Chương 1304 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chu Thư Nhân điên cuồng khinh bỉ, làm sao anh biết vì sao Thái Thượng Hoàng lại trở về cơ chứ. Dạo này trên triều chẳng có chuyện gì quan trọng, không… không đúng, lần trước anh đến thư phòng, anh nhìn thấy trên bàn Hoàng thượng có tấm bản đồ. Có điều Chu Thư Nhân không thể nói ra, anh cảm thấy năm nay như vậy khá tốt, an phận làm một Hộ Bộ Thượng Thư, trừ khi Hoàng thượng giữ anh lại chứ không thì anh cũng không đưa ra ý kiến làm gì. Chuyện duy nhất khiến anh mệt mỏi năm qua là phải trả lời các câu hỏi của Thái tử.

Chu Thư Nhân không trả lời, mà mở hộp ra. Thấy một tràng hạt?

Thái Thượng Hoàng quá hiểu Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân như thế này không phải là không biết đâu, chính vì biết được chuyện gì nên mới không muốn mở miệng, ngài nói:

- Trẫm cầu được nó ở miếu, là thứ cao tăng từng đeo.

Chu Thư Nhân mỉm cười, anh cũng không quá cần thứ này. Anh nói:

- Thần đảm bảo sẽ cất kỹ.

Thái Thượng Hoàng cười, nói:

- Trẫm cầu về là để giữ cho khanh được bình an.

Hơn một năm qua Chu Thư Nhân có cảm xúc chứ, có lẽ Thái Thượng Hoàng đã thật sự coi anh là bạn, chẳng qua trong lòng anh vẫn có một cánh cửa, đây là cánh cửa giữa quân và thần. Anh có cảm xúc, nhưng sẽ không thật sự cảm động. Anh nói:

- Thần sẽ quý trọng, thần cảm ơn Thái Thượng Hoàng đã quan tâm.

Thái Thượng Hoàng uống một hớp trà, tự động nói ra lý do khiến ngài trở về sớm hơn:

- Lão Tam của trẫm sắp về Kinh Thành.

Chu Thư Nhân ngộ ra. Ừ nhỉ, năm ngoái Sở vương xuất kinh tới nay chưa từng trở về, tiền mua dược liệu năm nay được vận chuyển thẳng tới chỗ Sở vương, có thể để Sở vương ở bên ngoài tận một năm đủ thấy đã điều tra được rất nhiều chuyện.

Thái Thượng Hoàng nhìn phản ứng của Chu Thư Nhân, được lắm, Chu Thư Nhân không biết vì sao ngài lại trở về, chứng tỏ bây giờ Chu Thư Nhân đang hưởng thụ sự an nhàn. Ngài nói:

- Giang Nam không yên ổn lắm, nên trẫm trở về trước.

Chuyện ngài xuất kinh không phải là chuyện bí mật gì. Để an toàn, ngài và Hoàng Thái Hậu đã hồi kinh trước. Trong lòng Chu Thư Nhân thì lại đang nghĩ tấm bản đồ trên bàn Hoàng thượng là bản đồ gì?

*

Chu gia

Bên phòng Trúc Lan trò chuyện được một lúc thì Nhiễm Uyển đến. Là cháu dâu đầu tiên của lứa cháu nên Nhiễm Uyển cần phải chu toàn mọi mặt, rất sợ mình sẽ bỏ sót ai đó. Thê tử của cháu trai cả không dễ làm, không những cần là một tấm gương tốt mà còn cần nhìn bao quát tất cả mọi người. Chu toàn tất cả các mặt là một loại năng lực, mà Nhiễm Uyển đang làm rất khá. .

Nhiễm Uyển hành lễ với những người trong phòng Trúc Lan, cô bèn vẫy tay bảo Nhiễm Uyển ngồi xuống. Hỏi:

- Đã sửa soạn hành lý xong hết chưa?

Nhiễm Uyển mỉm cười, đáp:

- Con thưa bà nội, đã sửa soạn đâu vào đó hết rồi. Ba ngày sau là có thể lên đường.

Lý thị nháy mắt với mẹ chồng, ý là “mẹ xem, con đã bảo là con không phải lo rồi mà!”.

Trúc Lan lườm lườm cô con dâu cả, nói với Nhiễm Uyển:

- Mấy ngày qua con cũng cực nhọc.

Nhiễm Uyển hoàn toàn không thấy vất vả gì cả, đáp:

- Đây là chuyện Uyển Nhi nên làm mà.

Sau khi chọn ngày xong, nàng ta ngày ngày ngóng trông lấy chồng. Dù hơi xấu hổ, nhưng nàng ta khao khát lấy chồng. Không chỉ lấy được ý trung nhân, mà còn bởi vì nàng ta khát vọng bầu không khí của Chu gia. Thật ra Nhiễm gia cũng tốt, chẳng qua vẫn có thiếp thất. Cha Nhiễm Uyển cũng có, nàng ta đã từng sống trong bầu không khí Chu gia, từng nhìn thấy mẹ âm thầm đau khổ, nên nàng ta càng khao khát những điều tốt đẹp hơn. Từ lúc nàng ta lấy chồng, nàng ta có được hạnh phúc như mình mong muốn. Tướng công yêu thương, mẹ chồng hiền từ, các phòng đoạn kết, vì vậy nàng ta muốn giữ gìn. Nàng ta phải hết lòng giữ gìn hạnh phúc này.

Nhiễm Uyển nhớ lại một ngày trước khi lấy chồng, ông nội có nói chuyện với nàng ta, không cần nàng ta mưu tính cái gì cho Nhiễm gia cả, mà nói rõ ràng rằng nàng ta vào nhà họ Chu chính là thê tử của cháu trai Chu gia thôi. Trói buộc trên người nàng ta cuối cùng cũng không còn nữa, ông nội bảo sau này nàng ta chỉ cần sống cho bản thân.

Lý thị gọi: - Uyển Nhi, Uyển Nhi!

Nhiễm Uyển ngượng ngùng, đáp:

- Hồi nãy con hơi mất tập trung ạ.

Lý thị không làm được việc ngồi tâm sự với con dâu, thị biết bản thân vô tư nên thị cũng chỉ bày tỏ đơn giản trước mặt con dâu:

- Chắc là mệt lắm, tối nay làm thêm vài món con thích ăn để tẩm bổ nhé.

Gương mặt Nhiễm Uyển đỏ ửng, nói:

- Mẹ ơi, con không mệt mà. Cứ làm món cha mẹ thích ăn là được rồi.

Trúc Lan tủm tỉm cười nhìn bầu không khí giữa mẹ chồng và nàng dâu. Tính ra từ sau khi Minh Vân thành thân, các phòng cũng ăn cơm riêng. Chỉ có những lúc Lễ Tết và sinh nhật mới ăn cùng nhau.

Lúc này Tuyết Mai nói chen vào: - Ngũ đệ muội đâu rồi ạ?

Lý thị lên tiếng: - Ngũ đệ muội có hẹn ra ngoài rồi, còn Nhị đệ muội thì đi đến nhà Lưu Phong.

Tuyết Mai cười: - Năm nay Lưu Phong cũng tham gia thi hương nhỉ?

Trúc Lan gật đầu, đáp:

- Ừ, mẹ nghe Nhị tẩu của con nói nếu Lưu Phong đỗ cử nhân sẽ không chuẩn bị thi tiếp. Lưu Phong tính chờ tới ba năm sau.

Tuyết Mai sửng sốt:

- Sao lại như vậy?

Trúc Lan giải thích:

- Mới đầu chuẩn bị thi luôn năm nay, nhưng có quá nhiều chuyện ngoài ý muốn. Cổ Trác Dân đi sứ nước ngoài, Hồ đại nhân cũng đi làm nhiệm vụ xa. Sau khi suy xét nhiều mặt, mới quyết định vậy.

Ba năm sau Xương Nghĩa đi sứ về rồi, Cổ Trác Dân sẽ được thăng quan, mà Hồ đại nhân cũng hồi kinh, có lẽ có nhiều người mưu tính cho Cổ Lưu Phong hơn.

Tuyết Mai ngộ ra: - Ba năm sau đúng là lựa chọn tốt ạ.

Trúc Lan cười nói:

- Nếu không phải nghĩ cho Ngọc Sương thì cũng không tính thi hương năm nay đâu.

Có địa vị cử nhân, lúc Ngọc Sương xuất giá sẽ nở mày nở mặt hơn. Nhỡ lần này không thi đâu, cũng có thể tích lũy kinh nghiệm cho ba năm sau.

   

Hoàng cung

Hôm nay Tuyết Hàm bế con trai vào hoàng cung, mẫu hậu và phụ hoàng hồi kinh muốn ở lại trong cung một khoảng thời gian. Nếu không phải vì con trai của nàng cực kỳ dính mẹ, thì con trai đã bị mẫu hậu mang vào cung nuôi mấy ngày rồi.

Tên của trưởng nam của Tuyết Hàm được Thái Thượng Hoàng ban cho từ trước - Trương Húc Trạch. Bây giờ nhóc con đã tròn một tuổi, đang ở độ tuổi muốn xuống đất tập đi đứng, không ngồi yên được, chốc chốc lại đòi xuống đất. Nàng cảm thấy con trai của mình quá hiếu động, nhưng Hoàng Thái Hậu nhìn trưởng nam của con trai út thì trong mắt tràn ngập yêu thương:

- Đứa trẻ Trạch Nhi này biết chọn lắm, trong số mấy đứa cháu thì chỉ có mỗi nó là giống ông nội nó nhất thôi.

Tuyết Hàm cũng cảm thấy vậy. Dung Xuyên giống Đại cữu cữu quá cô, đứa trẻ chào đời thật sự rất biết chọn lựa ưu điểm, giống phụ hoàng đến sáu bảy phần lận, đứa trẻ vừa mới đến với thế gian này đã được phụ hoàng hết mực yêu thương. Hôm đầy tháng bế nó ra, mấy đại thần vốn dĩ vẫn còn chưa chịu an phận nhìn thấy đứa trẻ xong cũng chẳng còn suy nghĩ gì nữa. Tần vương không giống Hoàng thượng, mà con trai lại giống. Di truyền cách đời là chứng cứ có hiệu lực nhất rồi. Đồng thời dẫn đến những cung nữ và nữ quan chăm sóc đứa trẻ càng thêm cẩn thận với nó.

Hoàng hậu ngồi xuống bên cạnh, nghĩ thầm trong bụng, may mắn đứa cháu giống phụ hoàng chào đời ở phủ Tần vương, chứ nếu là hậu cung thì… trong mắt Hoàng hậu ánh lên một tia mỉa mai. Năm qua trong cung có thêm hai vị hoàng tử, sinh liền tù tì hai đứa con trai. Hoàng hậu nghĩ đến Chương mỹ nhân vừa được thăng cấp nhờ sinh con trai, vừa sinh được con trai là không chịu an phận liền. Hôm nay biết Tần vương phi đưa con vào cung, bèn dẫn con trai của mình đến thỉnh an nàng ta ngay. Ý là muốn cùng nàng ta tới gặp mẫu hậu đây mà!

Tuyết Hàm thấy Trạch Nhi sắp ngã nhào vào Hoàng Hậu, định chồm tới đỡ, Hoàng hậu mỉm cười đón lấy, nói với mẫu hậu:

- Trạch Nhi gan quá, bây giờ mới tập đi được có hai ba bước mà đã dám chạy rồi.

Hoàng Thái Hậu hớn hở nói: - Đứa trẻ này giống ta đấy.

Tuyết Hàm nhịn cười trong lòng, phụ hoàng cũng nói như vậy.

*

Chu gia

Trúc Lan nhận được thư của Xương Nghĩa, năm qua thư từ qua lại không nhiều, khoảng cách xa quá bất tiện, Xương Nghĩa mới đến nước ngoài cũng chưa thích nghi. Lần đầu gửi thư về nhà, trong thư toàn là phàn nàn. Lần hai gửi thư về nhà, mới nói tự mình đề xuất thay đổi chỗ ở này nọ.

Trúc Lan mở thư ra xem, cô hơi cau mày, gọi Thanh Tuyết tới, nói:

- Ngươi đến nhà Chu thứ cát sĩ, mời Vương thị tới đây.