Trúc Lan tiếp tục đọc thư trên tay, Xương Nghĩa sống rất tốt, bây giờ nữ bá tước đã giành được quyền lực vào tay, cũng tiện cho các quan viên đi sứ như Xương Nghĩa.
Bọn họ đã bắt đầu hợp tác ngay từ khi nữ bá tước theo phái đoàn về nước rồi, năm qua nữ bá tước xây dựng đất phong, cuộc sống của dân chúng ở đất phong được cải thiện, trong tay nàng ta cũng có binh lính trung thành với mình. Đương nhiên đây không phải là chuyện chính, quan trọng là nữ bá tước đã đính ước lần nữa. Nàng ta đính ước với một công tước tuổi đã trung niên không có người thừa kế, hiển nhiên lần này là kết hôn vì lợi ích. Trúc Lan đọc xong không cảm thấy có gì thổn thức cả. Từ lúc nữ bá tước gan dạ này dám băng qua đại dương, là cô đã biết sẽ có kết quả này rồi.
Vương thị tới rất nhanh, Trúc Lan không vòng vo:
- Minh Sơn không thích nghi được điều kiện sống ở nước ngoài, bị bệnh mấy lần. Đợt này Xương Nghĩa xin ý chỉ, chờ Hoàng thượng đồng ý truyền ý chỉ đi thì sang năm Minh Sơn có thể về nước rồi.
Vương thị không cảm thấy đây là chuyện vui, một năm vừa qua là những tháng ngày nàng ta cảm thấy tự do nhất trong đời. Tướng công không được vào phủ bá tước, nhưng nàng ta thì có thể. Nàng ta nắm quyền trong nhà, không cần ứng phó tướng công. Về phần thiếp thất, bản thân thiếp thất khôi phục rất tốt nhưng đáng tiếc là bé gái sinh ra sức khoẻ không tốt. Nàng ta không trách thiếp thất và thứ nữ, nàng ta biết ngọn nguồn nằm ở trên người tướng công mình. Vì vậy nàng ta khá quan tâm thiếp thất và thứ nữ, chứ không phải kiểu tốt bụng mù quáng. Bởi vì nàng ta hiểu rõ tướng công, là người cực kỳ nhỏ nhen, trở về cũng sẽ không để ý đến thiếp thất đã phản bội y, huống hồ chi là một thứ nữ.
Trúc Lan thấy Vương thị trầm mặc, cô gõ lên giấy viết thư. Xương Nghĩa sẽ không nói quá trong thư, đủ thấy bệnh tình của Minh Sơn đã rất nghiêm trọng rồi. Lộ trình trở về không gần, bôn ba trên biển chẳng biết Minh Sơn có bao nhiêu khả năng giữ được mạng tới nơi. Chưa kể… ánh mắt Trúc Lan trở nên sâu xa, năm xưa hành động của Minh Sơn rõ ràng khiến Hoàng thượng rất bài xích. Một người bị Hoàng thượng ghét, Thái y thật sự sẽ hết lòng điều trị sao?
Vương thị hoàn hồn, nói:
- Năm qua tướng công chỉ gửi về có một lá thư, cảm ơn lão phu nhân đã báo cho biết.
Trúc Lan: - Ừ.
Vương thị ra về, Trúc Lan đứng dậy đi xem những thứ Xương Nghĩa gửi về. Chỗ này là của Trúc Lan và Chu Thư Nhân, những thứ khác đã chia cho các phòng rồi. Trúc Lan rất thích bộ dụng cụ pha rượu bằng bạc, trên chung rượu khảm đá quý màu xanh khiến cô liếc mắt một cái liền để ý đến nó. Xương Nghĩa có kể về nó trong thư, đây là quà tặng của quốc vương cho các sứ thần nên Xương Nghĩa gửi về cho cô. Các món còn lại là những đồ vật cũng khá đặc sắc và tinh xảo, Trúc Lan chọn ra vài thứ rồi đi đến nha kho luôn khoá chặt cửa chọn ra một bộ trang sức trong rương đựng bộ trang sức.
Thanh Tuyết thấy cô chọn ra một bộ đồ trang sức hồng ngọc, bèn hỏi:
- Cái này mang đến cho Tam tiểu thư phải không ạ?
Trúc Lan xoay người sang chỗ khác tìm ngọc bội, nói:
- Chuyến này hai vợ chồng Tuyết Mai về là chính thức đính ước luôn, ta là bà ngoại cũng phải cho một phần quà gặp mặt chứ.
Thanh Tuyết chìa tay tự mình cầm hộ. Xem chủ mẫu chọn hai cặp ngọc bội, cuối cùng mới hài lòng thu tay. Trúc Lan nói với Thanh Tuyết:
- Ngươi cho người đưa qua đó đi.
Thanh Tuyết: - Vâng ạ.
Tối đó Chu Thư Nhân về nhà đọc thư xong, anh trầm mặc một hồi mới nói:
- Minh Sơn sẽ không thể sống trở về đâu.
Trúc Lan đặt bút trong tay xuống, nói:
- Em cũng nghĩ vậy.
Chu Thư Nhân cầm bút của vợ lên, viết chữ lên rìa bức tranh vợ vẽ, viết xong, anh mới nói tiếp:
- Tạm thời không bàn tới chuyện con cháu chúng ta nổi trội, chỉ tính dòng họ Chu thị thôi, những người kế thừa của dòng họ Chu thị đều không tệ, Hoàng thượng cũng chú ý rồi. Trong triều cần phải cân bằng, việc này quy ước số người vào triều.
Chu Thư Nhân có lợi thế máu mủ ruột rà, cộng thêm bởi vì anh mới bước ở giai đoạn đầu, Hoàng thượng thậm chí còn mong Chu gia nắm giữ một thế lực ở trên triều, cũng có nghĩa là thế lực do chính hoàng thất nắm giữ. Vì vậy Hoàng thượng mới nâng đỡ đám Xương Nghĩa, bằng không Xương Nghĩa đã không được thăng lên Lục phẩm trước khi đi sứ. Trong khi Minh Sơn được chia cho một bộ bài tốt, là người đầu tiên của dòng họ Chu thị ở lại Kinh Thành, lẽ ra phải nên đầu quân vào thế lực của Chu gia và giúp đỡ Chu gia, tiếc rằng một bộ bài tốt bị đánh nát bét. Bây giờ dòng họ Chu thị có người thích hợp hơn rồi, người chiếm vị trí hiện tại tức Minh Sơn không cần phải tồn tại nữa.
Trúc Lan vừa chờ cho chữ trên bức tranh khô vừa nói:
- Thật ra lúc Minh Sơn tiếp chỉ đi sứ cũng đồng nghĩa với việc không có cơ hội giữ mạng sống rồi.
Từ đó cho thấy việc Minh Sơn ngã bệnh rất lạ, bệnh triền miên mà bảo không ai động tay động chân là không thể nào.
Chu Thư Nhân: - Ừm. Nếu Vương thị có tới đây thường, em có thời gian thì quan tâm nhiều hơn.
Các gia tộc lớn trong kinh đều nằm ở thế cân bằng, có giáng xuống ắt phải có nâng lên. Xưa nay không có chuyện một gia tộc lớn bành trước, Hoàng thượng vẫn luôn giữ cho bình bình.
Hai vợ chồng cùng nhau cất bức tranh vào, đây là hồ điệp Trúc Lan tự vẽ. Tranh đẹp thì đẹp đấy, nhưng chỉ là vẻ bề ngoài, nếu không nhờ có Chu Thư Nhân đề thơ, bức tranh này chẳng có giá trị gì cả. Đây là vấn đề về hồn tranh, Trúc Lan không được thong dong như chồng của con gái thứ ba. Cô chỉ là người trần mắt thịt.
Hôm sau, Xương Trung đang cắt hoa cùng mẹ. Hắn nhìn mấy cành hoa bị cắt cụt, nói:
- May mắn vườn hoa nhà ta rộng, hoa cũng nhiều, bằng không với tốc độ vài ngày hái hoa một lần của mẹ, sớm muộn gì cũng bị hái trụi.
Trúc Lan trợn mắt lườm con trai, nói:
- Mẹ cắt có quy luật hết, làm gì nghiêm trọng như con nói chứ.
Xương Trung nhún vai không muốn đôi co, mẹ là đạo lý trong nhà, mẹ nói gì cũng đúng, hắn chìa tay nhận lấy lẵng hoa trong tay nha hoàn rồi tiến đến cạnh mẹ. Hỏi:
- Minh Vân về Nhiễm gia rồi ạ?
Trúc Hoa nhét hoa vào tay con trai, đáp:
- Ừ, nó và Nhiễm Uyển phải về tham gia kỳ thi Hương. Mấy ngày nữa là đi rồi, nên qua đó thăm trước.
Xương Trung ồ lên.
Trúc Lan tò mò nhìn con trai, hỏi:
- Giọng điệu như vậy là sao?
Xương Trung vui vẻ cười nói:
- Chẳng qua là con không ngờ rằng cháu trai lớn cả ngày xụ mặt lại cực kỳ chu đáo với thê tử.
Trúc Lan: - Thê tử là người bầu bạn cả đời, đợi con thành thân thì biết.
Xương Trung: - Mẹ ơi, con còn nhỏ mà. Chưa đến 20 tuổi thì con không thành thân đâu.
Trúc Lan cũng mong con trai thành thân muộn, nhưng tuổi của cô cũng không còn nhỏ, không biết có chờ được đến lúc con trai 20 tuổi không, tâm tình tốt đẹp nhất thời biến mất. Cô nói:
- Đủ hoa rồi, chúng ta về thôi.
Xương Trung cảm nhận được mẹ không vui, bèn hỏi:
- Mẹ ơi, mẹ sao vậy? Là con nói sai chỗ nào sao?
Trúc Lan: - Không phải không vui, mẹ chỉ đang thổn thức thôi. Nếu mẹ trẻ lại 10 tuổi thì hay biết mấy.
Bốn đứa con trai khác trong nhà đều có sắp xếp cả rồi, duy chỉ đứa con trai út này lại còn quá nhỏ. Mặc dù cũng có tính toán rất nhiều cho con trai út, nhưng không tận mắt nhìn thấy thì trong lòng vẫn lo.
Xương Trung ôm cánh tay mẹ, nói:
- Cha mẹ sẽ sống lâu trăm tuổi, nhìn thấy con cháu của con đầy nhà.
Trúc Lan gõ nhẹ lên trán con trai, nói:
- Thế thì mẹ và cha con thành yêu quái rồi.
Xương Trung cảm thấy khủng hoảng trong lòng, trước kia hắn chưa từng nghĩ, bỗng nhiên hắn ý thức được Nếu không có cha mẹ thì hắn phải làm sao, hắn nhịn không được mà ôm sát cánh tay mẹ hơn. Trúc Lan mặc cho con trai ôm, biết mình đã làm con trai sợ rồi.
*
Nhiễm gia
Nhiễm Uyển và Tề thị đi ra nhà sau, Nhiễm Chính dẫn cháu rể đến thư phòng. Nhiễm Chính muốn thử tài trước khi thi một phen.
Tề thị và cháu gái đi đến nhà chính, thấy sắc mặt cháu gái hồng hào, trên mặt toát ra niềm hạnh phúc vô bờ, thị cười càng tươi hơn:
- Mấy ngày nay bà nội cũng bận, đợi xong bớt chuyện mới phát hiện ra đã quên mất một chuyện.