Chương 1319 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Tin tức Minh Vân đỗ đầu đã được truyền về, các lệnh bổ nhiệm đến phía nam của Hoàng thượng cũng lần lượt được ban bố. Chu Thư Nhân có vài suy đoán về các vị đại thần sẽ được bổ nhiệm, và anh khá chắc chắn. Người ta để ý Chu gia nhiều lắm, liên tục có người mời Xương Trí đi uống rượu để nhân cơ hội hỏi thăm tin tức.

Trúc Lan thấy con trai út không vui, nói:

- Lần này là điều đi nhận chức mới, là chuyện tốt đối với Ngô Minh ca của con. Con nên mừng cho Ngô Minh ca của con mới phải.

Thực tế, việc Ngô Minh chuyển từ Kinh Thành đến phía Nam nhậm chức đã nằm ngoài dự đoán của cô và Chu Thư Nhân. Cả hai đều quá xem nhẹ địa vị của Ngô Minh trong lòng Hoàng thượng.

Xương Trung buồn bã, nói:

- Chừng nào Ngô Minh ca ca mới trở về ạ?

Trúc Lan: - Không lâu lắm đâu.

Điều nhiệm Ngô Minh xuống phía nam, theo Chu Thư Nhân phân tích thì cũng không phải vì tình hình ở phía nam mà chủ yếu là tuyến đường hàng hải. Hoàng thượng muốn Ngô Minh tích lũy nhiều kinh nghiệm hơn, mới được thăng chức nhanh hơn đi từng bước ở Lại Bộ.

Xương Trung thở dài, nói:

- Ngô Minh ca ca đi rồi, sau này con phải học tập cùng cha sao?

Trúc Lan gật đầu:

- Ừm, mấy năm tới ban ngày con đến học viện, tối về cha sẽ dạy con.

Thời gian qua có Ngô Minh xây dựng nền tảng, Chu Thư Nhân dạy dỗ vài năm chờ Ngô Minh về. Thật ra sắp xếp như vậy lại hay.

Xương Trung kéo ống tay áo mẹ, nói:

- Mẹ ơi, Ngô Minh ca ca sắp phải đi rồi, con muốn tặng cho Ngô Minh ca ca ít quà, mấy năm nay làm phiền huynh ấy quá.

Trúc Lan: - Thì?

Xương Trung cười tủm tỉm, chìa tay ra nói:

- Mẹ, mẹ cho con ít bạc nha!

Trúc Lan gõ trán con trai, nói:

- Con keo kiệt ghê!

Xương Trung che trán lại, đáp:

- Con giống cha mà, cha keo kiệt có tiếng luôn đấy.

Trúc Lan thở dài. Chu Thư Nhân vòi bạc Dung Xuyên trong cung, khiến tiếng tăm trùm sò của anh càng thêm vang dội. Cuối cùng cô vẫn cho con trai bạc, Xương Trung cầm bạc chạy đi, cô bật cười, thằng bé ra vẻ buồn bã thiếu sức sống là muốn xin bạc đây mà.

*

Hàm Lâm Viện

Xương Trí vừa ngẩng đầu lên liền thấy Lưu Tụng, nói:

- Huynh tới hồi nào vậy, ta không để ý.

Lưu Tụng: - Huynh viết tập trung quá, nên mới không để ý tới ta đấy.

Xương Trí khẽ ra hiệu bằng ánh mắt: - Ngồi đi.

Lưu Tụng thấy cửa sổ đang mở, nói:

- Hôm qua có mưa, huynh còn mở cửa sổ là không sợ bị cảm lạnh à?

Xương Trí giải thích:

- Hồi nãy ta hơi buồn ngủ, nên mới mở cửa sổ ra cho tỉnh táo lại. Huynh làm xong hết công việc rồi hả?

- Ừ, xong rồi.

Xương Trí sẽ không chủ động hỏi chuyện, chỉ nói:

- Nhắc tới mới nhớ, còn chưa chúc mừng huynh. Mừng huynh sinh được quý tử!

Bởi vì mối quan hệ giữa Chu gia và Lưu gia không mấy tốt đẹp. Ừ, không mấy tốt đẹp thật đấy. Sau khi từ chối làm sui gia với Lưu gia, hắn và Lưu Tụng rất ít nói chuyện.

Trên khoé môi Lưu Tụng hiện lên một chút niềm vui. Mặc dù thê tử không phải là người y thích, nhưng sinh được trưởng nam khiến y rất vui. Lưu Tụng nói:

- Huynh có suy nghĩ gì về chuyện ở phía nam?

Xương Trí nghĩ thầm trong bụng, quả nhiên tới rồi. Hắn đáp:

- Ta không có ý kiến gì cả. Ta thấy huynh cũng có nhiều ý tưởng, huynh muốn xuống phía nam hả?

Lưu Tụng nghiền ngẫm nhìn Chu Xương Trí một cách chăm chú, đáp: - Ừ.

Xương Trí ngạc nhiên, nói:

- Huynh đúng là thừa nhận rất sảng khoái.

Lưu Tụng: - Ta không tin huynh nhìn không ra hoàn cảnh của ta.

Xương Trí trầm mặc. Vị trạng nguyên Lưu Tụng này trở thành tấm bia ngắm của Lưu gia, tạm thời còn chưa trưởng thành mà Ôn gia đã muốn Lưu Tụng chết quách đi cho xong. Bây giờ còn ở Hàn Lâm Viện thị không sao, nhưng sau ba năm trước mặt Lưu Tụng hoặc là vực sâu hoặc là cạm bẫy. -  

Xương Trí: - Cũng khó cho huynh.

Lưu Tụng mấp máy khoé môi, y không muốn nghe những lời này, y thật sự không cảm thấy bản thân nằm trong thế khó gì cả, bản thân y là người Lưu gia thì đây là trách nhiệm của y. Y nói:

- Huynh nói cho ta yên tâm cái đi, huynh có muốn xuống phía nam không?

Lệnh thuyên chuyển lần lượt được ban bố, không còn nhiều chức quan trống nữa đâu. Y muốn xác nhận Xương Trí có phải là đối thủ của y hay không. Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể không thừa nhận. Chu Xương Trí mà xuống phía nam thì y không còn cơ hội.

Xương Trí là kiểu sẽ nói ra hết đầu đuôi câu chuyện chỉ vì mấy câu của Lưu Tụng sao, nực cười. Hắn đáp:

- Đi hay không đâu phải do ta quyết định.

Lưu Tụng: “...”

Thế thì có khác gì chưa nói?

   

Xương Trí đợi Lưu Tụng đi, nhịn không được nghĩ, rốt cuộc hình tượng của hắn trong lòng các đồng liêu ở Hàn Lâm Viện là như thế nào, lại khiến Lưu Tụng nghĩ rằng chỉ cần nói vài câu tình cảm là hắn cũng sẽ thổ lộ tình cảm nhỉ?

*

Hộ Bộ

Chu Thư Nhân đang đóng dấu vào tấu chương duyệt bạc, anh đưa tấu chương cho Lý Chiêu. Nói:

- Đây là một số bạc lớn.

Lý Chiêu nhận lấy tấu chương, nói:

- Hoàng thượng nói rồi còn gì? Chờ thiết lập đoạn thu phí trên tuyến đường hàng hải thì ngài chỉ cần ngồi thu bạc thôi.

Chu Thư Nhân: - Vậy ta chờ thu bạc.

Lý Chiêu phất phất quyển tấu chương rồi xoay người đi. Sau khi tân đế kế vị đã đưa ra nhiều chính sách quan trọng, đồng thời đây cũng là lúc nghiệm chứng sức mạnh hải quân.

Lý Chiêu đi rồi, Chu Thư Nhân day day giữa trán. Lần này không phải chỉ hăm he nhau, mà cần phải chuẩn bị rất nhiều vật tư.

Vương đại nhân đi vào, nói:

- Đại nhân, đây là sổ sách ghi chép bán tranh chữ và đồ cổ ạ.

Chu Thư Nhân nhận lấy, lật xem thật nhanh, ánh mắt dừng lại ở số bạc cuối cùng, nói:

- Thế gia vọng tộc đúng là giàu nứt đố đổ vách.

Vương đại nhân: - … Tích lũy qua nhiều thế hệ nên cũng nhiều đồ tốt.

Lúc nãy Chu Thư Nhân còn xót của, bây giờ hết rồi. Anh thích cảm giác có tiền vào sổ, mặc dù quốc khố không phải của anh, nhưng nhìn thấy quốc khố đầy tiền, anh vẫn tự hào. Do anh quản lý mà lại!

Chu Thư Nhân thấy Vương đại nhân còn chưa đi, bèn hỏi:

- Còn chuyện gì sao?

Vương đại nhân gật đầu, nói:

- Con trai út của hạ quan xếp hàng thứ ba thi Hương, rất sùng bái Chu công tử đứng đầu, cho nên muốn kết bạn với Chu công tử, bởi vì không quen biết Chu công tử nên hạ quan mới mặt dày mở lời.

Chu Thư Nhân còn tưởng là chuyện gì to tát, nói:

- Khi nào Minh Vân về ta sẽ báo với ngài. Vả lại da mặt dày hay không dày thì liên quan gì, ta cũng mong Minh Vân quen thêm nhiều bạn, nếu nó có thể tới lui với con trai út của ngài, ta mừng còn không kịp đấy.

Tất nhiên không thể nào trở thành những người bạn thân thiết của nhau, nhưng xã giao thì không thành vấn đề.

Vương đại nhân vui vẻ ra ngoài, ông ta làm vậy một phần là vì tương lai con trai, đồng thời cũng muốn con trai tiếp xúc với Chu Minh Vân nhiều hơn, từ lúc tin tức Chu Minh Vân đứng đầu truyền về Kinh Thành thì mọi người cũng bắt đầu cá cược. Có rất nhiều người đặt Chu Minh Vân đỗ Đại tam nguyên.

Trong đoàn xe trở về Kinh Thành, Minh Vân cẩn thận chỉnh lại đệm lưng cho thê tử. Hỏi:

- Có cảm thấy đỡ hơn không?

Sắc mặt Nhiễm Uyển tái nhợt, đúng là sợ cái gì thì xảy ra cái đó. Bây giờ nàng ta có thai gần hai tháng rồi, tức là mang thai lúc còn ở Kinh Thành, nhưng vừa mới thụ thai trước khi xuất kinh chưa lâu nên khám không ra, nàng ta dùng khăn lau nơi khoé miệng rồi yếu ớt nói:

- Đỡ hơn một chút.

Minh Vân không tin, nói:

- Ta thấy nàng cứ nôn suốt. Tối nay đến một toà thành, chúng ta cứ nán lại mấy ngày nghỉ ngơi cho khoẻ đi.

Nhiễm Uyển cũng sợ ảnh hưởng đến đứa trẻ, không dám liều mạng:

- Dạ, nghỉ lại mấy ngày.

Minh Vân bảo xe ngựa chạy vốn đang chạy chậm đi nhanh một chút, hắn cẩn thận đưa nước ấm qua cho thê tử. Nói:

- May mà đường sá được sửa lại rồi.

Nếu là trước kia, đường đất cực kỳ xóc nảy. Hắn nghĩ thôi mà đã thấy sợ, Nhiễm Uyển nghĩ tới sắc mặt lại càng tái hơn:

- May thật, đứa trẻ không sao.

Minh Vân trợn mắt nhìn bụng thê tử, đứa trẻ này biết chọn thời gian quá. Sau đó ánh mắt của hắn trở nên dịu dàng, đây là con hắn. Hắn vẫn có cảm giác không chân thận thế nào ấy, hắn sắp làm cha rồi ư?

Hắn ngừng lại trên gương mặt mệt mỏi của thê tử, hắn thật sự sắp làm cha rồi.

Minh Vân nắm tay thê tử, suy nghĩ của hắn đã bay đến nơi xa. Là con trai hay con gái đây? Hắn nên làm người cha nghiêm khắc hay người cha hiền từ nhỉ?

Minh Vân bỗng cười thành tiếng, khiến Nhiễm Uyển phải ngước nhìn:

- Tướng công sao vậy?

Minh Vân nói:

- Chúng ta không nói cho cha mẹ biết, chờ về đến nhà mới nói cho cha mẹ biết nhé.

Nhiễm Uyển à lên, nghĩ đến tính cách của mẹ chồng thì nàng ta cũng không khỏi bật cười.