Chương 1315 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Trúc Lan nói: - Ban đầu chĩa mũi dùi vào Ngọc Nghi vì tưởng Ngọc Nghi nằm trong số những người được chọn làm Thái tử phi, bây giờ nghỉ nhắm vào Ngọc Nghi rồi. Chu gia chúng ta chỉ có một Tần vương phi thôi, nghĩa là sau này cũng sẽ không cưới hỏi người của hoàng thất. Ngọc Nghi xuất chúng nên đã có người tới hỏi thăm mấy bận, mẹ muốn nghe xem ý con thế nào.

Đổng thị cảm thấy lượng tin tức quá lớn, người mẹ chồng nói thật sự là con gái của thị sao?

Đổng thị vừa kiêu ngạo vừa biết ơn mẹ chồng dạy dỗ, bây giờ thị lại đau đầu, ý của mẹ chồng là có rất nhiều nhà muốn hỏi Ngọc Nghi, thị đáp:

- Mẹ, ý của cha mẹ thế nào?

Trúc Lan: - Bây giờ mẹ đang hỏi con.

Đổng thị thật sự không có ý nghĩ gì về chuyện hôn nhân của con gái cả, nói:

- Con và Xương Liêm ở xa quanh năm, không hiểu biết nhiều về Kinh Thành. Chuyện hôn sự của Ngọc Nghi, con và Xương Liêm nhờ mẹ quyết cho.

Trúc Lan cảm thấy mình hỏi như không, mệt mỏi phất tay:

- Được rồi, mẹ đã biết rồi. Nếu con đã nói như vậy, mẹ cũng nói cho con chuẩn bị trước. Mẹ định chờ thêm vài năm mới tính tới chuyện này.

Bây giờ đã đi hỏi thăm rất nhiều, nhưng không có người nào trong sạch cả, đa phần là vì lợi ích, chi bằng chờ vài năm nữa Ngọc Nghi lớn hơn rồi mới lựa chọn.  

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mấy ngày sau đã là ngày thi hương. Bởi vì Minh Vân thi ở Bình Châu, Lý thị lo lắng trong lòng muốn đi chùa cầu an.

Trúc Lan: - Lần trước Minh Vân về quê con có đi cầu bình an gì đâu mà Minh Vân vẫn thi tốt đấy thôi.

Lý thị một lời khó nói hết, hỏi:

- Lần trước về quê cũng xảy ra cả đống chuyện rắc rối mà, mẹ quên rồi hả?

Trúc Lan: - … Chưa quên, con muốn đi thì cứ đi đi.

Lý thị lại hỏi: - Mẹ, mẹ có muốn đi cùng không?

Trúc Lan phất tay, nói: - Không, không muốn, không đi.

Từ chối từ cơ thể đến trái tim, cô không muốn leo núi đâu. Mệt lắm!

Triệu thị tiếp lời:

- Đại tẩu, ta đi cùng tẩu nhé. Ta muốn cầu bình an cho tướng công.

Trúc Lan nhìn Triệu thị, Triệu thị bị vụ Minh Sơn bệnh làm cho sợ hãi.

Đổng thị cũng muốn rời khỏi Kinh Thành, thị chưa ra ngoài lần nào bèn nói:

- Muội cũng đi ạ.

Bây giờ chỉ còn lại một mình Tô Huyên thôi, Tô Huyên xua tay:

- Muội không đi đâu.

Ba người Lý thị trở về chuẩn bị, Tô Huyên nán lại. Trúc Lan hỏi:

- Có chuyện gì à?

Tô Huyên gật đầu, nói:

- Tướng công làm ở Hàn Lâm Viện sắp tròn ba năm, mấy ngày nay con gặp rất nhiều người dò hỏi tin tức từ con. Mẹ này, con nghe ra bọn họ đều cảm thấy tướng công sẽ đến phương nam thì phải?

Trúc Lan ngạc nhiên, phương Nam đã được xử lý sạch sẽ và gọn ghẽ, soát nhà trước kỳ thi Hương, chém đầu cùng chém đầu xong rồi nên bây giờ chỉ còn sót lại một vài người không quan trọng đang chờ phán quyết mà thôi.

Phía Nam bắt đầu trống chỗ, chức quan chính là lợi ích. Lúc này mọi chuyện đã kết thúc, sẽ không còn bị ảnh hưởng nhiều nữa. Khoảng thời gian trước co đầu rụt cổ bao nhiêu thì bây giờ như được bơm máu gà bấy nhiêu. Ai ai cũng muốn đớp một miếng từ những vị trí trống này.

Trúc Lan không quá bất ngờ khi bọn họ sẽ suy đoán là Xương Trí, cô nói:

- Nhà ta và hoàng thất không có khả năng làm sui gia nữa, nên những người này cũng có tính toán.

Tô Huyên và tướng công từng nói với nhau, tướng công bảo theo như cha nói thì tướng công sẽ ở lại Kinh Thành. Thị nói:

- Mẹ ơi, bọn họ đã khẳng định rằng nhà chúng ta sẽ có người tới phía Nam.

Trúc Lan gật đầu:

- Bởi vì Xương Trí ở Kinh Thành quá bắt mắt, cho nên mọi người đều dán chặt mắt vào Xương Trí mà quên mất Xương Liêm ở Từ Châu. Thật ra như vậy cũng hay, có Xương Trí làm loãng tin tức thì Xương Liêm có thể ẩn dật một chút.

Tô Huyên không có dã tâm gì nhiều, thật ra sau khi nghe tướng công nói xong, thị thậm chí còn cảm thấy yên lòng, thị thà tướng công cứ từ từ thăng quan cũng được. Về phần Tứ ca, Tứ ca vốn dĩ có mưu kế hơn tướng công, lại làm quan ở xa nhiều năm, cha chồng có lòng tin với Tứ ca nên bọn họ càng không cần phải lo lắng. Cha chồng phán đoán chắc chắn không sai.

   

Hộ Bộ

Chu Thư Nhân đang cầm bài tập của Thái tử, ánh mắt cực kỳ phức tạp:

- Điện hạ đúng là tin tưởng thần thật.

Đây là bài tập Hoàng thượng giao cho Thái tử, văn chương yêu cầu xoáy vào việc cai trị ở phương nam và sự phát triển trong vài năm tới. Thái tử lại đưa cho anh xem bài tập của mình, khiến anh thấy nhót ruột lắm.

Thái tử híp mắt, nói:

- Phụ hoàng nói rằng có thể tin tưởng ngài, nên cô mới muốn hỏi ý kiến ngài.

Chu Thư Nhân cười khẩy trong lòng, hai cha con này quen thói đút thuốc lú cho người ta uống, đừng tưởng nói vậy là có thể làm cho anh cảm động nhé, anh day giữa trán. Nói:

- Thần chỉ là Hộ Bộ Thượng Thư thôi.

Anh thật sự không muốn cho ý kiến về áng văn. Hứ, muốn anh đề xuất ý tưởng, “no see you again, no see you again”, bộ tưởng anh không nhận ra hai cha con nhà trời này lại muốn gài bẫy anh à. Hai chữ “phát triển" đã vạch trần rồi.

Thái tử: - Ông nội và phụ hoàng đều nói ngài là rường cột nước nhà, có tài trị quốc. Còn nói…

Câu nói tiếp theo nghẹn lại, cái này không thể nói ra.

Radar trong đầu Chu Thư Nhân vang lên, còn nói cái gì? Chắc chắn không phải chuyện tốt.

Ánh mắt Thái tử có chút lơ đãng, tằng hắng rồi nói:

- Đại nhân, ngài thật sự không xem sao?

Chu Thư Nhân đẩy lại cho Thái tử, đáp:

- Thần không đánh giá được áng văn này đâu.

Hừ, bây giờ tiểu Thái tử đã trưởng thành hơn nhiều, không còn đáng yêu như trước, Thái tử bước sang giai đoạn phát triển chiều cao nên Thái Thượng Hoàng có quay trở về cũng không tài nào nuôi béo lên được.

Thái tử thầm thấy tiếc nuối, buồn bã vươn tay lấy áng văn lại. Cậu ta cá cược với phụ hoàng nhưng cậu ta thua mất rồi, phụ hoàng nói Chu Thư Nhân sẽ không đánh giá ấy vậy mà cậu ta vẫn không cam lòng.

Chu Thư Nhân vờ như không nhìn thấy, anh cũng khá hiểu Thái tử, à, đáng thương cũng không có tác dụng đâu.

*

Thành Bình Châu

Khương Đốc không tham gia thi Hương, nhưng vẫn theo tới thành Bình Châu. Không riêng gì Khương Đốc, vợ chồng Tuyết Mai cũng đến. Sau chuyện lần trước, thị rất lo lắng cho cháu trai, cho dù đã có Nhiễm Uyển, trưởng bối như thị cũng muốn đi theo để thị được an tâm hơn một chút. Thị biết ngoài miệng cha chưa từng tạo áp lực cho Minh Vân, nhưng trong lòng rất kỳ vọng vào Minh Vân.

Minh Vân và Khương Đốc nói chuyện với nhau, Minh Vân nhìn thấy túi tiền bên hông Khương Đốc bèn nói bằng giọng đùa cợt:

- Chính thức đính ước rồi đúng là khác hẳn, chịu đeo túi tiền lên rồi.

Khương Đốc không hề ngượng ngùng, nói:

- Đệ còn đeo cả ngọc bội đính ước đây, bà nội cho đó.

Minh Vân sửng sốt:

- Ta mới phát hiện ra da mặt của đệ rất dày.

- Da mặt không dày thì không làm gì được hết.

Minh Vân bật cười thành tiếng, nói:

- Đệ càng ngày càng tuỳ hứng.

Khương Đốc chớp mắt, nói:

- Từ phụ thân đệ, đệ mới hiểu được một vài đạo lý. Được sống một kiếp không dễ, sống đau khổ cũng là một kiếp, mà sống vui vẻ cũng là một kiếp, cuộc sống ra sao phụ thuộc vào bản thân mình cả. Đệ muốn sống một cuộc đời theo ý muốn của mình.

Minh Vân lẩm bẩm lại câu này, khoé môi cong lên. Nói:

- Đệ nói rất đúng.

Khương Đốc cầm quạt, nói:

- Nhắc tới mới nhớ, lần này thành Bình Châu đúng là im ắng. Chúng ta đến được mấy ngày rồi, mà không có ai tới nhà. Mẹ đệ lo lắng vô ích.

Minh Vân: - Người ta sợ huynh thi hương rớt, lúc đó sẽ tìm người gánh trách nhiệm cho nên mới không có ai dám mò tới thôi.

Khương Đốc: “...”

Lý do này… nể thật!

*

Hôm sau, đám người Lý thị và mấy đứa con gái đi chùa. Lý thị dẫn theo Ngọc Lộ, Triệu thị dẫn theo Ngọc Điệp, Đổng thị dẫn theo Ngọc Nghi, à… cả Ngọc Văn. Không phải Ngọc Văn muốn đi, mà còn bé bị Tô Huyên ném lên xe ngựa.

Các tỷ muội ngồi trên một chiếc xe ngựa, mới rời phủ chưa bao lâu mà Ngọc Văn đã mơ màng sắp ngủ, con bé dựa vào bả vai Tứ tỷ tỷ, nói:

- Tứ tỷ, muội dựa vào đây ngủ một lúc nha.

Ngọc Nghi: - … Được.

Ngọc Điệp kéo mành xe ngựa lên, nói:

- Phải chi muội được cưỡi ngựa đi theo thì hay biết mấy.

Ngọc Lộ kéo Ngọc Điệp lại, thả mành xe ngựa xuống nói:

- Đừng có nằm mơ.

Ngọc Điệp chán chường, kéo lại váy áo rồi cũng dựa vào người Tứ muội muội:

- Tỷ cũng phải ngủ một lúc.

Ngọc Nghi mỉm cười: - Được.

Ngọc Lộ kéo Ngọc Điệp qua, nói:

- Tứ muội của muội bị Ngọc Văn dựa là mệt lắm rồi, muội dựa vào người tỷ này.   

Cả người Ngọc Điệp cực kỳ bài xích. Nàng ấy sợ Đại tỷ, sợ cả Nhị tỷ, nhất là những lúc sắc mặt Nhị tỷ đanh lại, giống Đại ca lắm.

Chẳng mấy chốc đã đến chùa, Ngọc Lộ bình thường, Ngọc Điệp không mệt chút nào, chỉ có Ngọc Văn là “sắp chết đến nơi". Ngọc Nghi cho Ngọc Văn dựa cũng hơi mệt mỏi, bèn nói với mẹ:

- Mẹ ơi, con và Ngọc Văn tới chỗ đỉnh ngồi nghỉ nha.