Minh Vân là người thuộc phái hành động, thấy thê tử ngủ rồi, hắn bảo xe ngựa đi chầm chậm lại, sau đó xuống xe ngựa tới chỗ Tam cô cô. Tuyết Mai vừa viết thư xong, hỏi:
- Con nói là đừng báo tin về hả?
Minh Vân gật đầu, đáp:
- Dạ, con muốn để nhà mình bất ngờ ạ.
Tuyết Mai nhìn thư báo tin mừng, nói:
- Cô cô nghĩ là cú sốc thì đúng hơn đấy.
Trong mắt Minh Vân chất chứa ý cười, nói:
- Con đoán mọi người sẽ thích cú sốc này mà.
Tuyết Mai cất thư lên, nói:
- Phong thư này đành phải cất vào thôi.
Minh Vân chìa tay, nói:
- Cảm ơn Tam cô cô.
Tuyết Mai mỉm cười, cảm thán:
- Mới đó mà đã nhiều năm trôi qua, con cũng có con nối dõi rồi. Thời gian đi nhanh thật đấy.
Minh Vân cũng cảm thán, hắn chẳng còn nhớ lúc nhỏ mình trông như thế nào nữa rồi. Trong lòng hắn hơi thấp thỏm, hắn không biết mình có thể làm một người cha tốt hay không.
Nháy mắt lại gần nửa tháng trôi qua, Chu Thư Nhân rời khỏi nha môn mang theo cả thư điều động của Xương Liêm về nhà. Trúc Lan tính ngày, nói:
- Đổng thị trở về không có Minh Lăng, tốc độ trở về nhanh hơn. Thị được em báo cho biết, trở về sẽ lập tức thu dọn hành lý. Lúc thư điều động đến nơi, chắc là có thể thu dọn xong hết.
Chu Thư Nhân: - Ừ. Lần này điều động rất gấp, Xương Liêm phải đến Kỳ Châu ở phía nam trong vòng một tháng rưỡi. Phải rồi, Xương Liêm thuyên chuyển giữ nguyên phẩm cấp. Nó vốn là Chính lúc phẩm, bây giờ đã là Thông phán Chính lục phẩm của Kỳ Châu.
Trúc Lan: - Như vậy cũng tốt.
Thuyên chuyển giữ không phẩm cấp chứ không thăng chức có thể giảm bớt nhiều người dòm ngó.
Chu Thư Nhân cũng cảm thấy Thông phán rất được, có người giữ chức cao hơn thu hút ánh nhìn, Xương Liêm có thể tranh thủ tìm hiểu Kỳ Châu, đủ thấy Hoàng thượng coi trọng Xương Liêm cỡ nào mới sắp xếp chu toàn cho Xương Liêm như vậy.
Tứ công tử của Chu gia được bổ nhiệm làm thông phán Kỳ Châu, tin tức nhanh chóng lan truyền. Xương Trí đến Hàn Lâm Viện lập tức cảm nhận được những ánh mắt đánh giá, đám người này đều cho rằng hắn sẽ xuống phía nam, mà rõ ràng hắn không nói gì hết, bây giờ lại làm như hắn lừa bọn họ vậy.
Ánh mắt Lưu Tụng phức tạp hơn cả, y ngấp nghé sai người rồi. Không, rõ ràng Chu Xương Liêm leo từ từ chờ hồi kinh là tốt nhất nên y mới bất giác quên mất Chu Xương Liêm, tập trung chú ý chờ dàn xếp cho Chu Xương Trí, nào ngờ đoán trật lất hết. Y không cam tâm cũng chẳng làm được gì, cho dù y có tốn bao nhiêu tâm huyết thì Hoàng thượng vẫn sẽ không có ý định cho y rời khỏi Kinh Thành. Y thật lòng hâm mộ mấy huynh đệ Chu gia, lập trường của Chu thượng thư kiên định nên cơ hội cho mấy huynh đệ Xương Trí nhiều hơn bọn họ. -
Xương Trí ngồi xuống, cảm thấy cả người nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng không còn ai lâu lâu lại lén nhìn chằm chắm hắn nữa. Hắn và cha từng nói với nhau, cha nói với hắn, trên hắn có hai ca ca chống rồi, con đường hắn đi khác hai ca ca nên hắn chỉ cần bước từng bước thật chậm là được. Hắn không hề cảm thấy không cam tâm hoặc cho rằng bản thân bắt buộc phải có thành tựu to lớn, hắn rất tận hưởng cảm giác đi chậm này. Vả lại sống ở Kinh Thành thật tốt, trên có cha mẹ chèo chống cả nhà, hắn hoàn toàn không cần lo lắng, đây là cuộc sống lý tưởng của hắn.
Xương Trí v**t v* sách cổ cần phải sửa lại, ánh mắt sáng lấp lánh. Kiểu công việc có giao cho hắn bao nhiêu hắn cũng không thấy phiền.
*
Tại phường in ấn, Dung Xuyên lấy tập tranh mới nhất vừa được in xong đưa cho Minh Đằng và Húc Sâm. Nói:
- Hai đứa xem đi, đây là tập tranh số mới nhất đấy.
Minh Đằng giở xem, hỏi:
- Đợt này giới thiệu thảo dược ư?
Húc Sâm cảm thấy đi theo tiểu thúc thúc có thể học được rất nhiều thứ, mà những thứ đó y chưa từng được tiếp xúc. Y hỏi:
- Là để phối hợp với chữa bệnh từ thiện nên mới in ấn phải không?
Dung Xuyên: - Ừ, rất ít bá tánh biết chữ nên vẽ tranh sẽ trực quan hơn. Đây toàn là những loại thảo dược thông dụng có thể tìm thấy trên núi, cũng là thảo dược mà y quán cần dùng với số lượng lớn. Mặc dù không đáng bao nhiêu bạc, nhưng cũng có thể giảm bớt được ít tiền mua thuốc.
Húc Sâm cẩn thận đặt tập tranh lại, hỏi:
- Ngũ thúc, con có thể giúp được gì ạ?
Dung Xuyên cười tủm tỉm, nói:
- Mặc dù hiện nay kỹ thuật in ấn đã được cải tiến rất nhiều, nhưng giá giấy vẫn không hề rẻ. Vì vậy các con có muốn cho càng nhiều bá tánh nhìn thấy tập tranh này không?
Minh Đằng ngẩng đầu lên nhìn xà nhà, ấy, cái này mới làm, hoa văn đúng là đẹp thật.
Húc Sâm: “...”
Mặc dù phụ vương không tham dự chính sự nhưng lại chưa từng lơ là việc giáo dục y, rõ ràng là có ý kêu gọi bọn họ quyên góp đây mà!
Dung Xuyên biết không lừa được hai đứa trẻ này. Trước kia Minh Đằng ngay thẳng nhường nào, bây giờ đến cả Minh Đằng cũng không mắc lừa.
Dung Xuyên bèn nói:
- Minh Đằng theo thúc làm việc lâu rồi, Húc Sâm lại là Thế tử của phủ Tề vương, các con theo thúc chủ yếu là để học tập kỹ năng, bây giờ thúc giao cho các con một nhiệm vụ… để càng nhiều bá tánh xem được tập tranh càng tốt.
Minh Đằng không xem phòng nữa, lừa đảo bọn họ quyên góp không được nên trực tiếp giao nhiệm vụ luôn. Húc Sâm có phần kích động, nhưng nhiệm vụ này không dễ hoàn thành, chung chung không có con số cụ thể, tiểu thúc thúc quá biết tính toán.
Mới đó mà lệnh điều động đã đến Từ Châu, Xương Liêm nhận được thư điều đồng từ tay cấp trên liền trở về chỗ làm việc thu dọn đồ đạc của mình. Hắn rảo bước vào phòng, căn phòng lúc nãy vẫn còn bàn tán sôi nổi như bị ấn nút tạm dừng chỉ còn lại tiếng hít thở. Xương Liêm cười nói:
- Mọi người đang thảo luận chuyện gì mà vui quá vậy?
Triệu Cát siết chặt nắm tay, Chu Xương Liêm được thuyên chuyển đến Kỳ Châu, đây cũng là nơi y sắp phải đi, y hít thật sâu. Nói:
- Bọn ta đang thảo luận chuyện huynh được thuyên chuyển đấy. Lệnh điều động đến đột ngột quá làm bọn ta rất bất ngờ. Huynh cũng chán thật, giấu kín bưng luôn.
Trên môi Xương Liêm hiện ra một nụ cười mỉa, nói:
- Huynh luôn tự cho rằng mình hiểu cha ta nhất còn gì? Ta còn tưởng đâu các huynh đều đoán ra rồi.
Khoé miệng Triệu Cát cứng đờ, nói:
- Chỉ là lời nói trong lúc vui đùa thôi mà.
- Đối với ta, chỉ cần chuyện có liên quan đến cha ta là không có vui đùa gì sất. Lệnh điều động thúc giục ta phải đến Kỳ Châu càng sớm càng tốt, nên ta không mời các vị uống rượu được. Sau này có cơ hội sẽ mời… hoặc là có duyên hồi kinh gặp lại, nhỉ?
Xương Liêm cố ý, hắn nhìn vài người mặt đã biến sắc, tâm trạng thoải mái hơn hẳn, hừ… Chỉ cần nhắc đến cha hắn, hắn sẽ ghim cho tới chết.
Triệu Cát biết việc lần trước đã hoàn toàn mích lòng Chu Xương Liêm. Nghĩ đến sau này cùng ở Kỳ Châu, bây giờ y lại cảm thấy đau đầu.
Xương Liêm phơi phới tinh thần ra khỏi Hải Vụ Ti, về nhà thấy thê tử đang sửa soạn hành lý. Nói:
- Có lệnh điều động rồi.
Đổng thị xoa eo, mấy ngày qua rất mệt mỏi. Thị đáp:
- Nhanh thế, thiếp còn tưởng đâu phải chờ thêm một khoảng thời gian nữa.
- Lần này điều nhiệm rất gấp, còn bao nhiêu hành lý chưa thu dọn xong vậy?
Đổng thị nói: - Một ít sẽ vận chuyển về Kinh Thành thì đã soạn xong hết rồi, ngày mai có thể chở đi. Số hành lý còn lại chỉ cần hai ngày là thu dọn hết.
- Ừ, vậy soạn nhanh nhanh một chút. Chúng ta cố gắng để bảy ngày sau có thể lên đường luôn.
- Dạ.
Bây giờ đã có lệnh điều nhiệm rồi, Đổng thị cũng an lòng, chứ không trong lòng thị cứ lo lắng mãi, quay về Từ Châu chưa nghỉ ngơi trọn vẹn được bữa nào.
*
Kinh Thành
Chu gia, Ngọc Lộ và Ngọc Nghi nhận được thiệp mời của tiểu thư Uông gia. Ngọc Lộ rất ít đến Uông gia, Ngọc Nghi tò mò hỏi:
- Nhị tỷ, tỷ đến Uông gia có căng thẳng không?
Ngọc Lộ: - Không căng thẳng, muội căng thẳng à?
Ngọc Nghi: - Nhị tỷ không căng thẳng thì muội căng thẳng làm gì. Chẳng qua muội và tiểu thư Uông gia không có giao thoa, sao lại mời muội vậy ta?
- Có lẽ là vì Tứ thúc được điều nhiệm, muội không dễ gì mới nằm ngoài tầm ngắm lúc này lại thu hút ánh nhìn sau chuyện Tứ thúc.
Ngọc Nghi xoắn khăn, hỏi:
- Cha đi Kỳ Châu không biết có nguy hiểm không nữa?
Nàng ấy vẫn luôn kề cận bà nội, dù bà nội không nói ra, nhưng mẹ gửi đệ đệ lại Kinh Thành, hiển nhiên việc thuyên chuyển công tác đến Kỳ Châu không quá thuận buồm xuôi gió.
Ngọc Lộ nắm tay Tứ muội muội, nói:
- Muội đừng lo lắng, Tứ thúc làm quan ở xa nhiều năm chắc sẽ xử lý ổn thỏa hết thôi.
Ngọc Nghi: - Dạ.
*
Kinh thành
Ngay tại cổng thành, Nhiễm Uyển nhìn cổng thành nói:
- Cuối cùng cũng đến.
Minh Vân nhìn thê tử đã gầy đi một vòng, nói:
- Ừ, về nhà nàng có thể nghỉ ngơi đàng hoàng rồi.
Nhiễm Uyển dùng khăn che miệng, cái thai này quá giày vò nàng ta, từ sau khi khám ra, nàng ta chưa từng ngừng buồn nôn. Nàng ta cố dằn cảm giác buồn nôn xuống, đáp:
- Dạ.