con trai, con trai là người trưởng thành sớm nên hiếm khi nhìn thấy những lúc thằng bé trở nên ngơ ngác. Cô nói:

- Không phải nằm mơ, chờ thêm tám tháng nữa là đứa trẻ chào đời rồi.

Xương Trung hoàn hồn, hắn tính chờ đứa bé lớn một chút. Nói:

- Mẹ này, sau này con sẽ dạy cháu trai ạ.

Trúc Lan cố nhịn, nhưng mà lại nhịn không được mà bật cười thành tiếng. Xương Trung ra dáng thúc phụ rồi.

   

Hộ Bộ

Chu Thư Nhân nghe tin xong cũng ngẩn người ra. Ôi, anh làm ông cố rồi. Chậc chậc, quỷ tha ma bắt cổ đại. Hiện đại vẫn hơn! Anh xoa xoa trán, nghĩ đến mấy đứa cháu trai sẽ lần lượt thành thân, thôi không nghĩ nữa, sau này sẽ càng ngày càng nhiều trẻ con hơn.

Từ lúc anh đặt nền móng cho Chu gia đến nay, các nhánh càng ngày càng tươi tốt, có thể tưởng tượng sau này nhân khẩu Chu gia sẽ đông đúc đến nhường nào, may mắn không có thiếp thất. Chứ nếu mà có thiếp thất, chẳng biết con cháu con đồng tới đâu.

Tối đó Chu Thư Nhân về nhà, hai vợ chồng già chẳng biết nên nói gì với nhau. Trúc Lan chìa tay mình ra, hồi lâu mới cất giọng nói:

- Rõ ràng em còn rất trẻ. Anh xem làn da của em này, trắng mà phải không?

Chu Thư Nhân nghĩ thầm, là do em béo. Anh nói:

- Anh cũng cảm thấy mình còn rất trẻ, chân cẳng nhanh nhẹn chưa này. Sống thêm vài chục năm nữa chắc không thành vấn đề.

Trúc Lan cho rằng: - Anh nói vậy thì hơi lố.

Vài chục năm cũng hơi nhiều rồi.

Chu Thư Nhân tằng hắng, nói:

- Vậy cố gắng sống tới bảy mươi cũng được.

Lúc này Trúc Lan mới cười: - Ừ.

Chu Thư Nhân nhớ lại hồi tối Lão Đại cứ cười mãi, nói:

- Lão Đại được làm ông nội, cười như thằng khờ ấy.

Trúc Lan vui vẻ, nói:

- Ừ, đúng là trông hơi ngốc thật. Phản ứng của Xương Trung cũng hài hước lắm, thành thúc phụ cả rồi.

Chu Thư Nhân vuốt râu, vai vế của tập thể người Chu gia tăng lên một hàng. Anh nói:

- Đứa trẻ này sẽ có rất nhiều trưởng bối thương nó!

Trúc Lan: “...”

Buổi trưa cô đã nghe mấy đứa cháu trai nói chờ đứa trẻ chào đời và ngày một lớn lên, bọn chúng muốn cùng nhau dạy đứa trẻ học tập vỡ lòng. Yêu thương thế này… cô nghĩ cháu cố cũng không muốn đâu. Sinh con gái đi, chắc chắn sẽ được yêu thương.

Hôm sau, trải qua một đêm, Chu Thư Nhân chỉ còn cảm thấy hạnh phúc, anh mừng vì đời sau đã xuất hiện - đây là dấu hiệu cho thấy Chu gia sẽ hưng thịnh. Hoàng thượng nhìn mặt cũng có thể cảm nhận được niềm vui của Chu Thư Nhân, Hoàng thượng rất bận, lâu rồi không có để ý đến Chu gia, thật sự không biết Chu Minh Vân đã hồi kinh.

Kết thúc buổi chầu, Uông Cự mò tới:

- Nhà ngài có chuyện gì vui hả?

Không đâu, quan hệ giữa hai gia đình rất tốt, nương tử còn thường xuyên đến Chu gia, lẽ nào có chuyện vui mà ông ấy không biết.

Chu Thư Nhân cười không hề dè dặt chút nào, nói:

- À, Minh Vân hồi kinh rồi.

Trong lòng Uông Cự bắt đầu thấy chua lè (ghen tị), nam nhi Chu gia thật sự rất nhiều, mà đứa nào đứa nấy đều giỏi giang, mấy đứa xuất chúng tới mức khiến người ta phải ghen ghét. Ông ấy nói:

- Ngài đúng là có phước!

Chu Thư Nhân mỉm cười:

- Ừ, ta đúng là rất có phước. Ta sắp làm ông cố rồi, lại lên thêm một hàng nữa.

Uông Cự: “...”

Ghen tị khiến người ta trở nên xấu xí. Ông ấy không thèm ghen tị, không ghen tị cái mốc xì! Ông ấy ghen tị muốn chết, sao cháu cố Chu gia xuất hiện sớm thế. Trong khi Uông gia lại rất vất vả!

Uông Cự nghĩ đến dàn cháu trai của Chu gia, cuối cùng cũng không nhịn được sự ghen tị khiến người ta trở nên xấu xa này!