Chương 1302 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chu Thư Nhân vừa buộc miệng nói xong, trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh. Anh cảm nhận được ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người mình. Quen rồi, suy nghĩ đầu tiên trong anh luôn là bạc.

Quan viên của phòng đóng thuyền im lặng như tờ, bởi đúng như lời Hộ Bộ Thượng Thư nói thật, tốn rất nhiều bạc, mà đây còn là bản vẽ đang cải tiến thôi. Ánh mắt của họ lại chuyển sang nhìn Hoàng thượng.

Hoàng thượng lấy bản vẽ qua, đáp: - Ừ.

Chu Thư Nhân trầm mặc, Hoàng thượng chỉ đáp một tiếng “ừ" là có ý gì!

Sau đó Hoàng thượng không có ý định hỏi Chu Thư Nhân thêm một câu nào nữa, ngài sợ Chu Thư Nhân vừa há mồm là nói tới bạc. Anh cũng đâu muốn nói chuyện, hai mắt không kiềm chế được dòm ngó khắp nơi. Bạc, bạc… nguyên liệu sử dụng chỗ nào cũng cần đến bạc.

Trán của quan viên ở phòng đóng thuyền ướt đẫm mồ hôi, dần dần cách xa Hộ Bộ Thượng Thư. Đi chung một chỗ thấy áp lực quá!

Trên đường trở về, Hoàng thượng hỏi:

- Lần này Thư Nhân theo trẫm đi thị sát có cảm nghĩ gì không?

Chu Thư Nhân: - Thần là người không được chào đón nhất đấy.

Những con người kia rất sợ anh ngó nghiêng khắp nơi, anh chỉ cần nhìn thêm vài lần là có thể khiến người bên cạnh sợ đến toát mồ hôi đầy người. Cho dù họ không làm gì sai, cũng sợ anh trở về cắt bạc.

Hoàng thượng im lặng đến lạ, bởi vì Chu Thư Nhân nói có sai đâu. Ngài hỏi:

- Chuyến này Thư Nhân có thu hoạch gì không?

Chu Thư Nhân thật sự chẳng thu hoạch được gì nhiều, trái lại Hoàng thượng mới là người có thu hoạch lớn. Trước chuyến đi này Hoàng thượng đã chuẩn bị sẵn sẽ xuống tay rồi, hôm nay Hầu tướng quân lại dẫn anh đi tham quan khắp nơi nên anh nghĩ chắc chắn sẽ có người hoảng loạn.

Chu Thư Nhân hít vào thật sâu, nói:

- Không ngừng ném bạc chừng ấy năm trời, thần nhìn thấy thành quả này đúng là không uổng phí số bạc ra như nước hằng năm.

Hoàng thượng không làm khó Chu Thư Nhân, ngài nhìn cảnh sắc bên ngoài không nói gì nữa. Chu Thư Nhân cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, anh đúng là công cụ đa năng. Anh trở thành công cụ đắc lực trong tay Hoàng thượng, chuyến này rõ ràng anh bị Hoàng thượng lợi dụng đặt đâu ngồi đó.

Thời gian trôi qua thật sự quá nhanh, mới đó mà đã đến lúc Hoàng thượng trở về Kinh Thành. Trong khoảng thời gian này, sứ đoàn đi sứ trên biển lại không gặp may. Bọn họ đụng trúng bão lớn, thuyền phải tấp vào một hòn đảo hoang nhỏ nhiều ngày. Trên đảo dựng lên rất nhiều lều để che mưa che nắng, may sao bọn họ ở khá xa tâm bão nên không bị ảnh hưởng nhiều.

Xương Nghĩa đi thăm Cổ Trác Dân, so với Xương Nghĩa là người đã từng bôn ba nước ngoài mấy lần thì Cổ Trác Dân thảm hơn rất nhiều. Ông ta chưa quen, gặp cảnh thời tiết khắc nghiệt nên ngã bệnh rồi. Xương Nghĩa thấy Cổ Trác Dân đang uống thuốc, hắn chờ một lúc, lúc Cổ Trác Dân nằm xuống, Xương Nghĩa mới quan tâm hỏi:

- Hôm nay cảm thấy thế nào?

Đợt này Cổ Trác Dân bệnh xong gầy hẳn, hốc mắt lõm hết vào trong. Đáp:

- Khá hơn rất nhiều, bây giờ đã có sức đi lại rồi.

Xương Nghĩa bớt lo, nói:

- Mấy ngày nay trời mưa suốt, môi trường ẩm thấp không thích hợp để dưỡng bệnh. May mắn ngài không sao!

Cổ Trác Dân để ý thấy mắt Xương Nghĩa thâm quầng, nói:

- Mấy ngày nay cũng cực cho ngài.

Xương Nghĩa cực thật, lúc rời khỏi kinh là hắn đã được thăng qua thẳng lên Chính lục phẩm. Hắn dẫn đoàn đi sức cũng có nghĩa là hắn phải quản lý tất cả quan viên đi sứ. Không riêng gì Cổ Trác Dân bị bệnh, thật ra có không ít người đổ bệnh. May mắn có dẫn theo đại phu và đầy đủ dược liệu, chưa có trường hợp tử vong. Mọi người đều đã dần dần khoẻ lại, có Cổ Trác Dân là bệnh nặng nhất.

Xương Nghĩa thấy Cổ Trác Dân mệt mỏi, bèn bảo Cổ Trác Dân nghỉ ngơi. Hắn dẫn người đi tuần tra xung quanh khu vực dựng lều. Lúc quay trở lại thì thấy đoàn người đi đánh cá đã về, những người lên đảo hái lượm cũng vậy. Đảo nhỏ không nhỏ, có rất nhiều rau dại và quả dại giúp họ giảm bớt tiêu tốn vật tư.

Xương Nghĩa về lều thì thấy Minh Sơn đến, hỏi: - Có chuyện gì à?

Sắc mặt Minh Sơn trắng bệch, lúc y ở Kinh Thành đã tự làm cho bản thân bị bệnh, lần này tiếp tục đổ bệnh, y nói:

- Bệnh tình của hạ quan đã khá hơn rồi.

Xương Nghĩa cười cho có, muốn nói cho hắn biết có việc gì thì có thể dặn dò đây mà. Hắn hiểu rõ rằng, Minh Sơn sốt ruột âu cũng là vì hắn đang trọng dụng một thứ cát sĩ khác.

  

Kinh Thành

Trúc Lan nghe bà mai nói xong thì thoáng nhìn Tô Huyên. Sắc mặt Tô Huyên cực kỳ khó coi, hiển nhiên không ngờ Lưu gia sẽ mời bà mai tới thẳng nhà mình.

Bà mai mà Lưu gia mời là mẹ vợ tương lai của Trạng nguyên - phu nhân nhà bá tước, cho thấy Lưu gia cực kỳ có lòng. Thế nhưng Tô Huyên đã công khai từ chối, mà còn mời bà mai tới nên Tô Huyên không tức giận mới là lạ.

Trúc Lan hiểu rõ mưu đồ của Lưu gia, Tô Huyên từ chối thì sao, người làm chủ trong nhà là cô, nên mới trực tiếp mời bà mai đến. Cô chờ bà mai nói hết, cô mới lên tiếng:

- Trong khắp Kinh Thành đều biết, ta là mẹ chồng tốt mà.

Gương mặt bá tước phu nhân hơi nhăn nhưng lại khó thấy, thị đối xử với con dâu không tốt, thật ra thị không ưa Dương thị, nghĩ đến mục đích đến đây hôm nay thị lại cười nói:

- Ai làm con dâu của phu nhân chắc là đã tích đức lắm.

Trúc Lan cong môi, cô thích cái kiểu không ưa cô nhưng phải nhịn cô này. Cô nói:

- Bởi vậy, ta vẫn luôn rất tôn trọng ý kiến của các con dâu. Việc đính ước của bọn trẻ trong nhà cần phải hỏi ý con dâu trước đã.

Bá tước phu nhân hiểu ra, Huyện chúa từ chối, Dương thị lại ủng hộ Huyện chúa, cho nên xuống tay ở chỗ Dương thị cũng vô ích thôi:

- Thế thì tiếc quá, lương duyên hiếm có khó tìm mà.

Trúc Lan: - Ta tin vào kết quả coi tuổi hơn.

Bởi vậy đừng có há mồm ra là lương duyên, bọn họ ác thật, hôm nay đồn đãi ra ngoài, sau này không tốt cho thanh danh của Ngọc Văn rồi.

Nụ cười của bá tước phu nhân cứng đờ, Dương thị thật sự ăn nói không chê vào đâu được:

- Phu nhân nói phải.

Trúc Lan mỉm cười:

- Để phu nhân chạy tới đây một chuyến vô ích rồi, ta cũng không giữ phu nhân lại lâu.

Bá tước phu nhân cũng không muốn nán lại, đáp: - Cáo từ.

Tô Huyên chờ người đi rồi mới tức giận nói: - Nực cười!

Thật ra Trúc Lan không hề tức giận, nói:

- Lưu phi lo lắng cho Nhị hoàng tử đây mà.

Thái tử không ngừng qua lại với Chu Thư Nhân, mọi người đều là những người minh mẫn, cho dù Chu Thư Nhân không giữ vai trò thầy dạy, cũng đủ khiến người Lưu gia sốt ruột. Nếu có thể làm sui gia với nhà họ Chu thì đây sẽ là một nước cờ tốt. Đáng tiếc Chu gia không ngả theo phe nào, luôn giữ vững lập trường của mình.

Tô Huyên là người rất có tầm nhìn, mẹ chồng lại thường phân tích chút đỉnh về tình hình hiện tại nên thị cũng hiểu rõ. Thị ngậm ngùi nói:

- Nha đầu Ngọc Văn nói đúng, nó được sinh ra ở nhà chúng ta là tích đức mấy đời!

Gả con gái lấy lợi ích là chuyện hiển nhiên, mà cha mẹ chồng của thị lại mong con gái nhà mình đều được hạnh phúc. Cha mẹ chồng nghiêm khắc với các cháu trai, nhưng thật sự rất cưng chiều các cháu gái.

*

Hoàng cung

Hoàng hậu nhanh chóng biết tin, biết hành động của Lưu gia, Hoàng hậu nhìn cá chép đỏ mình nuôi, Lưu thị thật sự không chịu an phận vì con trai mình. Lúc này nữ quan đi đến, nói:

- Hoàng hậu nương nương, Vương chiêu nghi có thai rồi ạ.

Hoàng hậu sửng sốt, đây là đứa trẻ đầu tiên từ khi Hoàng thượng kế vị. Cho dù đã điều chỉnh lại Thái độ, nhưng trong lòng nàng ta vẫn rất chua xót. Nói:

- Ừ. Ngươi cho người đi báo tin vui cho Hoàng thượng đi, rồi chọn một vài phần thưởng đưa qua đó.

Sau đó Hoàng hậu bảo mình hơi mệt, xoay người đi vào tẩm điện nghỉ ngơi.