Hôm sau, Chu Thư Nhân bị tiếng huấn luyện đánh thức. Anh mở to mắt ngơ ngác một hồi mới nhận ra rằng mình đang ở trong quân doanh. Anh đứng dậy đi thay quần áo, vừa đẩy cửa ra đã ngửi được mùi tanh thoang thoảng của biển. Anh nheo mắt lại, hôm nay trời nổi gió rồi.
Cẩn Ngôn trông chừng một bên, nói:
- Đại nhân, ngài đã dậy rồi.
Chu Thư Nhân khẽ ừ, anh chăm chú nhìn nơi phát ra tiếng chạy bộ xa xa. Hỏi:
- Ngươi dậy từ rất sớm hả?
- Vâng, từ lúc hải quân bắt đầu huấn luyện là thuộc hạ dậy luôn. Hải quân huấn luyện rất nghiêm khắc đấy.
Tính kỷ luật cao, Hầu tướng quân thật sự đã dồn hết tâm huyết vào hải quân.
Hôm qua Chu Thư Nhân đã tính toán xong, mặc dù số bạc phân phối xuống dưới hơi lệch một chút nhưng sai lệch nằm trong phạm vi chấp nhận được của anh và Hoàng thượng. Tuy nhiên, cần răn đe thì vẫn phải răn đe. Song, lại không phải là việc của anh.
Chu Thư Nhân rửa mặt xong thì nhìn thấy Hầu tướng quân. Đâu, có lẽ Hầu tướng quân cố tình chờ anh.
Chu Thư Nhân: - Chào buổi sáng Hầu tướng quân.
Hầu tướng quân hơi sửng sốt, rõ ràng là chưa quen với các cách chào hỏi này cho lắm:
- Chào… chào buổi sáng!
Chu Thư Nhân: - Chắc tướng quân đang đợi bản quan hả?
Lúc Hầu tướng quân biết được danh sách người đi theo đã đặt Chu Thư Nhân vào vị trí “chăm sóc đặc biệt". Hộ Bộ mà, là nơi cho bạc bọn họ hằng năm.
Suốt mấy năm qua Hầu tướng quân rất vất vả, phải huấn luyện ra đội quân Hoàng thượng mong muốn nên ông ấy tốn rất nhiều tâm huyết. Vì vậy, vài năm trở lại đây ông ấy già đi trông thấy. Nhìn hai bên thái dương trắng xoá của ông ấy là biết. Ông ấy nói:
- Hôm qua ta thấy đại nhân rất tò mò về quân doanh, bây giờ còn sớm để ta dẫn đại nhân đi tham quan xung quanh.
Chu Thư Nhân híp mắt, nói:
- Đây là quân doanh, tướng quân dẫn bản quan đi tham quan xung quanh có ổn không vậy?
Hầu tướng quân: - Không thành vấn đề, mời đại nhân.
Chu Thư Nhân và Hầu tướng quân không có dây mơ rễ má gì, vị này lại tỏ ra rất chủ động, hiển nhiên là có ý đồ, anh đi theo Hầu tướng quân cảm nhận được ánh mắt dò xét như có như không mới chợt ngộ ra.
*
Kinh Thành
Trúc Lan nhìn trời, hôm nay là một ngày trời đẹp hiếm có, nhiệt độ không cao, đúng là thích hợp để đi ra ngoài. Nghĩ đến đây, cảm thấy đến cả ông trời cũng theo phe Đào thị.
Trúc Lan đã thay quần áo xong, Đào thị hẹn cô đến chùa Hộ Quốc dâng hương. Đào thị là tín độ nhà Phật lâu năm, ngày hè ánh nắng chói chang vẫn đi ra ngoài lễ Phật. Cô không dẫn con dâu theo, chỉ dẫn một mình Ngọc Lộ. Lý thị chép rất nhiều kinh văn, Ngọc Lộ cũng có một chút nghiên cứu về kinh văn. Trong số các cháu gái trong nhà, có mỗi Ngọc Lộ chủ động nói muốn đi theo.
Xe ngựa tới dưới chân núi chùa Hộ Quốc, có một khu chợ nhỏ nằm dưới chân núi này. Rất nhiều bá tánh và thôn dân gần đây kiếm sống nhờ vào chùa Hộ Quốc. Trúc Lan xuống xe ngựa, nói với Đào thị:
- Hôm nay cũng nhiều người đến dâng hương ghê.
Đào thị cử động bắp chân dưới, nói:
- Chúng ta đi thôi, đi thẳng lên núi cái đã. Lên trển rồi nói.
Trúc Lan: - Ừ.
Lúc lên tới trên, Trúc Lan thấy hơi tức ngực, phải nghỉ ngơi một lúc mới đứng dậy, cô nán lại cùng Đào thị một lúc rồi đi ra mảnh vườn phía sau chùa Hộ Quốc để hóng mát.
Chùa Hộ Quốc nổi tiếng là có cảnh đẹp, nhất là cảnh quang mỗi khi bước vào mùa thu - chắc chắn là cảnh tượng đáng để ngắm trong Kinh Thành. Ngọc Lộ hỏi nhỏ:
- Nội ơi, người nước ngoài cũng tin vào Phật sao?
Trúc Lan cũng thấy có người nước ngoài đến lạy Phật, cô nói:
- Có người tin, có người không tin và cũng có những người chỉ tò mò thôi.
Cô ngồi trong đình, tận hưởng làn gió thoảng qua, ngắm nhìn cảnh sắc núi rừng xa xa, đây là một cách hưởng thụ. Lúc này Trúc Lan nghe thấy có tiếng bước chân, quay đầu lại nhìn thì thấy đám người Thanh Tuyết đang cản người vừa đi tới lại. Trúc Lan sửng sốt:
- Diêu… Diêu đại nhân?
Người đến là Diêu Triết Dư. Diêu Triết Dư mặc quần áo thường ngày, cầm chuỗi tràng hạt trong tay nhìn chằm chằm cô.
Diêu Triết Dư siết chặt tràng hạt, thở hắt ra rồi nâng tay hành lễ:
- Tham kiến lão phu nhân. Tại hạ nhìn thấy lão phu nhân, nên mới qua đây.
Trúc Lan bảo Thanh Tuyết tránh ra, nói:
- Chắc Diêu đại nhân không chỉ đơn giản là muốn gặp lão thân đúng không, có chuyện gì à?
Ánh mắt Diêu Triết Dư hơi thảng thốt, nhưng vẫn bước vào mấy bước. Cuối cùng ngồi xuống, nói:
- Tại hạ có chút mông lung, cảm thấy bản thân vẫn ở trong mộng chưa từng tỉnh lại. Hôm nay gặp được lão phu nhân, tại hạ bất chợt tỉnh ngộ. Mộng chỉ là mộng, đã là mộng thì không thể thành sự thật được.
Lưng Trúc Lan đã toát một tầng mồ hôi mỏng, vậy Diêu Triết Dư đã mơ thấy gì? Chắc chắn là một giấc mộng hoàn toàn trái ngược với hiện tại, bằng không sẽ không tới mức chạy lên chùa Hộ Quốc. Cô nói:
- Lão thân nghe không hiểu đại nhân nói gì, nhưng lão thân nghĩ đại nhân sẽ tìm được đáp án từ đại sư của chùa Hộ Quốc.
Diêu Triết Dư nhìn Dương lão phu nhân bằng ánh mắt thiện cảm, đây không phải là người đàn mà hắn ta nhìn thấy trong mơ. Người đàn bà thẳng thắng trong mộng khá mơ hồ trong trí nhớ của hắn ta, mà lão phu nhân trước mắt lại rất chân thật. Tuy số lần hắn ta gặp lão phu nhân không nhiều lắm, nhưng hắn ta biết lão phu nhân là người có bụng dạ rất sâu. Hắn ta lại nghĩ đến Chu đại nhân, người kia là bậc anh tài rường cột, đa mưu túc trí, hoàn toàn không giống người trong mộng.
Diêu Triết Dư uống miếng nước trà, hắn ta thật sự rơi vào ma chướng, bởi giấc mơ của hắn ta quá chân thực, mặc dù cuộc đời trải qua thăng trầm nhưng cũng có thể coi là hoàn mỹ. Lúc này hắn ta cảm thấy trà xanh có vẻ chua hơn, như những lời đại sư nói, mộng là khát vọng sâu xa của hắn ta, khi đó ma chướng mới xuất hiện.
Trúc Lan không có hành động thừa thãi, đồng thời nghĩ thầm trong bụng, Diêu Triết Dư nằm mơ, chắc chắn trong lòng vẫn không cam lòng nên mới dẫn đến ban ngày nghĩ gì ban đêm liền mơ thấy cái đó. Cô rũ mi mắt, cho dù rất muốn nghĩ thoáng, nhưng sâu trong nội tâm, cũng không tài nào chấp nhận được.
Diêu Triết Dư hoàn hồn, đứng dậy nói:
- Hôm nay làm phiền lão phu nhân rồi.
Trúc Lan làm ra vẻ cao thâm, nói:
- Xem ra Diêu đại nhân đã suy nghĩ cẩn thận, chúc mừng Diêu đại nhân.
Diêu Triết Dư khẽ cúi người, nói:
- Vâng, tại hạ đã suy nghĩ cẩn thận rồi. Tại hạ không làm phiền lão phu nhân nữa.
Trúc Lan chăm chú nhìn Diêu Triết Dư, lúc nãy cô có thể cảm nhận được Diêu Triết Dư đang thấy áp lực cái gì. Bây giờ Diêu Triết Dư đúng là đã tỉnh táo hơn hẳn. Cô gật đầu nhẹ, chờ Diêu Triết Dư đi rồi, tay cầm chén trà của Trúc Lan hơi cứng lại, vừa rồi Diêu Triết Dư cứ gọi cô là lão phu nhân mãi!
Mà cô cũng bị cuốn theo cách xưng hô này, tự xưng mình là lão thân!
Lúc Đào thị tìm tới, Trúc Lan đã đi tản bộ được thêm một vòng và gặp đệ đệ của Diêu Dao. Nhờ Diêu Dao nói với cô rằng hai tỷ đệ trông rất giống nhau nên cô mới nhận ra được. Trúc Lan quan sát, sau khi đệ đệ Diêu Dao xuất gia sống tương đối ổn. Trên môi thường trực nụ cười phơn phớt, rõ ràng là khá thích cuộc sống hiện tại.
Bình Cảng
Chu Thư Nhân theo Hoàng thượng đến chỗ đóng thuyền. Còn chưa đến nơi, Chu Thư Nhân đã có thể nhìn thấy giàn giáo đóng thuyền từ ở phía xa. Đến nơi, Chu Thư Nhân lại đi theo Hoàng thượng ra phía sau chỗ đóng thuyền. Trước đó có quan viên giới thiệu, Chu Thư Nhân nhìn các thợ thủ công bận bịu, trong lòng trào dâng cảm giác kiêu hãnh, kỹ thuật của bọn họ giờ đây rất tiên tiến và là biểu tượng của sức mạnh.
Hiển nhiên Hoàng thượng cực kỳ hài lòng về chỗ đóng thuyền. Không hài lòng sao được, thuyền chiến lỗi thời cũng có thể bán lấy bạc mà. Sau đó Chu Thư Nhân may mắn nhìn thấy những bản vẽ vẫn đang không ngừng cải tiến. Chu Thư Nhân là người ngoài nghề, xem bản vẽ phức tạp cũng có thể cảm nhận được tâm huyết trong từng kết cấu. Anh không khỏi duỗi tay ra v**t v*.
Hoàng thượng để ý thấy, bèn hỏi:
- Thư Nhân có suy nghĩ gì?
Chu Thư Nhân: - Chắc chắn sẽ tốn rất nhiều tiền bạc.
Hoàng thượng: “...”