Chương 1314 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Kinh Thành

Hôm sau Trúc Lan ăn sáng một mình một cõi, hôm qua Đổng thị trở về nên Ngọc Nghi và Ngọc Kiều dọn qua Tứ phòng ở rồi. Bữa sáng của Trúc Lan rất đơn giản, hoàn toàn không hề xa hoa hay lãng phí. Mỗi ngày muốn ăn gì vào buổi sáng cô sẽ nói cho Thanh Tuyết biết trước, có khi là bánh bao, cháo ăn kèm dưa muối, có khi là mì hoành thánh,...

Bữa sáng hôm nay là cháo rau và dưa muối, một quả trứng gà - một bữa sáng khá đơn giản. Các phòng Chu gia cũng học theo, bữa sáng chưa bao giờ bày ra cả một bàn lớn. Ai ăn bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu thôi.

Trúc Lan vừa ăn bữa sáng vừa hỏi Thanh Tuyết:

- Hôm qua Minh Lăng ngủ được không?

Thanh Tuyết biết chủ mẫu sẽ hỏi, sáng sớm đã đi hỏi thăm. Đáp:

- Hôm qua tiểu công tử Minh Lăng chơi mệt, tối qua ngủ say lắm ạ. Bây giờ vẫn chưa dậy đâu.

Trúc Lan cười nói: - Trẻ con ngủ nhiều, phải chờ một hồi mới thức.

Bây giờ cô có hai đứa cháu trai nhỏ lận, Minh Lăng lớn hơn Minh Phong một chút, nhưng Minh Lăng lại không to con bằng Minh Phong, sinh non ảnh hưởng rất lớn đến đứa trẻ khiến cô cảm thấy Minh Lăng mới là đứa nhỏ tuổi nhất.

Trúc Lan đi dạo một vòng ở vườn hoa, cô cắt vài cành hoa trong nhà kính trồng hoa mang về cắm. Từ khi có lọ hoa thuỷ tinh, Trúc Lan cực kỳ yêu thích cắm hoa. Lúc Đổng thị đến, Trúc Lan đã cắm hoa xong. Cô cười vẫy tay với Minh Lăng, nói:

- Minh Lăng, lại chỗ bà nội này.

Hôm nay không còn xa lạ, nhóc con chủ động hơn hẳn. Nó cất giọng trẻ con gọi:

- Bà nội!

Trúc Lan bế cháu lên hôn một cái, hỏi:

- Có ăn sáng chưa?

Nó gật đầu, đáp:

- Ăn một cái bánh bao to ơi là to, còn húp cháo nữa.

Trúc Lan nhoẻn miệng cười, nhìn nhóc con mô tả chiếc bánh bao to cỡ nào. Cô ngạc nhiên nói:

- To như vậy à, thế thì đúng là ăn rất nhiều.

Nhóc con xoa bụng, nói: - No ơi là no.

Trong lòng Trúc Lan có cảm giác như quay trở lại những ngày Xương Liêm còn nhỏ tuổi vậy.

Mặt mày Đổng thị giãn ra, lúc thị ở Từ Châu từng lo lắng Minh Lăng không lớn lên ở Kinh Thành thì có khi nào mẹ chồng không thân thiết với Minh Lăng hay không. Bây giờ thị chỉ cảm thấy bản thân lo chuyện đâu đâu, mẹ chồng thích hết bọn trẻ.

*

Thôn Chu gia

Hôm nay Nhiễm Uyển phải đi cùng tướng công đến thôn Lý gia để gặp ông bà ngoại. Nhiễm Uyển không hề mất tự tin, nàng ta muốn biểu hiện điểm mạnh của mình ra ngoài chứng minh nàng ta xứng với thân phận cháu dâu cả của Chu gia. Minh Vân thấy thê tử đã trang điểm xong, trên mặt lộ vẻ dịu dàng:

- Chúng ta đi chưa?

Nhiễm Uyển mỉm cười, chìa tay: - Dạ.

Đôi vợ chồng son ngồi trên xe ngựa đi đến thôn Lý gia, hôm nay sẽ ở lại thôn Lý gia một ngày, sáng sớm ngày mai mới trở về, ở thôn Chu gia cũng không nhiều lắm. Nghỉ ngơi hai ngày tiếp tục đi thành Bình Châu, thời gian rất sát sao.  

*

Thôn Lý gia

Nhiễm Uyển xuống xe ngựa, nhất thời sửng sốt trước nhân khẩu đồ sộ của Lý gia. Trước cổng nhà có rất nhiều người, nàng ta chỉ nhìn thoáng qua rồi ánh mắt dừng lại trên người hai người già đứng ở trước nhất. Hai ông bà cụ trông lúng túng lắm, hình như không dám cất lời. Nàng ta cố gắng khiến bản thân dịu dàng hết mức có thể, nàng ta buông tay tướng công chủ động bước lên:

- Nhiễm Uyển ra mắt ông ngoại, ra mắt bà ngoại ạ.

Mẹ của Lý thị biết thê tử của cháu ngoại về cùng, bà cụ lo lắng, cho dù con gái nói rằng thê tử của cháu ngoại rất tốt, nhưng dù sao cũng là tiểu thư nhà quan. Bà cụ luôn ý thức được rõ ràng Lý gia có thân phận gì, chỉ sợ thê tử của cháu ngoại coi thường họ. Bây giờ giống như bà cụ lo lắng dư thừa, đúng như trong thư con gái có viết.

Mẹ Lý thị nhìn đôi tay thon thả đang dìu mình, không tài nào giấu được nụ cười nơi khóe môi:

- Ngoan, ngoan, đi nào, chúng ta vào trong nói chuyện.

Nhiễm Uyển tiếp lời:

- Con nghe mẹ nói bà ngoại và ông ngoại tự mình lên núi hái nấm, con cứ nghĩ về chuyện này mãi thôi. Sau này bà ngoại phải chú ý đến sức khoẻ của mình nhiều hơn, đường đi trên núi trơn lắm. Mẹ và chúng con rất lo!

Mẹ của Lý thị sống lâu cũng rất già đời, có thể cảm nhận được là thật lòng hay giả vờ. Thê tử của cháu ngoại thật sự không chê bai bà ấy, quan tâm bà ấy một cách chân thành:

- Được, nghe con hết.

Minh Vân đứng cách thê tử không xa, giọng của bà ngoại lại to nên hắn muốn không nghe được cũng khó.

Ông cụ Lý dựng ngón tay cái cho cháu trai, cố ý nói nhỏ:

- Tiểu tử này có phúc thật.

Minh Vân mỉm cười gật đầu: - Dạ.

   

Kinh Thành

Hoàng cung, Hoàng thượng gọi Thái tử tới, nói:

- Dạo này học hành không tệ.

Còn lâu Thái tử mới tin phụ hoàng gọi mình tới chỉ vì chuyện học, bèn thưa:

- Nhi thần phải noi gương phụ hoàng, nhi thần vẫn còn thiếu sót nhiều chỗ.

Hoàng thượng cực kỳ hài lòng trước thái độ của Thái tử, ngài vẫy tay bảo Thái tử tới ngồi, đẩy hạt dẻ trước mặt tới cho Thái tử, nói:

- Bây giờ phía nam trống được rất nhiều vị trí, con nghĩ trẫm sẽ cử ai tới phương Nam?

Thái tử biết ngay là tiếp tục kiểm tra cậu ta mà, cậu ta vừa lột hạt dẻ vừa đáp:

- Nhi thần cảm thấy thế gia vọng tộc thì cần được thế gia vọng tộc xoa dịu, nên để phần lớn các quan viên xuất thân thế gia vọng tộc chiếm giữ các vị trí trống ở phía nam ạ.

Hoàng thượng: - Tiếp đi.

Thái tử xoay tròn tròng mắt, nói:

- Số còn lại hiển nhiên là những quan viên mà phụ hoàng muốn bồi dưỡng.

Bây giờ phương nam đã được thanh lọc, nhưng xếp một lúc quá nhiều người vào ảnh hưởng đến lợi ích của các thế gia vọng tộc địa phương vẫn rất nguy hiểm. Chỉ có quan viên thật sự cắm rễ ở phương nam, mới là những quan viên phụ hoàng cần nhất.

Hoàng thượng hài lòng, hỏi:

- Không tệ, con có muốn đề cử ai không?

Thái tử không hề nghĩ ngợi: - Lão Tứ nhà Chu thượng thư ạ.

Cậu ta không đề cập thì vị này cũng là người mà phụ hoàng chắc chắn sẽ đưa đến phương nam thôi. Ừm, mưu lợi bằng thủ đoạn bất chính một lần vậy.

Hoàng thượng lườm con trai, duỗi tay tóm hết hạt dẻ mà con trai đã lột vỏ, thấy con trai trợn tròn hai mắt, hứ… tiểu tử thối này còn non và xanh lắm!

*

Thôn Chu gia

Khương Thăng và Tuyết Mai không đi thẳng tới Giang gia, mà đi tìm một bà mai nổi tiếng trong huyện, rồi đi thăm hỏi trưởng bối trong dòng họ Chu thị, chờ chọn ngày lành xong mới đến Giang gia. Mặc dù chưa chính thức tới nhà, nhưng không ảnh hưởng đến việc Khương Thăng đi trường tộc gặp Giang Minh.

Giang Minh vừa lên lớp xong, nói:

- Ta còn đang tính tìm huynh đây.

Khương Thăng: - Hai người chúng ta đúng là có cùng suy nghĩ. Ta xem được một áng văn của huynh, nên vẫn luôn muốn đích thân gặp mặt huynh để hỏi.

Giang Minh xua tay, nói:

- Ta nộp cả đống văn thơ, mà chỉ có một áng văn ngắn ngủn được chọn. Thế nhưng văn chương và tranh vẽ của huynh thật sự khiến ta mở mang đầu óc.

Khương Thăng chỉ vào bàn đá, nói:

- Chúng ta qua đó ngồi đi?

Giang Minh gật đầu: - Ừ.

Khương Thăng vừa đi vừa nói:

- Lần này trở về trường tộc thay đổi quá nhiều, ta thấy xây đình và xây một vườn hoa nhỏ chắc là tốn không ít bạc nhỉ?

Giang Minh trả lời: - Không tốn bạc đâu, toàn là quyên góp cả đấy. Huynh cũng biết trường tộc của dòng họ Chu thị có thư viện sách phong phú, âu cũng là nhờ ơn Thượng Thư đại nhân, cho nên có nhiều người tới xin học, rồi quyên tặng tùm lum thứ.

Khương Thăng cũng đang để râu, chẳng qua còn chưa dài bằng nhạc phụ, y sờ bộ râu ngắn ngủn của mình, nói:

- Nhưng mà cũng phải chừng mực thôi.

Giang Minh: - Minh Thanh có chừng mực mà, y vẫn luôn khống chế trong phạm vi cho phép.

Hắn ta cũng từng làm quan nhiều năm, nếu như quá đáng hắn ta sẽ lên tiếng nhưng trước mắt Minh Thanh đang làm rất tốt.

*

Kinh Thành

Hôm qua Trúc Lan không vội nói cho Đổng thị biết chuyện của Ngọc Nghi, hôm nay mới nói:

- Năm ngoái Tề vương phi làm mai Ngọc Nghi hoặc Ngọc Văn cho con cháu Vân gia, cha mẹ đã từng điều tra cảm thấy không thích hợp nên cũng không đả động tới.

Cô ngừng chốc lát, lại nói:

- Con mới hồi kinh chưa biết một trận thành danh của con gái con, để mẹ thuật lại chi tiết tình huống hôm đó cho con được biết.

Nói đoạn, Trúc Lan thuật lại những gì xảy ra trong bữa tiệc ngắm hoa.