Sau khi Thái Thượng Hoàng đi, Chu Thư Nhân vẫn luôn ngồi im bất động suy nghĩ. Thái Thượng Hoàng không có giải thích vì sao Thái tử biểu hiện giống như bây giờ là tốt, anh chỉ có thể tự mình động não thôi. Đôi mắt anh chưa từng rời khỏi cái ghế mà Thái Thượng Hoàng vừa ngồi, dưới mông Thái Thượng Hoàng là giang sơn, bây giờ truyền lại cho Hoàng thượng, lúc Hoàng thượng còn là Thái tử đã là một người có lòng dạ sâu xa rồi.
Chu Thư Nhân ngộ ra, Thái tử càng lúc càng hoạt bát mới không khiến cha con hai người càng lúc càng có khoảng cách. Bằng cả, cả hai đều là những người giữ cho riêng mình. À há!
*
Chu gia
Trúc Lan nhận được thiệp mời từ phủ Ninh Tự, là tiệc sinh nhật của Ninh Tự. Lý thị lấy tấm thiệp dát vàng qua xem, trong lòng cảm thán về độ giàu có. Thị nghi hoặc hỏi:
- Trước kia sinh nhật của Ninh Hầu Gia chưa từng làm lớn phải không? Sao năm nay lại làm lớn thế nhỉ?
Triệu thị chỉ vào Minh Tĩnh đang chạy nhanh trong sân, nói:
- Bởi vì phủ Tần vương có trưởng nam rồi, con thứ ở ngay trước mắt thôi.
Tô Huyên phe phẩy cây quạt, nói:
- Có hai phủ Ninh Hầu, mà một phủ Ninh Hầu vẫn luôn an phận thủ thường.
Nếu không nhờ Tống thị thường xuyên tới phủ ngồi chơi chốc lát, thì đến cả dự tiệc thị cũng không gặp được Tống thị.
Trúc Lan tách một nắm hạt thông, phải ăn cả nắm như này trong miệng mới ngon. Chờ các con dâu nói xong, Trúc Lan lên tiếng:
- An phận là con đường để sinh tồn. Hai phủ Ninh Hầu đã rất nổi bật rồi, không cần khoe khoang thân phận đâu. Tránh cho gặp phải tai ương.
Lý thị hỏi: - Mẹ này, trong phủ của Ninh Tự hầu gia chỉ có thiếp thất, không có nữ chủ nhân chính thống, thì lấy ai chuẩn bị yến tiệc ạ?
Trúc Lan: - Chắc là Tống thị.
Tuyết Hàm không tiện qua đó, một mặt là vì còn phải chăm sóc Trạch Nhi, một mặc là vì bây giờ mà qua sẽ có tin đồn cho rằng phủ Tần vương quá nổi trội. Thế thì khó coi.
Trúc Lan nhìn Lý thị, nói:
- Chuyến này con đi cùng mẹ.
Sau này Đại phòng sẽ kế thừa tước vị này, năm nay phàm là những dịp trọng đại tương tư Trúc Lan đều đưa Lý thị theo.
Lý thị: - Vâng, bây giờ con dâu về chuẩn bị ngay.
*
Từ Châu
Ngày nghỉ nên Xương Liêm ở nhà, hắn và nương tử cùng nhau ngắm nhìn con trai út đã biết chạy. Xương Liêm nói:
- Thời gian trôi qua nhanh thật đấy, cứ như hôm qua chỉ mới to cỡ con mèo mà hôm nay đã có thể chạy nhảy rồi.
Đổng thị vẫn luôn mỉm cười, vừa liếc mắt trông chừng con trai vừa tiếp lời:
- Đúng vậy. À, lần trước thiếp đến dự tiệc ở nhà Tri phủ, thấy nương tiểu Triệu Cát hơi lạ, nói sao nhỉ… Kiên cường hơn, không còn gây sự linh tinh giống như lũ ruồi mất đầu nữa.
Xương Liêm cong môi, nói:
- Lại thêm một đợt khoa cử, Triệu Cát lại không sốt ruột. Nàng cũng biết ba năm qua Triệu Cát không làm được gì nhiều ở Hải Vụ Ti mà.
Lại ba năm nữa, Triệu Cát không muốn tiếp tục ở lại Hải Vụ Ti. Y muốn đến nơi khác, thế nhưng y lại chẳng hề hấp tấp.
Đổng thị: - Sao phu thê họ lại không sốt ruột?
Xương Liêm đá quả cầu vải lại cho con trai, đáp:
- Bởi vì có chỗ dựa rồi.
Đổng thị không hỏi nữa, bởi vì có hỏi tướng công cũng sẽ không nói. Trái lại thị lo lắng chuyện nhà mình:
- Còn chàng thì sao?
Xương Liêm nói nhỏ:
- Ta có ở lại Hải Vụ Ti nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì, đâu thể thăng chức được nữa. Cha có mách nước bảo ta xin thuyên chuyển đồng cấp thôi.
Đổng thị: - Thế thì để thiếp chuẩn bị sửa soạn hành lý.
Xương Liêm chặn tay thê tử, nói:
- Không gấp. Chờ có thông báo hẳn hoi rồi mới sửa soạn, bây giờ không tiện làm gì nổi bật đâu.
Đổng thị gật đầu, rồi nhìn xuống túi tiền bên hông tướng công. Trong mắt thị chan chứa sự dịu dàng, thị nói:
- Ngọc Nghi may vá càng ngày càng tốt.
Xương Liêm rất thích trưởng nữ, đứa con đầu tiên có ý nghĩa rất khác biệt. Niềm vui lần đầu làm cha luôn khắc sâu trong tâm khảm hắn. Vì vậy Xương Liêm hơi thiên vị trưởng nữ, lần nào nhận được thư của con gái cũng xem cùng thê tử. Hắn mừng vì tình cách của con gái càng ngày càng cởi mở, hắn bỗng bật cười thành tiếng:
- Hình như trong số mấy vị tiểu thư của nhà chúng ta chỉ có Tứ phòng là bình thường nhất.
Con gái của hắn là bình thường nhất, vốn dĩ tính cách như vậy sẽ không được coi trọng nhưng trái lại trở nên nổi bật.
Đổng thị cũng cười theo, nói:
- Mẹ bảo Ngọc Nghi hồi kinh không khác gì tỷ tỷ cả, nhiều khi bực mình cũng sẽ gào lên vài tiếng.
Xương Liêm và Đổng thị nhớ con gái lắm, cho dù có tranh vẽ, họ vẫn nhớ con, Xương Liêm nói:
- Chờ mấy ngày nữa, nàng có thể về kinh vài ngày.
Lộ trình qua lại không gần, nhưng không cần phải giày vò hai đứa con gái, vừa hay có thể đưa con trai về cho cha mẹ gặp mặt, từ lúc tiểu tử này chào đời đến nay chưa gặp cha mẹ lần nào.
Trong lòng Đổng thị cũng mong muốn trở về ở một khoảng thời gian, bây giờ trong nhà có Lý bà tử, thị không có gì là không yên tâm cả, đáp: - Được.
Sáng sớm hôm sau, Chu Thư Nhân dậy nói với vợ:
- Mí mắt anh cứ giật xuống, lâu rồi chưa từng bị vậy. Anh cứ có cảm giác sẽ có chuyện gì không tốt xảy ra ấy.
Trúc Lan suy nghĩ cẩn thận, nói:
- Chắc là không có chuyện gì nghiêm trọng đâu.
Chu Thư Nhân xỏ giày vào, nói:
- Không đâu, linh cảm của anh không thể nào sai.
Làm hại Trúc Lan cũng lo sốt vó, chỉ sợ Minh Vân đi đường gặp phải chuyện gì.
Trong buổi chầu triều, Chu Thư Nhân nhìn thấy Thái tử thì biết nỗi bất an của mình bắt nguồn từ đâu rồi. Thái tử khập khà khập khiễng vào triều, sau đó Chu Thư Nhân lập tức cạn lời, thầy dạy của Thái tử là Ngô đại học sĩ… ồ, hôm nay Đại học sĩ không đến. Ôi! Được dạy học ở trong cung là ghê gớm lắm, chắc đã nghe thấy tin gì nên trốn trước rồi. Anh bị Hoàng thượng ném cho ánh mắt hình viên đạn. Chà chà, bởi vậy mới nói không nên dạy Thái tử.
Chu Thư Nhân không nhìn Thái tử, cũng chẳng nhìn các đại thần khác, những đại thần đó chỉ biết Thái tử thường xuyên đến tìm anh thôi, chứ không biết anh có giải đáp thắc mắc cho Thái tử nữa! Vì vậy Chu Thư Nhân tỏ ra điềm tĩnh trước những ánh mắt nghiền ngẫm đó, anh tìm ra nguồn cơn khiến mình lo lắng rồi nên trái tim lập tức bình yên lại.
Sau buổi chầu triều, mấy ngày nay tâm trạng Hoàng thượng đã không được tốt, hôm qua vừa mới nổi trận lôi đình, nên Chu Thư Nhân bị giữ lại. Thái tử khập khiễng đi ở phía trước, còn anh đi chậm rì rì. Tiểu thái giám sốt ruột sắp khóc đến nơi rồi, cất giọng lảnh lót lên:
- Ôi thôi Thượng thư đại nhân ơi, ngài nhấc cái chân nhiều nhiều một chút. Tiểu nhân xin ngài đấy!
Chu Thư Nhân hắng giọng, được rồi, không làm khó tiểu thái giám, đi nhanh lên vậy. Anh thấy Thái tử điện hạ, khóe miệng giật giật:
- Sao điện hạ lại đứng đây chờ thần?
Thái tử điện hạ ái ngại nói:
- Báo trước cho đại nhân biết. Hôm qua cô chọc phụ hoàng giận lắm, tối qua cô quỳ hết nửa canh giờ rồi.
Chu Thư Nhân thầm trợn trắng mắt, Thái tử sẽ ngoan ngoãn quỳ sao. Còn lâu! Thoạt nhìn có vẻ khập khiễng nhưng chắc chắn là không hề hấn gì, nếu thật sự bị thương thì đã không dự chầu triều được.
Thái tử bị Chu thượng thư nhìn đến mất tự nhiên, nói:
- Ta cũng có làm gì đâu, ta chỉ thay đổi tạo hình cho chậu cây cảnh của phụ hoàng thôi mà.
Bước chân của Chu Thư Nhân loạng choạng, hỏi:
- Trên bàn làm việc của Hoàng thượng hả?
- À, thư phòng của phụ hoàng chỉ có một chậu đó thôi đúng không?
Chu Thư Nhân: - … Đây là trọng điểm sao?
Chậu cây cảnh đó là đồ tiến cống, Hoàng thượng thích lắm, vì vậy trước giờ Hoàng thượng tự mình chăm chút, không cho ai chạm vào hết!
Chu Thư Nhân: - À há.
Hoàng thượng chỉ phạt quỳ, nhìn thì nghiêm trọng nhưng không đủ sức răn đe. Đứa trẻ này đúng là đầu quả tim của Hoàng thượng thật. Ngài thay đổi rồi, ha ha!
Thái tử cười gượng: - Vậy thì… cô đi trước nhé.
- Ủa, Điện hạ không đi cùng sao?
Thái tử điện hạ mỉm cười, chân hết đau rồi, nhanh nhẹn lên hẳn, dẫn theo cung nữ và thái giám đi xa chỉ còn lại Chu Thư Nhân đang duỗi tay ra. Anh lại bị gài!