Mới đó mà đã đến ngày mở tiệc ngắm hoa, tiệc ngắm hoa được tổ chức ngay trong vườn hoa, vườn hoa của tòa phủ mới rất rộng lớn, lại trồng rất nhiều loại hoa và cả những loại hoa mang từ nước ngoài về. Vườn hoa Chu gia từng được thiết kế lại, mỗi một loại hoa sẽ có một vị trí riêng mang lại hiệu ứng thị giác mạnh mẽ.
Cửa phủ có rất nhiều xe ngựa đang đỗ, có nhà tới cùng lúc mấy vị tiểu thư và có nhà chỉ có một người đến. Trúc Lan ở nhà chính nghe các nha hoàn báo lại thôi, lần này là tiệc ngắm hoa do Ngọc Sương tổ chức nên tất cả người lớn trong nhà đều không ra mặt. Tiểu thư Chu gia cũng qua đó hết, không… trừ Ngọc Văn ra. Ngọc Văn vừa trốn đến nhà chính đây.
Trúc Lan nhìn Ngọc Văn nghiêm túc chép chữ, nói:
- Con bé này thà rằng tới đây ngồi tập viết chữ chứ không chịu đi ra vườn hoa.
Ngọc Văn không ngẩng đầu lên, vẫn tiếp tục viết chữ. Đáp:
- Bọn họ tới đây vì những mục đích riêng, cháu gái không thèm ra đó đâu.
Mấy ngày vừa qua con bé nghe mẹ nói nhiều, mặc dù có chỗ không hiểu nhưng nghe nhiều cũng lờ mờ hiểu ra chút đỉnh ý tứ trong đó. Ganh đua lẫn nhau, còn lâu con bé mới mò sang đó.
Trúc Lan xoa mái tóc mềm mại của Ngọc Văn, đứa trẻ này rất hiểu chuyện, có chỗ giống cha nhưng lại có chỗ không giống, con bé lười thì lười ấy vậy mà trong lòng hiểu hết mọi chuyện.
*
Ngoài vườn hoa, Ngọc Sương thấy tiểu thư Khâu gia đứng ở phía xa, mặc dù ông nội không nói, nhưng ông nội mang thiệp đi nên nàng ấy hiểu hết. Nàng ấy nói nhỏ với Ngọc Nghi:
- Nhị tiểu thư Khâu gia tới rồi, muội giúp Đại tỷ tiếp đón chu đáo được không?
Ngọc Nghi gật đầu, đáp:
- Dạ Đại tỷ, để muội qua đó.
Ngọc Sương thầm nghĩ, Tứ muội thật sự làm cho người ta yên tâm làm sao. Về phần muội muội Ngọc Điệp ruột thịt của mình, thôi… tiểu nha đầu đã kéo Ngọc Kiều đi tít đằng trước rồi kìa. Chỉ có Nhị muội và Tứ muội đi theo bên cạnh nàng ấy hỗ trợ mà thôi. Còn Ngọc Văn á, từ lúc bắt đầu nàng ấy đã không nghĩ đến tiểu ngũ Ngọc Văn.
Ngọc Nghi chưa từng gặp Khâu tiểu thư, nhưng nha hoàn biết. Ngọc Nghi đi tới nói:
- Khâu tỷ tỷ, muội là Ngọc Nghi. Đại tỷ ở bên kia không thoát ra được, muội tới nói chuyện với tỷ tỷ nha.
Lúc Khâu Xu nhận được thiệp mời đã rất vui mừng, nàng ta mãi mà chưa có hôn ước, đang rầu chuyện hôn sự của mình, muốn tìm một nhà tốt đẹp để gả không dễ. Mẹ dằn nàng ta lần này hãy làm quen thật nhiều bạn, lúc nàng ta tới tràn ngập tự tin, đến khi vào trong vườn hoa, nàng ta lại hơi lúng túng. Không dễ gì tìm được vài người quen thuộc, vậy mà đã xúm lại xung quanh các quý nữ nổi tiếng trong Kinh Thành rồi. Nàng ta không qua, chỗ càng đông người càng nhiều ganh đua. Nàng ta nhất thời chùn bước, không biết nên đi chỗ nào. Cho đến khi Khâu Xu nhìn thấy Tứ tiểu thư của phủ bá tước, nàng ta mới thở hắt ra. Sau đó cảm kích nói:
- Vậy làm phiền Ngọc Nghi muội muội.
Chu gia có họ hàng với hoàng thất, bạn bè bên cạnh tiểu thư Chu gia đa phần là quý nữ thôi. Khâu Xu thoáng nhìn Chu Ngọc Sương một cái, xung quanh Chu Ngọc Sương toàn là quý nữ thật. Ngọc Nghi dẫn Khâu Xu đi đến chỗ ngồi trước, Ngọc Nghi cũng ngồi xuống theo sau khi Khâu Xu ngồi xuống. Nói:
- Tỷ tỷ ngồi đây chút nha, lát nữa bữa tiệc mới bắt đầu.
Khâu Xu vừa nồi xuống là biết chỗ ngồi rất được chú trọng, có lẽ vị trí của nàng ta đã được sắp xếp đặc biệt. Xung quanh là những vị tiểu thư tính tình ôn hoà hiếm thấy, lại thêm Ngọc Nghi đến đây ngồi, mà Ngọc Nghi cũng là chủ nhân bữa tiệc, nhờ Ngọc Nghi đưa ra chủ đề mà Khâu Xu tự nhiên trở nên thân thiết với mấy tiểu thư khác hơn. Lúc này Ngọc Nghi mới đứng dậy rời đi.
Ngọc Sương là người phụ trách chính của bữa tiệc ngắm hoa, vừa tiếp đón khách khứa vừa quan sát nghe ngóng xung quanh. Nàng ấy để ý từng hành vi cử chỉ của Ngọc Nghi, trong lòng cảm thán: Tứ muội muội thật sự khiến người ta yên tâm mà!
*
Hộ Bộ
Lúc Thái Thượng Hoàng đến, Chu Thư Nhân và đám người Khâu Duyên đang bàn bạc giai đoạn cải cách thứ hai. Lần này được sự cho phép của Hoàng thượng, bởi trong vòng hai năm các bộ đã theo kịp bước chân của Hộ Bộ rồi. Thái Thượng Hoàng đến khiến cuộc bàn bạc bị gián đoạn, Chu Thư Nhân chào hỏi xong liền nghe Thái Thượng Hoàng nói:
- Đừng để ý đến trẫm, các khanh cứ tiếp tục đi.
Chu Thư Nhân đáp: - Đã soạn thảo gần xong rồi.
Thái Thượng Hoàng khẽ ừ, ngài từng nghe Hoàng thượng nói về giai đoạn cải cách thứ hai.
Chu Thư Nhân sắp xếp xong hết, đám người Khâu Duyên cũng ra ngoài ngay. Anh nhìn Thái Thượng Hoàng đầy thắc mắc. Thái Thượng Hoàng rất ít khi tới Hộ Bộ, lần trước tới Hộ Bộ là lúc mới vừa hồi kinh.
Thái Thượng Hoàng: - Trẫm nghe nói phủ Bá tước tổ chức tiệc ngắm hoa hả?
- Vâng, cháu gái của thần chưa làm bao giờ, thấy sắp đến tuổi thành thân rồi, nên mới luyện tập trước.
Thái Thượng Hoàng bật cười, qua lời Chu Thư Nhân lại biến thành “luyện tập". Ngài nói:
- Khanh và trẫm đã làm quân thần nhiều năm, mấy năm nay chẳng khác gì bạn bè. Trẫm biết khanh đang nghĩ gì trong lòng, khanh không có ý định làm sui gia với hoàng thất nữa đúng không?
Chu Thư Nhân không quá bất ngờ khi Hoàng thượng biết được suy nghĩ của anh, đáp:
- Vâng, thần luôn thấm nhuần đạo lý “cái gì quá cũng không tốt" ạ.
Hưng thịnh nhất thời không bằng tuyền thừa lâu dài. Pháo hoa tuy đẹp nhưng lại ngắn ngủi, anh phải tính toán cho con cháu của mình chứ không phải bắt cả đời sau chôn cùng.
Hoàng thượng cong cong khoé môi, nói:
- Bởi vậy, lúc trẫm nhìn thấy có tấu chương nói cháu gái của khanh rất thích hợp cho vị trí Thái tử phi là trẫm tới đây ngay.
Chu Thư Nhân phun trà trong miệng ra: - Hả?
Đệch mợ, thằng cháu nào chơi khăm ông vậy? Đây chắc chắn là một âm mưu, âm mưu!
Thái Thượng Hoàng cười ha hả, ngài biết ngay Chu Thư Nhân sẽ có phản ứng này mà. Vì vậy ngài mới tranh thủ xuất cung trước khi Hoàng thượng truyền Chu Thư Nhân vào cung, bây giờ nhìn thấy phản ứng của Chu Thư Nhân, chẹp chẹp, đúng là hiếm thấy.
Chu Thư Nhân lau nước trà ở khoé miệng, nước trà thấm ướt từng sợi râu. Chu Thư Nhân cảm thấy râu mình hơi dài.
Thái Thượng Hoàng ý nhị nói:
- Trẫm còn nghe nói khanh tiếp xúc với Thái tử vì vị trí Thái tử phi đó.
Chu Thư Nhân nắm đứt một sợi râu, hỏi:
- Vì sao thần phải tiếp xúc với Thái tử bộ Thái Thượng Hoàng không biết sao?
Hiếm khi thấy Thái Thượng Hoàng chột dạ, ngài đáp:
- Khanh không muốn biết tấu chương đề xuất đứa cháu gái nào của khanh à?
Chu Thư Nhân xoa cầm, bứt đứt một sợi râu đau thật. Anh nói: - Ngọc Nghi.
Là vị tiểu thư bình thường nhất của Chu gia, lại là trưởng nữ của Tứ phòng, trên người hội tụ đủ trách nhiệm - phẩm hạnh - rộng lượng, ai cưới được đứa cháu gái này của anh đúng là hưởng phúc. Hiền thê lương mẫu đó!
Thái Thượng Hoàng: - Khanh cũng rất hiểu các cháu gái của mình đấy chứ.
- Cháu gái của thần thì tất nhiên là thần phải hiểu, thần phải hiểu biết tích cách của chúng mới có thể chọn lựa người chồng thích hợp cho bọn chúng được. Bản thân thần là nam nhân, thần biết nữ nhân cũng không dễ gì. Thần mong bọn chúng được sống tự do tự tại trước khi xuất giá, và sống tốt cuộc đời của mình sau khi xuất giá.
Thái Thượng Hoàng trầm mặc, không phải tất cả nữ tử đều may mắn, cho dù sinh ra trong nhà trâm anh thế phiệt, nhưng sự chào đời của họ đại diện cho trách nhiệm và trên lưng phải gánh cả dòng họ như một thứ xiềng xích trói buộc vậy.
Chu gia
Ngọc Nghi cảm thấy mình đang bị dồn, mới đầu vẫn ổn, sau đó chơi bài hoa mấy lần đều đến lượt nàng ấy, lần đầu không sau nhưng mấy lần liên tiếp là cố gì rồi còn gì. Nàng ấy còn cảm nhận được ánh mắt nghiền ngẫm như có như không khiến nàng ấy hơi căng thẳng. Hôm nay là bữa tiệc ngắm hoa do Đại tỷ tổ chức, nếu nàng ấy làm gì sai, không những Đại tỷ mất mặt, mà cả người Chu gia cũng mất mặt theo.
Ngọc Nghi không hiểu, vì sao tiểu thư Thân gia cứ nhắm vào nàng ấy. Sau khi nàng ấy hồi kinh, bà nội rất ít tham gia yến tiệc, vì vậy cũng không thường xuyên dẫn theo nàng ấy ra ngoài, cớ sao lại để ý đến nàng ấy?
*
Đoàn xe về quê của minh Vân dừng lại, bởi vì đằng trước có người chặn đường. Khương Thăng và Minh Vân cùng xuống xe ngựa, đằng trước rõ ràng là đang chờ họ. Minh Vân và Khương Thăng đưa mắt nhìn nhau, Minh Vân nhỏ giọng nói:
- Tam cô trượng, con quen người ở phía trước.
Khương Thăng nhìn đoàn xe phía trước, hỏi: - Ai vậy?