Đổng thị chăm chú nhìn gương mặt nhỏ trắng bệch của Ngọc Văn, biết là con bé ít vận động. Nói:
- Được rồi, lát nữa mẹ tới tìm hai đứa.
Ngọc Lộ không yên tâm về mẹ mình, nàng ấy phải theo thật sát. Triệu thị không yên tâm về Ngọc Điệp, kéo con gái kè kè bên người. Cuối cùng chỉ còn hai tỷ muội Ngọc Nghi đi tới đình.
Nghỉ ngơi khoảng nửa canh giờ, Ngọc Văn mới cảm thấy như sống lại. Con bé nghiến răng nói:
- Mẹ của muội cố ý đó!
Ngọc Nghi gật đầu, nói:
- Ngũ thẩm cũng chỉ muốn tốt cho sức khoẻ của muội thôi.
Ngọc Văn khóc không ra nước mắt, nói:
- Ngày mai kiểu gì muội cũng ê ẩm cả người.
- Về nhà pha nước tắm xong đi ngủ là sẽ hết thôi, không có quá như muội nói đâu. Nếu như mỗi ngày muội đi nhiều hơn mấy bước thì đã không mệt ra nông nỗi này.
Ngọc Văn không muốn nói chuyện với Tứ tỷ tỷ nữa, con bé khẽ hừ một tiếng rồi quay đầu đi, sau đó giật mình, nói:
- Tứ tỷ, tứ tỷ! Tỷ xem là Tam tỷ kìa.
Ngọc Nghi nhìn theo hướng chỉ, sắc mặt đen lại, đứng dậy phất tay áo, rồi đi nhanh qua đó. Ngọc Văn cụp ngón tay mới vừa duỗi ra lại, nói với nha hoàn nhỏ bên cạnh:
- Hồi nãy thật sự là Tứ tỷ tỷ à?
Nha hoàn nhỏ cũng bàng hoàng, vừa lấy lại tinh thần liền thì thào nói:
- Vâng, là Tứ tiểu thư.
Ngọc Nghi mỉm cười đi đến bên cạnh Ngọc Điệp, giọng nói cực kỳ ôn hoà:
- Tam tỷ tỷ, tỷ đang làm gì vậy?
Ngọc Điệp hoảng hốt, suýt chút nữa là rơi từ trên tảng đá xuống, may mắn có vị công tử kế bên đón lấy, Ngọc Điệp lắp bắp:
- Tỷ… không… tỷ chưa làm gì cả.
Ngọc Nghi tức ơi là tức, sau đó nói với vị công tử vừa chìa tay ra:
- Công tử không nhìn thấy nha hoàn và bà tử của nhà ta sao?
Xung quanh Tam tỷ tỷ toàn là nha hoàn và bà tử, cho dù nàng ấy có hù dọa Tam tỷ tỷ thì Tam tỷ tỷ cũng không thể nào ngã được. Cần gì người khác đến xum xoe chứ!
Ôn Dung là người có tâm tư tinh tế, nói hơi tục một chút là kiểu trong bụng đầy mưu mô nên lập tức hiểu ra ý của cô nương trước mặt. Y rụt tay lại, giữ nguyên nụ cười:
- Đường đột.
- Công tử biết thì tốt rồi, tỷ muội bọn ta không làm phiền công tử có nhã hứng ngắm lá phong nữa.
Nói đoạn, Ngọc Nghi nhanh chóng kéo tay Tam tỷ tỷ đi, còn bóp mạnh một cái, lúc Tam tỷ tỷ đang định ré lên thì bị nàng ấy lườm cho một cái. Nàng ấy hài lòng khi thấy Tam tỷ tỷ đã ngậm miệng lại, tiếp tục nhanh nhẹn kéo Tam tỷ tỷ rời đi.
Ngọc Điệp run bần bật, ôi, Tứ muội muội tức giận rồi, đau quá! Chắc chắn mu bàn tay đã bị bầm tím.
Ngọc Nghi kéo Tam tỷ tỷ đi đến đình, nha hoàn và bà tử đều lui ra ngoài, nàng ấy ngồi xuống, nói với Tam tỷ tỷ:
- Tỷ có biết lỗi chưa?
Ngọc Điệp ngước mắt nhìn Ngọc Văn, nào ngờ Ngọc Văn dùng cây quạt che mặt không thèm nhìn nàng ấy, nàng ấy lại định nhìn sang nha hoàn và bà tử của mình, thế nhưng nha hoàn và bà tử đang thưởng thức phong cảnh ở nơi xa rồi.
Ngọc Điệp: “!!”
Vào thời khắc này, nàng ấy có cảm giác bản thân cực kỳ đáng thương và bất lực.
Chu gia
Tuyết Hàm trở về nhà mẹ đẻ, Trúc Lan bèn hỏi:
- Trạch Nhi không có con có được không?
Tuyết Hàm: - Phụ hoàng và mẫu hậu về, Trạch Nhi cũng dần quen với việc rời mẹ nên con có thể về đây một mình.
- Như vậy cũng tốt.
Cảm xúc của Tuyết Hàm cũng không khá lên được, nàng khẽ đáp ừ, Trúc Lan nhìn bộ dạng của con gái, hỏi:
- Cãi nhau hả?
Tuyết Hàm lắc đầu, nói:
- Không có cãi nhau, đâu phải mẹ không biết con rể của mẹ, đừng nói là cãi nhau, đến cả nặng lời một tiếng với con cũng không.
- Vậy chứ sao con lại không vui?
Tuyết Hàm sụt sịt:
- Thì tại có người tặng phụ nữ cho Dung Xuyên đó.
Trúc Lan à lên, cho dù Dung Xuyên đã thề cả đời chỉ có một mình Tuyết Hàm nhưng có người cứ không chịu tin. Thời gian lâu dần, đôi khi thật sự có thể làm người ta quên đi rất nhiều chuyện. Tuyết Hàm và Dung Xuyên thành thân được mấy năm, một số người cũng càng ngày càng có nhiều hành động ngầm hơn.
- Dung Xuyên là Tần vương, là đệ đệ ruột của Hoàng thượng, người được tín nhiệm nhất, thân phận đồng nghĩa với việc Dung Xuyên đại diện cho quyền lực và lợi ích nên chắc chắn sẽ không buông tha cho Dung Xuyên.
Tuyết Hàm rầu rĩ trong lòng, nói:
- Con biết nên mới khó chịu. Mẹ ơi, không phải con không tin tưởng Dung Xuyên nhưng bọn họ làm chuyện lén lút khiến người ta buồn nôn lắm.
Trúc Lan: - Dung Xuyên nói sao?
- Chàng ấy nói chàng ấy sẽ nghĩ cách xử lý, từ đầu năm nay đã có rất nhiều động thái nhắm vào chàng ấy nên chàng ấy cũng bớt kiên nhẫn rồi.
- Chuyện này để cánh đàn ông xử lý là thích hợp nhất, con cứ giao hết cho Dung Xuyên là được rồi.
Trên mặt Tuyết Hàm mới thoáng hiện ra nụ cười, nói:
- Mẹ này, con nói chuyện với mẹ xong trong lòng cảm thấy dễ chịu thật.
Trúc Lan nghĩ thầm, đây là bất lợi của việc gả vào hoàng thất này.
Từ Châu
Hải Vụ Ti, Xương Liêm thấy Triệu Cát tràn trề tự tin, mục tiêu của Triệu Cát cũng là phía nam đây mà, dường như đã nắm chắt rồi. Triệu Cát cảm nhận được ánh mắt của hắn, mỉm cười đi tới:
- Xương Liêm, huynh có tính toán gì không?
Xương Liêm: - Tính toán gì?
Triệu Cát: - Ta nói sai rồi, biểu hiện của huynh ở Hải Vụ Ti cực kỳ xuất sắc, chỉ cần chờ đến cuối cùng được thăng quan và gọi về kinh là được rồi, chắc chắn Chu thượng thư đã sắp xếp đâu vào đó hết cho huynh. Không giống như ta, phải tự tính toán cho mình.
Trên mặt Xương Liêm không có vẻ gì là muốn cười, chỉ nhìn Triệu Cát tự biên tự diễn, cho đến khi Triệu Cát nghỉ nói, hắn mới cất giọng trào phúng:
- Huynh còn hiểu cha ta còn hơn con ruột ta đây nữa ha!
Triệu Cát tức khắc xấu hổ, nhất là sau khi cảm nhận được những ánh mắt thoảng qua, sắc mặt càng mất tự nhiên, nói:
- Thì ai cũng nghĩ vậy mà!
Xương Liêm à lên, nhìn những đồng liêu khác nói:
- Chắc chắn cha ta sẽ mừng lắm vì có bao nhiêu đây người hiểu ông ấy.
Những người khác lập tức dời ánh mắt đi, nói vậy sao dám tiếp lời. Mặc dù đúng là trong lòng ai cũng nghĩ thế thật.
Ánh mắt Xương Liêm dừng lại trên người Triệu Cát, hắn khẽ cười khẩy, người ta có chỗ dựa một cái là thay đổi xoành xoạch, không… kẻ này chưa từng thay đổi. Trước kia không có lòng tin, bây giờ có lòng tin rồi nên dám gài hàng cả hắn. Y thẳng thừng nói phụ thân tính đường cho hắn là giăng bẫy hắn rồi còn gì nữa, những lời hôm nay chắc chắn sẽ bị đồn thổi, qua miệng nhiều người kiểu gì lại chẳng đổi trắng thay đen, sau này cho dù hắn có lập được thành tích thế nào cũng sẽ bị xem thường thôi. Bởi vì người ta chỉ nghĩ là nhờ cha hắn, ý đồ thật sự nham hiểm! - ứng dụng тyт
Xương Liêm cười nhạt, nhìn Triệu Cát nói:
- Huynh không phải cha ta, sau này đừng có đứng ở góc độ cha ta suy nghĩ thay ta dùm cái. Kẻo cha ta lại muốn tới tâm sự trực tiếp với huynh đấy!
Sắc mặt Triệu Cát lập tức thay đổi, đáp:
- Ta không có ý gì đâu, ta chỉ quan tâm huynh thôi.
- Huynh quan tâm vậy ta chịu không nổi đâu, tránh ra đừng có chắn bóng.
Triệu Cát đứng đó lúng túc chốc lát rồi trở về vị trí của mình, mấy người lúc nãy còn nói chuyện vui vẻ với Triệu Cát đều im lặng như tờ. Xương Liêm cũng chẳng quan tâm, sau này hắn không ở Hải Vụ Ti nữa, chờ khi hắn đến phương Nam, hắn cảm thấy chắc chắn sắc mặt của Triệu Cát sẽ rất đặc sắc.
*
Tại ngôi chùa trong Kinh Thành, Ngọc Điệp cười làm lành:
- Tỷ đã bảo là lỗi của tỷ rồi, muội đừng tức giận mà!
Ngọc Nghi đã không còn giận, lúc đó nàng ấy nổi nóng là vì Tam tỷ tỷ dám leo trèo ở bên ngoài. Nhỡ té bị thương là một chuyện, Tam tỷ không có lễ nghi là một chuyện khác - nhất là khi bên cạnh còn có một vị công tử.
Ngọc Điệp cũng ấm ức lắm, nói:
- Tỷ thật sự không nhìn thấy có nam nhân, nếu tỷ nhìn thấy thì chắc chắn tỷ đã không làm như vậy.
Nàng ấy oan cực, lúc đó nha hoàn và bà tử đều trông chừng nàng ấy cẩn thận nên thật sự không ai để ý có người đi đến.
Ngọc Văn không muốn nhìn Tam tỷ tỷ ngu ngốc này nữa, đúng là đâm bị thóc chọc bị gạo.
Ngọc Nghi trợn mắt: - Tỷ còn nói nữa?
Ngọc Điệp che miệng lắc đầu nguầy nguậy:
- Nghỉ nói, nghỉ nói!
Ôi, Tứ muội muội đáng sợ quá!
Ngọc Điệp ngẫm nghĩ, lại nói:
- Đừng nói cho mẹ tỷ nha!
Ngọc Nghi mỉm cười:
- Tỷ đoán thử xem?
Ngọc Điệp không khỏi lùi lại phía sau vài bước, nàng ấy kéo Ngọc Văn qua che trước người mình. Nói:
- Tứ muội muội, muội có thể nào đừng cười không?