Bá tánh nghèo khổ vẫn còn ngại đến y quán, vì vậy cần phải tuyên truyền việc chữa bệnh từ thiện này, đồng thời có thể dạy cho những người nông dân nhận biết một số loại thảo dược, sau này dùng thảo dược thay cho chi phí khám bệnh. Vừa hay nhân cơ hội này làm một cuộc tổng điều tra dân cư, sẵn tiện trấn an bá tánh phía Nam, tạo dựng thật nhiều danh tiếng cho tân đế trong lòng bá tánh cả nước, một mũi tên trúng mấy con chim. Chu Thư Nhân đã chuẩn bị sẵn tinh thần Hộ Bộ phải phê duyệt bạc, giờ thì hay rồi, Hoàng thượng có chỗ để bòn tiền bạc, Hộ Bộ có thể tiết kiệm được khoản bạc này.
Hoàng thượng cười nói:
- Trẫm tin các khanh đều là những người trong lòng có bá tánh, trẫm chờ xem các khanh quan tâm đến bá tánh như thế nào.
Chu Thư Nhân: “...”
Anh chợt nhận ra, anh cũng phải quyên góp. Cả triều đừng ai mong may mắn thoát được, cho dù anh không phải là con dê đầu đàn, nhưng anh vẫn bị vặt lông, than ôi!
Đề nghị này là Chu Thư Nhân loáng thoáng nói cho con rể nghe. Ừm, cũng coi như phần thưởng dành cho sự chung thuỷ của con rể với con gái. Nghĩ đến đây, Chu Thư Nhân len lén nhìn quyển tấu chương. Là ai nhét phụ nữ cho Dung Xuyên thì Dung Xuyên sẽ đi điều tra người đó. Có quyển tấu chương này, hiệu quả phải nói là trên cả tuyệt vời. Mặc dù Dung Xuyên gây thù chuốc oán, nhưng Dung Xuyên là Tần vương, có chỗ dựa là Thái thượng hoàng và Hoàng thượng, ghét Dung Xuyên cũng chỉ có thể nhịn thôi.
Thật ra tình huống có thể tệ hơn nữa, là anh cản lại, nếu anh thật sự cản lại, Hoàng thượng không tiện phơi bày như thế này đâu. Bây giờ rất tốt, Hoàng thượng không công khai tấu chương ra, cho dù có hận Dung Xuyên cũng chỉ có thể giương mắt mà nhìn, đồng thời Hoàng thượng có thể lợi dụng tấu chương để mình trở thành người được lợi nhất.
Sau buổi chầu triều, Chu Thư Nhân kéo Dung Xuyên lại một hồi. Nói:
- Bổng lộc của cha con không nhiều nhặng gì, tiền lương hằng năm còn không đủ chi tiêu trong phủ mà bây giờ lại phải quyên góp bạc nữa.
Dung Xuyên: “...”
Ủa cha, cha ơi, ý tưởng này là cha nói cho con nghe mà, đừng tưởng rằng không nói rõ ràng nên không tính là ý tưởng của cha. Khoản bạc này lại tính lên người mình ư?
Chu Thư Nhân vẫn không buông tay, khẽ nói:
- Cha giúp con gánh bớt một phần trách nhiệm rồi. Lúc ở trong điện, cha con hứng cả đống ánh mắt hình viên đạn thay con đấy.
Dung Xuyên sờ mũi, nói:
- Ồ, hoá ra con cũng rất chính trực trong lòng các vị đại thần nhỉ?
Chu Thư Nhân: - À há, sao ta nghe không hiểu ý ngươi vậy ta?
Dung Xuyên vội vàng xua tay, nói:
- Cha này, con không có nói móc cha đâu ạ.
Chu Thư Nhân nghiến răng, nói:
- Ta cảm thấy ngươi càng ngày càng ngứa da thì có.
Dung Xuyên bật cười thành tiếng, tháo túi tiền xuống nhét vào tay cha. Nói:
- Cha, con còn có chuyện phải làm. Con xin đi trước.
Chu Thư Nhân cầm túi tiền, hài lòng một chút. Anh nhét túi tiền vào cổ tay áo trong ánh mắt khiếp sợ của đám người Lý Chiêu, sau đó giả vờ không có việc gì nhanh chóng rời đi cứ như người vừa đòi tiền hồi nãy không phải là anh vậy.
Uông Cự hoàn hồn nhanh chóng đuổi theo, hỏi:
- Không phải chứ, ngài vòi bạc của Tần vương ngay trong cung luôn sao?
Chu Thư Nhân: - Kỳ cục, vòi bạc là vòi thế nào, ta là người không có tiền sao? Chu gia của ta ít của cải chắc?
Uông Cự không biết cụ thể của cải của Chu gia như thế nào, nhưng biết Chu gia có bạc:
- Thế hồi nãy là gì?
Chu Thư Nhân khẽ hừ, nói:
- Rõ ràng là con rể ta biếu bạc cho ta. Hầy, có đứa con rể hiếu thảo quá cũng khổ!
Uông Cự trợn mắt thảng thốt, nếu như ông ấy không tận mắt nhìn thấy thì ông ấy cũng không tin Chu Thư Nhân không biết xấu hổ cỡ này. Lúc Hoàng thượng hay tin cũng lâm vào trầm mặc, nói với Thái tử:
- Sau này con có đi kiếm Chu Thư Nhân thì con có thể đánh vào mặt này.
Thái tử xoắn mấy ngón tay, đáp:
- Nhi thần nghèo ạ.
Từ sau khi không cho Ôn gia đưa bạc và tặng quà cho cậu ta nữa, cậu ta cũng ít đồ tốt hơn hẳn, mà cậu ta còn phải chăm đệ đệ ruột, tình cảm huynh đệ cần được bồi dưỡng từ tấm bé. Cậu ta mong sau đệ đệ cũng có thể được như tiểu thúc Tần vương.
Hoàng thượng à lên: - Vậy con nên đi đọc sách đi.
Thái tử nhìn phụ hoàng đầy khó tin, nói:
- Phụ hoàng, phụ hoàng không có gì nói với nhi thần sao?
Nói đoạn, hai tay bắt đầu động đậy. Chẳng hạn như cho ít bạc nè?
Hoàng thượng cười khẩy:
- Biến đi, nhanh!
Còn muốn lấy bạc của ngài. Nhớ lại năm xưa, phụ hoàng đối đãi với ngài thế nào. Ngài còn đang chờ Thái tử trưởng thành đây!
Dung Xuyên mới ra khỏi cung đã bị Tề vương cản lại, Tề vương ra hiệu cho hắn lên xe ngựa. Dung Xuyên nói:
- Nhị hoàng huynh không vào triều sớm mà ở cửa cung chờ đệ, đệ cảm động quá.
Tề vương: - Thủ đoạn của đệ rất có sức phá hoại, là Chu thượng thư dạy hả?
Dung Xuyên: “...”
Hắn cảm thấy lẽ ra hắn nên biếu nhạc phụ thêm ít bạc nữa. Đến cả Nhị hoàng huynh cũng nghĩ như vậy thì nhạc phụ đúng là đã san sớt bớt một phần trách nhiệm cho hắn rồi.
Tề vương thấy vậy biết ngay mình đã đoán sai, nói:
- Thật sự là đệ tự nghĩ ra à. Đệ có biết là mặc dù những người này không làm gì được đệ nhưng sau này cũng sẽ không qua lại với đệ không?
Dung Xuyên hiểu được ý của Nhị hoàng huynh, tức là hắn đã không thể gây dựng thế lực nữa rồi. Hắn nói:
- Bây giờ đệ chưa đủ quyền cao chức trọng sao?
Hắn không nghĩ tới chuyện lên làm hoàng đế, trong tay đã có quyền to. Hắn chỉ cần dựa vào Hoàng thượng đại ca là được.
Tề vương: - Đệ nghĩ được như vậy thì tốt rồi.
Tề vương cảm thán trong lòng. Dung Xuyên không lớn lên trong cung, nhưng lại hiểu thấu đạo lý “cầm lên được thì buông xuống được" hơn cả bọn họ. Nên nói quả nhiên là con trai của phụ hoàng, đây mới là đệ đệ ruột - luôn rất tỉnh táo.
Dung Xuyên không cho rằng Tề vương kiếm hắn chỉ để tán gẫu, hắn hỏi:
- Nhị hoàng huynh chờ đệ là có việc gì sao?
Tề vương à lên một tiếng, nói:
- Cháu trai của đệ cũng lớn rồi, ta muốn nhờ đệ dẫn dắt trưởng nam Húc Sâm của ta một chút.
Dung Xuyên ngạc nhiên nói:
- Nhị hoàng huynh cũng rất có bản lĩnh mà, sao lại nhờ đệ?
Tề vương: - Ta không nên nhúng tay vào chuyện triều chính, lại phải nghĩ cho con trai của ta. Đệ dẫn dắt Húc Sâm tốt hơn.
Dung Xuyên ý nhị nói: - Nhị hoàng huynh đúng là thẳng thắn.
- Giữa hai huynh đệ chúng ta cần gì vòng vo.
Dung Xuyên không trả lời ngay, hắn phải về hỏi ý phụ hoàng và Hoàng thượng đã. Hắn nói:
- Nhị hoàng huynh cứ chờ tin đệ.
Tề vương cười đáp: - Được.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà đã đến ngày yết bảng. Tại thành Bình Châu, Minh Vân chờ sẵn dưới bảng rồi. Vừa yết bảng xong, liếc mắt một cái là nhìn thấy vị trí đầu tiên ngay. Minh Vân buông lỏng bàn tay đang nắm chặt lại, nghe tiếng hoan hô của Khương Đốc và đầy tớ bên tai. - ứng dụng тyт
Khương Đốc: - Chúc mừng biểu ca!
Giọng Minh Vân cũng có phần kích động: - Ừ.
Khương Thăng vỗ vai Minh Vân, nói:
- Đi, chúng ta về thôi. Tam cô cô của con còn đang chờ tin đấy!
Minh Vân thấy mọi người đã bắt đầu xúm lại, đáp:
- Dạ, chúng ta về thôi.
Trước khi thi, ai cũng sợ hắn thi không tốt rồi bị vạ lây, bây giờ bắt đầu xum xoe… xin lỗi à, hắn phải đi đây!
*
Kinh Thành
Minh Đằng và Ôn Dung ngồi trong quán trà, chăm chú nhìn về nơi xa đang yết bảng. Minh Đằng nói:
- Nếu năm nay Ôn huynh tham gia thì chắc chắn Ôn huynh sẽ giành được hạng nhất.
Trong mắt Ôn Dung chất chứa cảm xúc, nói:
- Thế tử rất có niềm tin ở ta nhỉ?
Minh Đằng: - Đương nhiên.
Minh Đằng và Ôn Dung chơi với nhau nhưng không mấy thật lòng, thế nhưng hắn lại là đại diện của dòng họ Vinh thị, mà Ôn Dung là đại diện của Ôn gia - nhà ngoại của Hoàng hậu, bắt buộc phải tới lui.
Ôn Dung nói: - Chắc Minh Vân huynh cũng nhận được kết quả rồi, ta còn đang chờ Minh Vân huynh giành lấy Đại tam nguyên đấy.
Minh Đằng nghiến răng, từ sau khi Đại ca đi thi Hương, hắn nghe rất nhiều những lời tương tự, có nhiều người là quan tâm thật nhưng cũng có nhiều người đang chờ chế giễu. Hắn đáp:
- Đại ca chỉ cần cố gắng hết mình thôi, kết quả ra sao cũng được. Đôi khi chỉ sợ đến cả cơ hội cố gắng hết mình còn không có ấy chứ.
Ôn Dung âm thầm cười lạnh. Vinh Minh Đằng thật sự càng ngày càng biết ăn nói, châm chọc y bị hãm hại đây mà. Y muốn so tài cao thấp với Chu Minh Vân thì trừ khi sang năm Chu Minh Vân thi rớt. Đáng tiếc, khả năng thi rớt rất thấp.
Mà muốn Chu Minh Vân xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn cũng không dễ, càng nổi tiếng lại càng được để ý. Y có muốn hành động cũng không dám, y không có cơ hội tranh cao thấp trong khoa cử với Chu Minh Vân nên đành phải chờ vào triều lại ganh đua vậy.