Nhiễm Uyển thắc mắc:
- Bà nội quên chuyện gì ạ?
Tề thị biết cháu gái và cháu rể không gấp có con, bèn nói:
- Trước khi các con lên đường, đừng quên tới nhờ đại phu bắt mạch. Làm vậy cũng để chúng ta có thể yên tâm một chút.
Gương mặt Nhiễm Uyển đỏ lên, bà nội sợ mình không biết có thai mà còn lên đường. Nàng ta xoắn khăn, đáp:
- Bà nội, con nhớ rồi ạ.
Tề thị đang định nói thêm gì đó thì Đại bá nương của Nhiễm Uyển vào, nói:
- Mẹ, con có ít việc nên tới muộn.
Tề thị ra hiệu cho con dâu cả Thích thị ngồi xuống, Tề thị tính lên tiếng mấy lần, cuối cùng lại hoá thành tiếng thở dài không hỏi, mà thị cũng chẳng muốn hỏi nhiều.
Thích thị kéo tay Nhiễm Uyển, nói:
- Mau cho bá nương xem nào, mới có bao lâu không gặp mà Uyển Nhi càng ngày càng xinh đẹp rồi. Sắc mặt còn tốt hơn lúc ở nhà nhỉ, nhiêu đó đủ chứng minh con rể là đứa biết thương người.
Hai má Nhiễm Uyển đỏ bừng, xấu hổ: - Bá nương này…
Thích thị lại nói vài lời thấm thía:
- Các con là vợ chồng son nên đang trong giai đoạn tình chàng ý thiếp, cần phải tranh thủ sinh con.
Tề thị nhíu mày, nói:
- Vợ chồng son bọn chúng có cuộc sống riêng của chúng, không cần gấp gáp có con.
Thích thị thả tay ra, trong lòng trách móc:
- Bởi vậy mới nói số của Uyển Nhi tốt thật, không phải ai cũng có phúc như nó đâu à.
Nhiễm Uyển âm thầm thở dài, quan hệ mẹ chồng nàng dâu! Nhiễm gia cũng không tài nào thoát khỏi, trước khi Đại bá nương và Đại bá làm quan ở xa, sau khi hồi kinh, mâu thuẫn ngày một nhiều hơn. Đại bá nương không giống mẹ nàng ta, mẹ nàng ta ngoan ngoãn lắm, sống chung với bà nội không đến nỗi nào, nhưng Đại bá nương thì khác. Đại bá nương sống ở chỗ khác đã quen thói gia trưởng, vừa trở về là phát sinh mâu thuẫn ngay. Vả lại Đại ca thành thần, Đại tẩu Thuỷ thị mãi mà chưa thấy mang thai khiến Đại bá nương không hài lòng về Đại tẩu.
Trong nhà có nhiều tình huống mâu thuẫn, lúc gả nàng ta đi, mặc dù không ai tỏ ra kỳ cục với nàng ta cả, nhưng vẫn thường xuyên bảo nàng ta may mắn nhường nào mới được gả vào ổ phúc. Nàng ta trở thành đối tượng để so sánh với Đại tẩu.
Mỗi lần Đại tẩu nhìn nàng ta bằng ánh mắt sâu thẳm, nàng ta luôn cảm thấy mất tự nhiên. Đại bá nương cũng có thành kiến với nàng ta, một mặt là do của hồi môn của bà nội, mặt khác là do nàng ta được hạnh phúc, Đại tẩu càng oán trách Đại bá mẫu hơn.
Thích thị chỉ ngồi một lúc rồi đi, Nhiễm Uyển biết Đại bá mẫu đến không phải để thăm nàng ta, mà là bày tỏ thái độ, vì Đại bá mà Nhiễm gia nợ Chu gia ân tình.
*
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân ngẩn ra nhìn Thái Thượng Hoàng bế Trạch Nhi đến:
- Sao Thái Thượng Hoàng lại bế nó đến đây?
Thái Thượng Hoàng để sát mặt mình vào mặt cháu trai, nói:
- Thư Nhân, khanh xem Trạch Nhi rất giống trẫm đúng không?
Từ lần đầu tiên Chu Thư Nhân nhìn thấy cháu ngoại đã biết rất giống Hoàng thượng. Khi thằng bé tròn một tuổi, gương mặt rõ hơn trông lại càng giống.
- Vâng, giống lắm.
Thái Thượng Hoàng vui vẻ, nói:
- Tiểu tử này rất dính trẫm, trẫm cũng hết cách rồi đành phải bế nó theo thôi.
Còn lâu Chu Thư Nhân mới tin, cháu ngoại dính con gái nhất. Từ nhỏ thằng bé đã rất thích con gái, xa con gái là khóc ngay. Nhìn xem, hai mắt bé con còn hơi đỏ kìa.
Thái Thượng Hoàng hăng say nói:
- Trong số mấy đứa cháu trai, tính tình đứa trẻ này giống trẫm nhất đấy.
Chu Thư Nhân mỉm cười:
- Thái Thượng Hoàng nói phải.
Ngài lớn nhất mà, ngài nói cái gì cũng đúng.
Nhóc con thường xuyên trở về Chu phủ, nhìn thấy ông ngoại lập tức đưa tay kêu a a muốn được bế. Chu Thư Nhân mỉm cười:
- Trạch Nhi có nhớ ông ngoại không?
Nhóc con: - Ngoại…
Chu Thư Nhân tính đón lấy cháu, Thái Thượng Hoàng lại không chịu buông tay ra. Thái Thượng Hoàng mím môi, nói:
- Trạch Nhi gọi ông nội xem!
Nhóc con không muốn gọi, cứ chồm về phía ông ngoại.
Chu Thư Nhân vẫn luôn tức anh ách trong lòng, cuối cùng hôm nay cũng trút ra hết. Chà chà, cháu ngoại biết gọi anh trước tiên, thằng nhóc này là đứa không thích nói chuyện, ngoại trừ cha - mẹ - ngoại thì không gọi ai nữa hết, đến cả “bà ngoại" như Trúc Lan còn chưa được nghe bao giờ mà. Vậy mà gọi anh, nghĩ thôi cũng thấy trong lòng mỹ mãn.
Thái Thượng Hoàng cảm thấy hôm nay đến khoe mẽ là sai lầm rồi, cháu trai sắp không đến nơi nên phải thả ra. Chu Thư Nhân thuần thục bế cháu, lấy những món đồ có màu sắc sặc sỡ ra thu hút sự chú ý của cháu ngoại rồi xem Thái Thượng Hoàng tức giận. Cũng may, Thái Thượng Hoàng biết Hộ Bộ là chỗ làm việc nên không ở lại lâu đã bế đứa trẻ đi.
Thái Thượng Hoàng vừa đi thì Vương đại nhân đến, Chu Thư Nhân ngẩng đầu:
- Có chuyện gì à?
Vương đại nhân đặt sổ sách xuống, nói:
- Trong cung vừa mới mang cái này đến.
Chu Thư Nhân lấy sổ qua xem, xin bạc, còn là sổ do chính Hoàng thượng phê duyệt, anh nói:
- Lát nữa sẽ có người đến lấy bạc, ngài nhớ trông kỹ một chút.
Vương Dật đáp: - Vâng.
Chu Thư Nhân nhìn bóng lưng Vương Dật, tặc lưỡi hai tiếng. Nhà này có một hoàng tử đúng là khác hẳn, bây giờ Ngũ hoàng tử là cháu ngoại của Vương Dật đấy. Có điều Vương Dật cũng công minh, tuy rằng bản thân có địa vị nhưng không hề nảy sinh ý đồ gì. Tính ra, Vương chiêu nghi hạ sinh hoàng tử mà không thăng bậc còn không phải là Hoàng thượng cảnh cáo Vương Dật sao.
Chu gia
Hiếm khi Trúc Lan thấy Ngọc Văn đòi hỏi một thứ, nhưng thứ này khiến cô giật bắn người:
- Con muốn nuôi sói à?
Hai mắt Ngọc Văn sáng rực, đáp:
- Dạ, dạ, sói trắng, con muốn nuôi sói trắng bà nội ơi.
Trúc Lan: “...”
Ngọc Văn lắc lắc cánh tay bà nội, nói:
- Bà nội, con muốn nuôi sói!
Trúc Lan chiều bọn trẻ cũng có chừng mực, cô nghiêm khắc từ chối:
- Không được. Con có rất nhiều huynh đệ tỷ muội, con không thể chỉ nghĩ đến sở thích của bản thân. Nhà chúng ta là một khối hoàn chỉnh, con phải lo lắng cho an nguy của các đệ đệ và muội muội của mình nhiều hơn.
Ngọc Văn sững sờ. Con bé là một đứa trẻ thông minh, lập tức cúi đầu:
- Bà nội, con sai rồi ạ. Con không nên nuôi sói nguy hiểm.
Trúc Lan vuốt tóc cháu gái, hỏi:
- Con nhìn thấy sói ở đâu?
Ngọc Văn ngẩng đầu, đáp:
- Ở trên đường ạ. Con nhìn thấy một người du mục dắt sói đi trên phố, là một chú sói màu trắng.
Bảo sao, không nhìn thấy thì sẽ không đòi mua. Cô xoa đầu cháu gái, nói:
- Con có thể đổi thành nuôi một chú chó.
Ngọc Văn lắc đầu, buồn bã, con bé không thích nuôi chó, bèn nói:
- Con không nuôi nữa ạ.
Trúc Lan thấy tinh thần Ngọc Văn sa sút, cô ra hiệu cho nhà hoàn đưa Ngọc Văn về. Chờ con bé đi rồi, cô mới day day giữa trán. Đúng là không phải đứa trẻ ít gây chuyện thì sẽ đỡ lo!
Tới giờ rời khỏi nha môn, Minh Vân đến đón ông nội. Chu Thư Nhân vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy cháu trai cả, trên mặt lộ ra nụ cười tít mắt:
- Con tới đón ông đó hả?
Minh Vân gật đầu, đáp:
- Con còn mua cả ngỗng nướng ông nội thích ăn đây.
Râu Chu Thư Nhân vểnh hết cả lên: - Cháu ngoan!
Bỏ lại Khâu Duyên ghen tị ra mặt. Cháu trai ông ta còn không không chấp nhận ông ta, chứ đừng nói là đồ biếu ông ta. Thật sự, có sự tương phản mới thấy cháu trai nhà mình có thúc ngựa cũng đuổi theo không kịp.
Chu Thư Nhân lên xe ngựa, Minh Vân mới nói:
- Hôm nay ông nội của Uyển Nhi có khảo bài con ạ.
Chu Thư Nhân hít hà mùi ngỗng nướng, anh nghiêng đầu hỏi:
- Ông ta nói sao?
Trên mặt Minh Vân lộ ra vẻ tự tin, nói:
- Bảo rằng con đi thi Hương không thành vấn đề, rất lạc quan về con ạ.
Chu Thư Nhân nói: - Lần này con về cũng đừng cảm thấy áp lực. Thi thố có ra sao thì con vẫn luôn là niềm tự hào của ông nội, không cần tạo ra quá nhiều gánh nặng tâm lý cho bản thân.
Cho dù bận rộn, anh vẫn biết có người trêu đùa chờ mong cháu trai giành được Đại Tam Nguyên sau khi trở thành Tiểu Tam Nguyên. Anh cản không được, chỉ có thể động viên thôi.
Minh Vân chớp mắt, nói:
- Con được ông nội dạy dỗ thành tài, con cảm thấy đó là cách tốt nhất để rèn luyện tâm hồn. Đây sẽ là vốn liếng quý giá nhất trong đời con.