Chương 1311 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Minh Vân chờ đối phương đi tới, mới nhỏ giọng đáp:

- Là quản gia của nhà Triệu đại nhân.

Khương Thăng hết biết nói gì:

- Triệu đại nhân? Là người của dòng họ Triệu thị ở thành Bình Châu kia à?

Minh Vân gật đầu: - Đúng vậy.

Khương Thăng mừng rỡ khi thấy con trai trưởng thành, đi theo bên cạnh Minh Vân sẽ học được rất nhiều điều mà Y không thể dạy được. Tuy nhiên, y không thể nào khoan dung độ lượng với Triệu gia đã từng bắt nạt con mình. Sau khi thấy rõ người tới, thái độ trên mặt y trở nên hờ hững hơn.

Quản gia của Triệu Bột cảm thấy trùng hợp làm sao, nói:

- Tiểu nhân tham kiến Chu công tử, tham kiến Khương cử nhân. Từ sau lần từ biệt trước đến nay cũng đã hơn một năm rồi, trông công tử càng ngày càng phong độ hơn.

Minh Vân đã từng chứng kiến tài ăn nói của vị này, sắc mặt không đổi hỏi lại:

- Quản gia đang trên đường về Bình Châu à?

Quản gia trả lời:

- Vâng, nói tới cũng thật trùng hợp, hồi nãy tiểu nhân tình cờ nhìn thấy người hộ vệ cưỡi ngựa, cảm thấy quen mặt nên đoán là công tử trở về Bình Châu tham gia thi hương. Tiểu nhân mới lấy hết can đảm cản đoàn xe lại ạ.

Minh Vân đã hiểu vì sao bị quản gia này lại trở về Bình Châu, thời gian cũng quá trùng hợp. Triệu Bột sợ sẽ xảy ra tình huống bất khả kháng nữa, nên mới phái người trở về trông chừng. Gặp được hắn đương nhiên là phải lộ mặt. Minh Vân mấp máy khoé môi, hắn hiểu tính nết ông nội của mình, ông nội và Triệu Bột đã không còn là bạn bè nữa, một năm được hai phong thư mà toàn là Triệu Bột hỏi thăm còn ông nội thì trả lời qua loa.

Minh Vân nói: - Đại nhân nhà ngươi có lòng. Cũng không còn sớm, lên đường quan trọng.

Quản gia cúi đầu, thưa: - Vâng.

Quản gia đi rồi, Khương Thăng mới vuốt râu nói:

- Ta phát hiện ra một người đầy tớ tốt có thể giúp chủ tử rất nhiều chuyện.

Minh Vân cười nói: - Tam cô trượng có thể tuyển một người quản gia đắc lực mà?

Khương Thăng chắp tay sau lưng đi về phía xe ngựa, nói:

- Không được, bây giờ còn chưa dành dụm được đồng bạc nào. Chờ đổi căn nhà lớn hơn rồi tìm cũng chưa muộn.

Minh Vân khẽ cười đi theo phía sau, trong lòng cảm thán, bản thân có tự tin đúng là khác hẳn, xem vừa lên tiếng là nhắc tới căn nhà lớn liền. Tuy nhiên, hắn cũng thật sự khâm phục tâm thái của Tam cô trượng.

*

Vườn hoa Chu gia

Ngọc Nghi lại tránh được một lần khó xử nữa, đồng thời ngăn cản Đại tỷ đang muốn giúp mình. Bây giờ vẫn chưa quá đáng, nhưng Đại tỷ mà nhúng tay vào thì đúng cũng thành sai thôi, cho thấy chủ nhà nhỏ mọn, không tốt cho thanh danh của Đại tỷ.

Ánh mắt Ngọc Sương trở nên lạnh lùng, chẳng biết Thân tiểu thư mắc dịch mắc gió gì mà cứ kiếm chuyện với Ngọc Nghi mãi. Ngọc Nghi không thể đáp trả thái quá, khó chịu thôi rồi. Nếu như không phải là bữa tiệc ngắm hoa do chính nàng ấy tổ chức thì nàng ấy đã mắng thẳng mặt rồi. Bây giờ toàn bộ quý nữ và tiểu thư trong vườn đều đang để ý, để Ngọc Nghi không bị đàm tiếu thì chỉ có thể gặp chiêu nào phá chiêu đó thôi.

Ánh mắt của nhóm tiểu thư Ôn gia đầy nghiền ngẫm, trong khi các tiểu thư Lưu gia thì lộ ra nụ cười không mấy thiện cảm. Một số quý nữ có tước vị xem như chuyện không liên quan đến mình. Những người có quan hệ tốt với tỷ muội Chu gia cố gắng nói đỡ, những người còn lại hoặc là không đủ tư cách hoặc là đang suy nghĩ sâu xa. Trong vườn toàn là những người được gia tộc bồi dưỡng, không có mấy người đơn thuần. Bây giờ chẳng còn ai muốn ngắm hoa nữa, ờm… kịch hôm nay hay này.

  

Lúc Trúc Lan biết tin tỏ ra cực kỳ bình tĩnh, còn thảnh thơi nghe nhóm nha hoàn thuật lại. Lý thị sốt ruột, nói:

- Mẹ, vị tiểu thư Thân gia này cố ý thì có. Nàng ta chắc ăn tiệc ngắm hoa do nhà chúng ta tổ chức thì chúng ta phải nể mặt nàng ta đấy.

Trúc Lan: - Ừm.

Triệu thị cũng lo, bởi đây là bữa tiệc do con gái thị tổ chức mà.

Tô Huyên còn giữ bình tĩnh, nói:

- Không cần biết là vì sao Thân tiểu thư lại làm như vậy, hôm nay là thử thách mà mấy đứa Ngọc Sương bắt buộc phải đương đầu. Qua được lần này mới có thể coi là thực sự trưởng thành.

Trước kia mỗi lần đi dự tiệc, có thân phận nên không thích thì cứ mắng lại. Bởi bọn chúng có chỗ dựa mà. Bây giờ ở thế chủ nhà phải giải quyết, có rất nhiều chuyện làm khó những người chủ của tiệc chiêu đãi vì trong bữa tiệc chưa bao giờ thiếu người sinh sự.

Trúc Lan tán thành lời Tô Huyên nói, cô nói:

- Thê tử Lão Ngủ nói phải.

Ngọc Văn xoay tròn tròng mắt, con bé cúi đầu quan sát lại cách ăn mặc của mình, ừm, hôm nay con bé cũng có trang điểm. Bèn nói:

- Bà nội ơi, con muốn đi ra vườn ạ.

Trúc Lan nghiêng đầu nhìn Ngọc Văn, nói:

- Nếu lúc mới bắt đầu đã không xuất hiện thì bây giờ cũng không cần qua đó. Cho dù con có lý do, đó vẫn là một hành động rất thất lễ.

Ngọc Văn biết chứ, nhưng con bé không muốn để người ta bắt nạt Ngọc Nghi tỷ tỷ.

Trúc Lan ôm Ngọc Văn lại, nói:

- Bà nội rất vui vì con yêu thương tỷ tỷ, Ngọc Văn cũng biết bảo vệ tỷ tỷ rồi này!

Hai má Ngọc Văn đỏ ửng khiến Trúc Lan cười vui vẻ hơn, lúc này mới giống một đứa con nít chứ. Cô thả cháu gái ra, nói:

- Nếu con muốn bảo vệ tỷ tỷ thì tự bản thân con phải mạnh mẽ hơn mới được.

Ngọc Văn: “...”

Trong vườn, cái đầu nhỏ của Ngọc Nghi cũng đang nhanh chóng suy nghĩ. Không được luống cuống, không được sợ hãi, phải bình tĩnh lại.

Tiểu thư Thân gia đã bắt đầu bực bội trong lòng, mới đầu ả ta âm thầm ngáng chân chỉ có vài người nhận ra mà thôi, bây giờ ai ai cũng đã nhìn ra ý đồ của ả ta rồi, kết quả thế nào? Rõ ràng chỉ là một tiểu cô nương nhỏ hơn ả ta 3 tuổi mà lại có thể hóa giải được hết tất cả những thử thách của ả ta.

Lúc này tiểu thư Thân gia có muốn rút lui cũng không rút lui được nữa. Thắng, ả ta ức h**p một tiểu cô nương nhỏ tuổi hơn mình thì có gì là vinh quang. Thua, ả ta chắc chắn mất sạch thể diện.

Trên mặt Ngọc Sương vẫn treo nụ cười, nhưng tay thì đã nắm chặt thành nắm đấm rồi. Nàng ấy không ngừng tự nhủ với lòng, bà nội từng nói tính huống nằm ngoài ý muốn là cách tốt nhất để tôi luyện.

Ngọc Lộ nhịn được, nàng ấy suy nghĩ nhiều hơn, nếu như cuối cùng thật sự phải tranh thắng thua thì thắng là thua, mà thua là mất hết mặt mũi.

Ngọc Nghi tranh thủ trong khoảng thời gian đưa ra đề mục, bất ngờ đứng dậy. Cảm thấy tất cả đều đang nhìn mình, tay Ngọc Nghi hơi run lên. Nàng ấy nhớ lời bà nội, điềm tĩnh đi đến trước mặt tiểu thư Thân gia, cầm tách trà lên, nói:

- Muội còn nhỏ tuổi không thể uống rượu, cho nên xin phép lấy trà thay rượu. Hôm nay hiếm khi gặp được người tài hoa khiến ai ai cũng phải khâm phục giống như tỷ tỷ, là ước mơ của muội muội, lại ỷ tuổi nhỏ nên cứ đua theo tỷ tỷ để học hỏi thêm, muội xin dùng trà chuộc lỗi ạ.

Nhất thời, các tiểu thư nãy giờ còn làm lơ đều nhìn sang.

Ngọc Sương thả tay ra, Ngọc Lộ cũng rất bất ngờ, độ cong nơi khoé môi càng lúc càng lớn.

Tiểu thư Thân gia tức giận đến mức sắp nổ tanh bành, Chu Ngọc Nghi nói bản thân còn nhỏ tận hai lần. Ai cũng hiểu sao phải như vậy, chỉ ra ả ta ức h**p người khác còn gì? Thế tại sao Chu Ngọc Nghi lại khen ả ta tài hoa khiến mọi người đều khâm phục và bản thân là người ham học hỏi, ả ta mà phản bác thì chẳng khác nào tự nhận bản thân bất tài.

Tiểu thư Thân gia nâng tách trà lên, nói:

- Người nên nhận lỗi là tỷ tỷ mới phải, tỷ tỷ cũng không dễ gì mới gặp được người đồng điệu, nhất thời không khống chế được, mời muội muội uống trà.

Ngọc Nghi híp mắt, nói: - Mời tỷ tỷ.

Ngọc Điệp trợn mắt lên nhìn, nàng ấy phát hiện muội muội mềm yếu cũng có một bộ mặt khác. Nàng ấy nhớ lại mấy lần bị muội muội rầy, liền nuốt nước bọt, không nên trêu chọc, không nên trêu chọc. Ngọc Kiều thì chưa hiểu chuyện, hết chuyện để hóng nên trở về nghỉ ngơi từ sớm rồi.

Khâu Xu mới thôi lo lắng, nàng ta thật sự không mong sự giúp đỡ của mình khiến Ngọc Nghi xấu mặt, đồng thời trong ánh mắt rất phức tạp, Ngọc Nghi bây giờ có lớn tuổi gì đâu chứ!

Hậu viện

Trúc Lan đã biết được những lời Ngọc Nghi nói. À, Ngọc Nghi và Ngọc Kiều đang sống ở nhà chính, trong số các cháu gái trong nhà, tạm thời chỉ có Ngọc Nghi là dành nhiều thời gian ở cạnh cô nhất. Đứa cháu gái ngoan ngoãn nhất, tính cách bình thường nhất lại không phải kiểu người mặc cho người khác bắt nạt.

Lý thị thảng thốt: - Ngọc Nghi thật sự nói như vậy sao?

Đứa cháu gái trầm tính, mỗi lần nhìn thấy thị sẽ ngoan ngoãn gọi Đại bá mẫu ư?

Triệu thị cũng ngạc nhiên không kém, thị vừa có cái nhìn mới về đứa cháu gái này.

Tô Huyên khẽ cười, nói:

- Muội biết ngay mấy tiểu cô nương nhà ta đứa nào cũng có chính kiến mà.

Ngọc Văn chớp mắt, nói:

- Tức là Tứ tỷ của con rất ghê gớm, con có thể yên tâm làm muội muội nhỉ?

Cố gắng trở nên mạnh hơn để bảo vệ tỷ tỷ gì chứ. Không, mình có tỷ tỷ ghê gớm thì mình có thể yên tâm làm muội muội rồi!