Hoàng cung
Chu Thư Nhân vẫn đứng im bất động, Hoàng thượng thì đang phê duyệt tấu chương. Không bắt phải quỳ nên anh còn có tâm tình suy nghĩ, nói thật gu thẩm mỹ của Thái tử đúng là hết nói nổi. Mà Hoàng thượng còn có thể dằn lửa giận xuống, Thái tử càng ngày càng nghịch ngợm là trách nhiệm của Hoàng thượng cả.
Trương công công thoáng nhìn Chu đại nhân, nghĩ thầm trong bụng: quả nhiên Thái tử học từ Chu đại nhân.
Hoàng thượng cũng không hoàn toàn tập trung vào tấu chương, ngài có để ý Chu Thư Nhân. Đừng tưởng ngài không nhìn thấy, Chu Thư Nhân có nghía chậu cây cảnh mấy lần đấy. Hoàng thượng đặt bút xuống, nói:
- Chu đại nhân cảm thấy chậu cây cảnh này của trẫm thế nào?
Chu Thư Nhân: - … Phong cách rất riêng ạ.
Hoàng thượng: - … Ha hả.
Chu Thư Nhân thường im lặng đáp lại mọi thứ, im lặng là vàng. Một bên là Hoàng thượng, một bên là Thái tử, anh có nói gì cũng sai, sức ép từ cả hai phía thật sự đã đủ lắm rồi.
Hoàng thượng cũng không đến mức thật sự nắm chặt lấy Chu Thư Nhân không chịu buông, chẳng qua nghĩ đến tính tình Thái tử là ngài lại đau đầu. Con trai quá nghịch khiến trong lòng Hoàng thượng rất phức tạp, cảm giác hoàn toàn khác với những người đệ đệ khó chiều. Nói sao đây nhỉ, ôi… đứa trẻ vẫn còn quá nhỏ. Hoàng thượng nghĩ lại bản thân, hỏi:
- Khanh nghĩ có phải là do trẫm ép Thái tử học nhiều quá không?
Vì vậy đứa trẻ mới hơi có tâm lý phản nghịch, một hai phải làm ra chuyện gì đó.
Chu Thư Nhân: “??”
Hoàng thượng luôn dùng kinh nghiệm mà mình học được để dạy Thái tử, lúc nhỏ ngài được học như nào thì bây giờ ngài bảo Ngô đại học sĩ soạn theo như vậy. Con trai trở nên bướng bỉnh, ngài vừa phân tâm vừa lo lắng nên thật sự hơi rầu.
Chu Thư Nhân thẫn thờ nhìn Hoàng thượng đang suy nghĩ sâu xa. Hứ, bày ra vẻ mặt tình thương của cha cho ai xem vậy.
*
Tẩm cung của Hoàng hậu
Lưu phi cầm quạt che mặt, nụ cười trên môi càng lúc càng lộ:
- Hoàng hậu nương nương, không phải thần thiếp nhiều chuyện đâu nhưng mà Hoàng hậu thật sự nên dồn nhiều sự chú ý của mình vào Thái tử hơn đi.
Tối qua Lưu phi nghe được tin tức, ả đã ngủ một giấc thật ngon. Ngủ đủ giấc, tinh thần sảng khoái.
Hoàng hậu đặt mạnh tách trà trong tay xuống, trong phòng lập tức im bặt. Hoàng hậu nhìn thẳng Lưu phi bằng ánh mắt sắc bén:
- Thái tử là người mà ngươi có thể bàn tán sao?
Ánh mắt Lưu phi ngưng trọng, nghiến răng nói:
- Thần thiếp sai rồi!
Hoàng hậu nhìn Lưu phi quỳ xuống nhưng không nói gì, cho đến khi Lưu phi sắp chịu không nổi mới lên tiếng:
- Lần này thôi đây, còn có lần sau thì ta tuyệt đối sẽ không tha thứ.
Lưu phi sắp cắn nát khoang miệng đến nơi, thưa: - Vâng.
Hoàng hậu nhìn các phi tần trong phòng, thấy phi tần nào cũng đang cúi đầu mới dời tầm mắt:
- Được rồi, các ngươi trở về hết đi.
Nữ quan đợi các phi tần ra ngoài, bèn nói: - Nương nương…
Hoàng hậu giơ tay ngắt lời nữ quan, mới đầu nàng ta có lo lắng thật, sau đó phát hiện Hoàng thượng càng ngày càng chú ý đến Thái tử, nàng ta mới an tâm. Hoàng nhi lớn rồi, nàng ta chỉ cần quán xuyến tốt hậu cũng là được.
*
Chu gia
Trúc Lan đang cầm danh sách chuẩn bị cho tiệc ngắm hoa của cháu gái lớn, đây là lần đầu tiên tiểu thư Chu phủ mời các tiểu thư đồng trang lứa đến. Trước kia không làm là vì cha của Ngọc Sương và Ngọc Lộ chỉ là những người bình thường, sau này một người có chức quan, một người có thể kế thừa tước vị, lại đến tân đế lên ngôi nên ít nhiều cũng có người dán chặt mắt vào Chu gia. Chu gia làm gì cũng khiêm nhường, mở tiệc mời khách không giải quyết được chuyện. Bây giờ đã ổn định được một năm, không còn băn khoăn gì nữa. Vì vậy, mở tiệc mời khách là lẽ đương nhiên.
Trúc Lan cười nói: - Từ bé tỷ muội các con đã được tiếp xúc với quản lý chuyện nhà, nhất là Ngọc Sương, càng ngày càng xuất sắc, các con chuẩn bị không sót thứ gì. Rất tốt!
Hai má Ngọc Sương đỏ ửng, đây là lời khẳng định dành cho năng lực của nàng ta. Nàng ta thưa:
- Cháu còn phải học tập nhiều hơn, chưa đủ giỏi đâu.
Trúc Lan nhìn mấy đứa cháu gái nhỏ tuổi, thoạt nhìn Ngọc Văn rất lười, có một người mẹ sở hữu của hồi môn kếch xù, nhưng Ngọc Văn là đứa mưu mô giỏi nhất trong nhà và tính toán cũng lợi hại nhất. Nghĩ đến Ngọc Văn, Trúc Lan lại mắc cười. Con bé bảo rằng để sau này không bị lừa gạt, có thể thoải mái lười biếng thì phải học cho thật giỏi.
Ngọc Sương tổ chức bữa tiệc ngắm hoa, không những mời mấy vị tiểu thư chơi chung mấy năm nay mà còn có dòng nữ của các quan quyến khác trong Kinh Thành. Đây là bữa tiệc ngắm hoa đầu tiên các tiểu thư Chu gia tổ chức, ý nghĩa rất khác.
Lý thị nói: - Chuẩn bị xong hết rồi, có thể phát thiệp.
Ngọc Điệp giơ tay, nói:
- Lúc tỷ tỷ chuẩn bị thiệp con cũng có phụ chọn mẫu đấy!
Triệu thị cưng chiều con gái út, nói: - Con chỉ được có vậy là giỏi.
Ngọc Điệp chạy ra phía sau Ngọc Nghi, mẹ không bắt được, con bé còn làm mặt quỷ, Ngọc Sương gõ đầu muội muội mới khiến con bé ngoan ngoãn lại.
Mấy ngày sau đó, Chu gia lần lượt gửi thiệp. Đào thị tới phủ, đi thẳng vào vấn đề:
- Còn thiệp mời trống có thể cho ta ta mấy tấm được không?
Trúc Lan không hiểu gì hết, hỏi: - Thiệp gì?
Đào thị: - Lỗi ta nói không rõ ràng. Thiệp mời ngắm hoa của phủ Bá Tước, còn thiệp chưa ghi hay không cho ta mấy tấm với.
Lúc này Trúc Lan mới hiểu, nói:
- Muội đúng là không câu nệ gì cả.
- Ta và tỷ biết nhau quá nhiều năm rồi, cần gì vòng vo nữa chứ.
Trúc Lan tò mò:
- Vẫn còn một ít thiệp trống dự phòng, muội nói trước là muội muốn thiệp để làm gì đi?
Đào thị bực mình thôi rồi, nói:
- Bởi vì khắp Kinh Thành đều biết ta và tỷ quen thân, lần đầu tiên phủ Bá Tước mời các tiểu thư đến ngắm hoa nên rất nhiều người muốn đến. Ta là chủ mẫu tương lai của dòng họ Uông thị, chuyến này thật sự không từ chối được đành phải chạy đến đây xin tỷ.
Trúc Lan: - Thiệp nhà ta lại đắt hàng vậy ư?
- Tỷ đoán đi!
Trúc Lan cười nhạo:
- Có mục đích riêng cả. Bọn họ đều biết Thái tử và phủ Bá Tước thường xuyên tới lui, ai cũng có tham vọng!
Đào thị ra hiệu cho nhóm nha hoàn lui xuống, rồi nhỏ giọng nói:
- Hoàng hậu là tấm gương điển hình cho việc từ Thái tử phi sắc phong thẳng lên Hoàng hậu. Thái tử còn chưa đính ước, cho nên mọi người ra sức dòm ngó vị trí Thái tử phi. Tỷ cứ chờ đi, lần này đến tham dự tiệc ngắm hoa toàn là những người tuổi nhỏ thôi đấy.
Trúc Lan ác ý nghĩ số thiệp còn trống dư lại trong tay cháu gái lớn có thể mang đi bán không? Chắc chắn sẽ có người mua giá rất cao. Chẳng qua vừa nghĩ tới thôi là xua đi ý tưởng này lập tức, Hoàng thượng và Hoàng hậu đang trông chừng họ. Hoàng thượng không cho phép bất kỳ người nào lợi dụng Thái tử.
Trúc Lan gọi nha hoàn tới, bảo đến chỗ cháu gái lớn lấy mấy tấm thiệp, cô đưa cho Đào thị xong, Đào thị cũng không nán lại quá lâu.
*
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân và Khâu Duyên quen biết đã lâu, lúc còn đồng cấp mối quan hệ của cả hai không tệ. Hộ Bộ ổn định được như bây giờ, không thể không nhắc đến công lao của Khâu Duyên. Bây giờ trở thành cấp trên cấp dưới, Khâu Duyên cũng làm việc rất tròn bổn phận.
Chu Thư Nhân đưa thiệp của cháu gái cho Khâu Duyên, nói:
- Cháu gái lớn của ta tổ chức tiệc ngắm hoa, đây là thiệp gửi cho cháu gái của ngài. Ngài mang về giúp.
Tính ra, thoạt nhìn anh và Khâu Duyên quan hệ rất tốt, nhưng thật ra bọn trẻ hai nhà chưa từng tiếp xúc với nhau bao giờ, cho dù có chạm mặt nhau trong các bữa tiệc cũng chỉ gật đầu hình thức. Con nối dõi của Khâu Duyên không mấy xuất sắc, bây giờ toàn bộ Khâu gia chỉ dựa vào Khâu Duyên thôi. Nếu muốn tìm được nhà tốt để gả thì phải tham gia yến tiệc nhiều hơn, Khâu Duyên là người cổ hủ, hiển nhiên trong lòng ông ta cháu trai là quan trọng nhất, ông ta có thể đi xin xỏ người khác vì cháu trai nhưng sẽ không mấy để bụng các cháu gái.
Chu Thư Nhân từng nghe Khâu Duyên càm ràm cháu gái con của con dâu cả của ông ta tới tuổi cập kê, mà còn chưa tìm được nhà để gả, trong nhà đang gấp rút lắm, nên anh mới hỏi một tấm thiệp mời từ tay cháu gái.
Khâu Duyên mấp máy môi, nói: - Cảm ơn.
Thật ra thê tử của ông ta đã nhắc ông ta rất nhiều lần về tiệc ngắm hoa của nhà Thượng Thư đại nhân, bảo ông ta đi xin mấy tấm thiệp. Làm việc chung chừng ấy năm, vẫn phải nể mặt ông ta khoản này. Nhưng, ông ta không đồng ý.
Chu Thư Nhân nói: - Ngài và ta làm việc chung rất nhiều năm rồi, khách sáo làm gì.
Khâu Duyên siết chặt tấm thiệp, âm thầm thở dài. Ông ta không nói, mà Chu Thư Nhân vẫn để trong lòng. Có lòng như vậy là đủ lắm rồi!