Vụ việc ở phương Nam diễn biến khá chậm, ở thời cổ đại khoảng cách xa đồng nghĩa tin tức truyền đến lâu. Cộng thêm thời gian xử lý, tới khi mọi chuyện bị phanh phui thì đoàn xe của Minh Vân đã về đến quê nhà rồi và chỉ cần đi thêm quãng đường hai ngày nữa là đến thôn Chu gia.
Sở vương và Dung Xuyên là hai vị vương gia, Dung Xuyên cầm theo binh phù, nhanh chóng kết thúc một đợt càn quét nhanh - chuẩn - triệt để. Tin tức được gửi về Kinh Thành trước, để ổn định phương Nam, Dung Xuyên tự mình áp giải phạm nhân vào kinh, Sở vương tiếp ở lại trấn trụ phương Nam.
Tin báo về Kinh Thành trước gây chấn động cả triều đình, lúc Thái Thượng Hoàng còn tại vị, ngài chỉ xử lý các gia tộc có liên quan đến thuế muối mà thôi, chứ không động vào những danh gia vọng tộc có tầm ảnh hưởng lớn ở đất phương Nam. Trong khi Hoàng thượng vừa kế vị đã châm một ngọn lửa lớn để rồi ngọn lửa cháy lan ra khắp đồng cỏ, không ngừng thiêu rụi các danh gia vọng tộc phương Nam. Nào là thế gia vọng tộc, nền tảng tích lũy suốt mấy thế hệ, những thế lực dây mơ rễ má, nào là thế gia vọng tộc khống chế cả một châu thành, lãnh chúa địa phương hàng thật giá thật,... Nhất là ở thời cổ đại tin tức lạc hậu, muốn giấu triều đình thật sự quá dễ.
Trong khoảng thời gian cai trị của Thái Thượng Hoàng, cho dù triều đình dần dần lớn mạnh, nhưng bởi vì còn tai hoạ ngầm là dư nghiệt của dòng họ Trương thị, nên Thái Thượng Hoàng không thể ra tay xử lý một số thế lực như cục nghẹn mắc ở cổ họng của ngài. Tuy nhiên tân đế thì khác, Thái Thượng Hoàng để lại cho tân đế một triều đình với thế cục không gì sánh bằng. Tân đế ngồi vững ngôi vị hoàng đế, Thái Thượng Hoàng đích thân đi điều tra, tân đế giải quyết thẳng tay, vừa ra tay là chơi một vố thật lớn.
Chuyến này có thể răn đe những nhà danh gia vọng tộc khác ở phương Nam, nhưng vẫn khống chế trong một phạm vi nhất định không ép các danh gia vọng tộc vào thế chó cùng rứt giậu. Vì vậy, toàn chọn những thế gia vọng tộc gây ra tội ác tày trời, mỗi một tội danh đều được công bố cho khắp thiên hạ. Không ngoa khi nói rằng bọn họ tội ác chồng chất tội ác.
Cả triều đình im phăng phắc, thế gia vọng tộc địa phương có thể qua mặt triều đình hiển nhiên là có nội ứng hoặc quan lại trong kinh che chở nên hàng đầu đã trống được rất nhiều vị trí. Hoàng thượng hành động như sấm, trong buổi Lễ Đại Triều đầu tiên, Chu Thư Nhân thấy không có bao nhiêu chỗ trống, thật ra quan viên cấp cao không có mấy người bị cách chức nhưng từ Tứ phẩm trở xuống đã dọn được rất nhiều chức vụ.
Chu Thư Nhân trộm nghĩ, ý đồ của Hoàng thượng quá rõ ràng, kiểu nhất định phải xử lý xong trước khi thi Hương kết thúc, mỗi một động thái của Hoàng thượng không chỉ mang một lớp nghĩa. Dọn sẵn chức quan, Hoàng thượng dự định đề bạt một số con em nhà nghèo đây mà. Chẳng qua những chức quan trống không thể giao hết cho con em nhà hàn môn được, vẫn phải chia một phần cho con cháu nhà thế gia vọng tộc.
Cải tổ triều mới không dễ, tân đế làm được tới mức độ này âu cũng là nhờ Thái Thượng Hoàng vất vả truyền lại cho một bộ bài tốt. Chẹp chẹp, đây là một người cha tốt!
Sắc mặt Hoàng thượng không chút cảm xúc, từng chính lệnh được ban ra, lần này gây sốc thật sự, tân đế quả nhiên là được Thái Thượng Hoàng đích thân dạy dỗ, cầm dao chưa bao giờ do dự. Mau lại sắp nhuộm đầy Thái Thị Khẩu ở Kinh Thành rồi đây. Chu Thư Nhân nhịn không được mà nghĩ, may mắn không còn là bùn đất nữa. Bởi, máu sẽ thấm vào bùn đất.
(*Thái Thị Khẩu: là nơi hầu hết các cuộc trừng phạt kinh đô của Bắc Kinh được thực hiện trong thời nhà Thanh và được mở cửa cho công chúng xem. )
Sau buổi chầu triều, các đại thần tụm năm tụm ba đi ra. Lúc này ai mà quan tâm đến chuyện tuyển Thái tử phi chứ, người ta quan tâm liệu sau này bản thân có bị liên lụy hay không.
Lý Chiêu đi cạnh bên Chu Thư Nhân, nói:
- Hộ Bộ các ngươi lại bận túi bụi nữa rồi.
Hộ Bộ phải soát nhà. Ừm, hoàn toàn không hề niệm tình.
Chu Thư Nhân: - Đã vận chuyển về Kinh Thành bằng đường biển rồi, chuyến này không cần quan viên Hộ Bộ đến đó.
Lý Chiêu cười nói:
- Tần vương đích thân áp tải không cần lo lắng có người nảy sinh ý đồ.
Chu Thư Nhân nói nhỏ:
- Không đơn giản là Tần vương đích thân áp tải, lần này gần như tất cả mọi người đều bị hù sợ mất mật thì ai còn dám nảy sinh ý đồ nữa chứ.
Lý Chiêu ngẫm lại cũng phải, giọng điệu nhẹ nhàng vài phần:
- Sau lần này là bình yên rồi.
Ai mà không thích làm quan trong cảnh thái bình, ông ta không còn trẻ nữa, sau này có thể nhìn thấy thái bình, tốt thật!
Chu Thư Nhân cũng cười: - Đúng vậy.
Từ Châu
Xương Liêm nhận được thư cha gửi tới, hắn đọc thật kỹ không bỏ sót một chữ nào. Khoé môi hắn khẽ nhếch lên, hắn không sợ nguy hiểm, hắn chỉ sợ không có cơ hội thôi, có không gian để hoạt động tay chân là mong muốn của những con người đầy tham vọng.
Xương Liêm tính toán thời gian, bởi vì dẫn con trai theo, thê tử không thể đi nhanh, tính ra bây giờ cũng sắp đến Kinh Thành rồi. Nghĩ tới sức khoẻ của con trai út, Xương Liêm vẫn hơi lo lắng.
*
Kinh Thành
Chu gia, Trúc Lan bế cháu trai út, nhóc con vừa về đến nhà là thức dậy luôn, bây giờ đúng lúc nó có tinh thần nhất. Trúc Lan ngắm kỹ cháu trai út, nói:
- Minh Lăng giống Xương Liêm lắm, hai cha con chúng trông y hệt nhau ấy.
Đổng thị thấy con trai út rất kiên cường, nhìn thấy thật nhiều người mà cũng không khóc hay quấy gì cả, còn vùi mình trong lòng bà nội, trong lòng vui mừng. Thị nói bằng giọng nhẹ bẫng:
- Hai cha con nó càng lớn càng giống nhau ạ, đứa trẻ này còn rất thích bắt chước Xương Liêm.
Trúc Lan chưa từng nhìn thấy Xương Liêm lúc nhỏ, lúc cô xuyên tới Xương Liêm đã hơn 10 tuổi rồi. Bây giờ có một đứa con nít y chang Xương Liêm, Trúc Lan thương lắm. Cô nói:
- Cháu ngoan, gọi bà nội nào!
Minh Lăng không khóc không quấy nhưng không có nghĩa là không sợ. Nếu không nhờ có cảm giác tinh thần thì nó đã khóc từ nãy giờ rồi, nó ngậm chặt cái miệng nhỏ không dám hé răng. Trúc Lan không tiếp tục dồn cháu trai, trái lại vỗ nhẹ sau lưng cháu trai rồi đưa đứa trẻ cho Ngọc Nghi, tỷ đệ ruột thịt sẽ dễ hoà hợp với nhau hơn, cô nói:
- Ngọc Nghi, con đưa Minh Lăng và các muội muội ra ngoài chơi làm quen với nhau trước đi.
Trẻ con và trẻ con hòa nhập nhanh chóng, Ngọc Nghi lại là cô nương dịu dàng nhất trong nhà nên Trúc Lan tin chắc chốc nữa Minh Lăng có thể nói chuyện.
Đổng thị đợi con gái dẫn con trai ra ngoài mới nói:
- Ở Từ Châu trong nhà chỉ có ba chúng con là chủ tử, bỗng nhiên về nhà còn chưa quen lắm.
Trúc Lan xua tay, nói:
- Mẹ biết. Minh Lăng mới có bao lớn, biểu hiện được như bây giờ là tốt lắm rồi. Các con phải ở nhà một khoảng thời gian, từ từ thích nghi rồi sẽ quen thôi.
Lý thị tiếp lời: - Đúng đó. con trai rất dễ chơi chung với nhau, có Minh Tĩnh thì Minh Lăng sẽ nhanh chóng thích nghi mà.
Triệu thị cười nói: - Đúng đúng. Minh Tĩnh là đứa cởi mở nhất, là nguồn vui của cả nhà.
Con trai Minh Phong của thị trái ngược hoàn toàn, tính cách Minh Phong có phần hướng nội giống thị, thằng bé mới có tí tuổi, cả ngày không biết suy nghĩ cái gì mà cứ trầm tư mãi thôi.
Trong phòng nghe Triệu thị nói xong thì cùng bật cười thành tiếng, đúng là nên cười, đứa trẻ Minh Tĩnh này đúng là bướng thật, đến cả Minh Đằng cũng phải chịu thua. Minh Đằng đùa vui ầm ĩ trong nhà nhìn thấy Minh Tĩnh là trốn ngay, đủ thấy Minh Tĩnh ghê gớm cỡ nào. Thằng bé này còn cười tủm tỉm cả ngày, ừm, là ngây ngô thật, chứ không phải kiểu ngoài mặt thì cười mà bụng dạ lại đen tối nên trong nhà mọi người đều thích trêu chọc Minh Tĩnh.
Quả nhiên, không bao lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng cười của bọn trẻ con, và tiếng ré lên rồi ngay tức thì hoá thành tiếng cười ha ha. Ánh mắt Đổng thị càng thêm dịu dàng, nhà ở Kinh Thành mới đúng là nhà, nhà nhỏ ở Từ Châu quạnh quẽ quá, về nhà cảm giác thích thật.
*
Thôn Chu gia
Buổi chiều Minh Vân đến nơi, vào thôn là đi thẳng đến căn nhà trong thôn luôn. Nhiễm Uyển luôn sống cùng ông bà nội, cha mẹ rời kinh, nàng ta chưa từng đi theo, đây là lần đầu tiên nàng ta đi một quãng đường xa như vậy. Bởi vì gấp rút lên đường, sức khoẻ Nhiễm Uyển không tệ nhưng tinh thần cũng hơi mệt mỏi. Nàng ta xuống xe ngựa, chân hơi nhũn ra, phải vịn tay tướng công một đứng một lúc, mới thấy khá hơn.
Minh Vân quan tâm hỏi han: - Nàng có ổn không?
Nhiễm Uyển thở hắt ra, cố gắng không làm tướng công lo lắng:
- Đã đỡ hơn nhiều rồi, thiếp không sao đâu. Chàng yên tâm nha!
Minh Vân bước xuống xe ngựa trước, đã nghe quản gia báo cáo xong. Hắn nói:
- Có chuẩn bị nước ấm sẵn rồi, đồ ăn cũng đang nấu. Nàng đi pha nước tắm trước cho đỡ mệt đi.
Nhiễm Uyển: - Dạ.
Minh Vân còn phải sắp xếp chuyện khác, hắn đưa thê tử về phòng rồi đi tìm quản gia.