Tối đó Chu Thư Nhân về nhà nghe kể lại những gì xảy ra trong bữa tiệc ngắm hoa, anh mới nói cho vợ nghe mấy lời Hoàng thượng đã nói với anh. Trúc Lan đang cộng lại sổ sách, ta bỗng khựng lại. Hỏi:
- Anh nghĩ là ai dâng tấu chương?
Chu Thư Nhân khẽ hừ, nói:
- Ai dâng không quan trọng, anh là trọng thần được hai đời vua coi trọng nên rất dễ bị dòm ngó.
Trúc Lan suy tư rồi nói:
- Tấu chương có hai mục đích. Thứ nhất, thử xem Hoàng thượng và nhà chúng ta có để ý đến chuyện này hay không. Thứ hai, thử xem nhà chúng ta có mưu đồ giành lấy vị trí Thái tử phi hay không hòng vạch trần dã tâm của Chu gia để rồi từ đó huỷ hoại lòng tin của Hoàng thượng dành cho Chu gia.
Chu Thư Nhân đang nghịch bình hoa pha lê, nói:
- Tiếc rằng bọn họ không biết lúc Hoàng thượng còn chưa kế vị anh đã từ chối làm thầy dạy của Thái tử rồi, bây giờ cũng chỉ bị Thái Thượng Hoàng và Hoàng thượng đưa vào trong mà thôi.
Trúc Lan trợn mắt nhìn chồng, nói:
- Anh đừng có túm cánh hoa chứ, sao nay tay anh hư thế. Hoa này mấy đứa cháu gái mới cắm hôm nay đấy.
Chu Thư Nhân thả bàn tay đang nắm cánh hoa ra, trong mắt tràn ngập tiếc nuối. Đã túm rồi mà, bông hoa phía trước anh cũng muốn túm!
Trúc Lan: - Thế thì cũng có thể hiểu được vì sao tiểu thư Thân gia lại nảy sinh địch ý với Ngọc Nghi, chắc đã nghe được một vài tin đồn rồi.
Chu Thư Nhân khẽ ừ, sau đó khẳng định chắc nịch:
- Khoan đề cập tới việc Hoàng thượng có ý định lập Thái tử phi cho Thái tử hay không, nhưng mà Thân gia, chẹp chẹp, không có cơ hội.
Trúc Lan cũng cảm thấy không có cơ hội, nội bộ Thân gia đấu đã rất ghê, Hoàng thượng sẽ không chọn nhà như vậy đâu, cô nói:
- Phải rồi, chuyện ở phương Nam đã có kết luận rồi phải không?
Chu Thư Nhân khẽ nói:
- Ừ, chờ một khoảng thời gian nữa sẽ công bố.
Hoàng thượng không hề thông qua triều đình mà trực tiếp hạ lệnh cho Sở vương xử lý cả nhà luôn. Đến cả Dung Xuyên cũng phải lấy cớ đi làm nhiệm vụ để ra khỏi kinh, chỉ có một vài người nhạy tin tức mới biết được tin, đáng tiếc tin tức truyền về đã muộn mất rồi, Hoàng thượng giấu quá kín kẽ.
Trúc Lan nói một câu với hàm ý khác:
- Bởi vậy sau khi Hoàng thượng kế vị đã thắp một ngọn lửa lớn hòng răn đe ở phương Nam, phương Nam sẽ có rất nhiều người ngã ngựa và Xương Liêm cũng có một nơi đồng cấp để thuyên chuyển.
Chu Thư Nhân: - Ừ.
Sau lần thành trừng này, Hoàng thượng chỉ tuyển những quan viên một lòng với mình, mà Chu gia là thế lực Hoàng thượng muốn nâng lên, việc điều động của Xương Liêm không cần anh phải mưu tính nữa. Hoàng thượng sẽ tự sắp xếp, vì vậy mặc dù phương Nam tiêu diệt sạch sẽ sâu mọt nhưng vẫn còn rất loạn và cũng là một điểm đến khả quan.
Kinh Thành có anh trấn giữ, một vài thế lực ở Giang Nam sẽ cố kỵ anh, muốn làm gì Xương Liêm cũng phải đắn đo suy nghĩ, đây đúng là điều Hoàng thượng muốn. Xương Liêm chỉ cần xây dựng nền móng ở phía Nam, hắn sẽ trở thành lưỡi dao sắc bén mà Hoàng thượng cắm xuống đất phương Nam. Đương nhiên, cơ hội và nguy hiểm luôn tồn tại song song, chắc chắn vẫn có nguy hiểm ở một mức độ nhất định.
Trúc Lan đã sửa sổ sách xong, nói:
- Đổng thị và Minh Lăng đã khởi hành về kinh rồi, không biết bé con có chịu nổi đi đường dài không nữa.
Chu Thư Nhân chỉ biết về đứa cháu trai nhỏ nhất này thông qua thư của con trai thôi, anh nói:
- Xương Liêm nói rằng đã khoẻ lại rồi, bây giờ nhiệt độ không quá cao rất thích hợp lên đường. Em đừng lo lắng.
Trúc Lan: - Ừ, không nói nữa. Giờ không còn sớm, đi rửa mặt rồi nghỉ ngơi thôi.
Chu Thư Nhân không muốn động đậy, bây giờ anh về đến nhà là thấy lười biếng. Anh nằm thêm một lúc nữa mới ngồi dậy rửa mặt.
Các quý nữ và tiểu thư đến tiệc ngắm hoa về nhà kể lại, hôm sau Tứ tiểu thư của Chu gia lập tức trở nên nổi tiếng. Trưởng nữ của Tứ công tử nhà Chu thượng thư trước kia là một tiểu cô nương không có tiếng tăm gì, mọi người đã có cái nhìn mới về tiểu cô nương bình thường này sau bữa tiệc ngắm hoa.
Từ đứa con gái Ngọc Nghi, cánh đàn ông nghĩ đến Chu Xương Liêm - Tứ công tử nhà Chu thượng thư. Hằng năm đều đạt hạng ưu trong đợt đánh giá công tác, lại sắp đến lúc thuyên chuyển, những người không biết tin đồn đều cảm thấy, Tứ tiểu thư Chu gia là ứng cử viên sáng giá cho vị trí con dâu hoặc cháu dâu. Với những người biết tin đồn, có bài học của Thân gia, người nhận được tin tức sớm hơn đều đang chờ xem động thái trong cung. Không cần biết họ nghĩ thế nào, thì Tứ tiểu thư của Chu gia - Chu Ngọc Nghi cũng đã đánh một trận làm nên tên tuổi.
*
Trong cung, hiếm khi Hoàng thượng đến tẩm cung của Hoàng hậu sau buổi chầu triều. Âu cũng là vì hôm qua ngài bận quá không có trở về hậu cung, nên hôm nay đến nói chuyện với Hoàng hậu. Hoàng thượng vào điện, giữ chặt Hoàng hậu đang tính hành lễ. Nói:
- Chúng ta là phu thê, nàng không cần đa lễ.
Từ sau khi trải lòng với Hoàng hậu, Hoàng thượng rất hài lòng về thê tử. Hai người ở cùng nhau cũng thoải mái hơn hẳn.
Hoàng hậu mỉm cười coi như đáp lại, nàng ta thật sự vui vẻ, không cần biết hậu cung có bao nhiêu phi tần, nàng ta vẫn là thê tử duy nhất và chỉ có nàng ta mới xứng đứng ở bên cạnh Hoàng thượng mà thôi. Hoàng thượng đưa danh sách trong tay cho Hoàng hậu, nói:
- Nàng xem danh sách này đi.
Hoàng hậu hoang mang nhận lấy, thấy trong danh sách toàn là tên của mấy bé gái chưa có hôn phối, tuổi tác hay gia thế đều được ghi chép rõ ràng, Hoàng hậu hiểu ra:
- Cái này?
Hoàng thượng ngồi xuống tự tay pha trà, nói:
- Là thứ mà nàng đang nghĩ đó, danh sách này đã được trẫm sàng lọc lại rồi.
Hoàng hậu nhanh chóng xem hết danh sách, không có nhìn thấy cái tên nàng ta mong muốn. Nàng ta cũng chú ý đến bữa tiệc ngắm hoa hôm qua vì nó có liên quan đến con trai mình, vì vậy nàng ta biết rõ những chuyện xảy ra. Đúng là Hoàng hậu từng nghĩ đến cháu gái của Chu gia, nhưng đã có lựa chọn tốt hơn nên Hoàng hậu chỉ nghĩ mà thôi. Tuy nhiên biểu hiện của Tứ tiểu thư Chu gia hôm qua khiến nàng ta phải suy nghĩ nhiều.
Hiển nhiên Hoàng thượng nhìn thấy Hoàng hậu hơi cau mày. Nếu không phải vì hôm qua Tứ cô nương Chu gia biểu hiện quá xuất sắc thì ngài cũng không vội vàng mang danh sách đến. Mới đầu ngày định chờ một khoảng thời gian nữa mới trao đổi với Hoàng hậu, chờ xem động thái của Ôn gia.
Hoàng thượng nói: - Phụ hoàng truyền lời, mấy thế hệ của Chu gia chỉ trung thành với Hoàng thượng.
Ừm, điều phụ hoàng muốn biểu đạt chính là như vậy, mà ngài cũng có cùng suy nghĩ, bây giờ mượn lời phụ hoàng đỡ phải giải thích.
Ánh mắt Hoàng hậu hơi mất tự nhiên, nói:
- Thần thiếp hiểu rồi.
Hoàng thượng đáp ừ, lại nói:
- Danh sách này không cần gấp gáp đưa ra lựa chọn đâu. Thái tử còn nhỏ, nàng vẫn còn dư dả thời gian để tính toán.
Hoàng hậu nhìn thấy có tên của người mà mình ưng bụng từ đầu, đáp: - Vâng ạ.
Hoàng thượng đi khỏi, tâm trạng Hoàng hậu rất tốt. Chu gia chỉ trung thành với Hoàng thượng, tức là Chu gia chỉ có một Tần vương phi thôi, sau này sẽ không cưới gả với người trong hoàng thất nữa, như vậy lại hay.
Hoàng hậu khâm phục Chu thượng thư mưu tính sâu xa, nếu không nhờ Chu thượng thư cố tình thì phụ hoàng và Hoàng thượng sẽ không quá tin tưởng Chu thượng thư đâu. Đồng thời, nàng ta cũng đề cao địa vị của Dương thị trong lòng mình, bởi vì Dương thị thật sự rất biết dạy các cháu gái. Trên thực tế, còn một nguyên nhân khác khiến các cháu gái Chu gia trở nên xuất sắc. Chu gia giữ gìn bản tính ban sơ của các cháu gái, mỗi một cô nương đều có tính cách riêng cho nên trông có vẻ sống động hơn giữa một rừng quý nữ.
Bởi vì Hoàng thượng vô tình làm cho Chu gia bị cuốn vào cuộc chiến vị trí Thái tử phi này, nên Hoàng thượng dứt khoát phủ quyết tấu chương. Đây là câu trả lời trực tiếp nhất của ngài. Chu Thư Nhân cũng chú ý sau vụ tấu chương, vì vậy anh là người đầu tiên biết được động thái của Hoàng thượng. Hoàng thượng thẳng thừng thể hiện sự tín nhiệm dành cho Chu gia, đồng thời phát ra tín hiệu con cháu của anh chắc chắn sẽ được trọng dụng. Tuy nhiên, ý nghĩa thứ hai vẫn chưa rõ ràng, phải chờ vụ việc phương Nam công bố, tất cả mới sáng tỏ.
*
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân nhận ra Trương Cảnh Hoành lén nhìn anh mấy lần, anh hỏi:
- Ngươi tính nói gì?
Trương Cảnh Hoành: - Không có gì.
Chu Thư Nhân lại nhìn sang, thấy Trương Cảnh Hoành đã tập trung sửa sang sổ sách rồi. Anh quan sát một hồi cũng không phát hiện chuyện gì, liền cho qua không để ý nữa.
Vì sao Trương Cảnh Hoành cứ nhìn Chu thượng thư mãi? Bởi vì y đang nghĩ đến con trai của mình, tạm thời bây giờ, một cô nhi của tiền triều như y có cuộc sống rất hạnh phúc, nhưng y vẫn sợ đến cùng hoàng thất không thể tha thứ cho đời sau của y. Mỗi khi y nhìn con trai đang dần dần lớn lên, sẽ nghĩ làm cách nào để tính toán xa hơn cho con trai mình. Cô nương Chu gia ư, đáng tiếc chỉ có thể nghĩ thôi.