Chương 1218 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chu Thư Nhân sờ vào nhuyễn giáp trước ngực, nhuyễn giáp rất mỏng, bộ nhuyễn giáp này do Thanh Phong mang về, có thể thấy được là Hoàng thượng cố tình chuẩn bị cho anh. Anh nói:

- Chúng ta thử nghiệm rồi còn gì? Thật sự có thể đỡ được đao mà.

Trúc Lan nơm nớp lo sợ, bây giờ mí mắt cô cứ giật liên hồi. Cô nắm chặt quan phục của chồng, nói:

- Anh phải hết sức cẩn thận đó, nếu thấy có gì không đúng thì nhớ chạy liền cho em.

Chu Thư Nhân vốn rất bình tĩnh, nhưng vợ bất an làm anh cũng bất an theo. Anh nói:

- Yên tâm, mọi thứ đang nằm trong tầm kiểm soát.

Bây giờ Trúc Lan cũng chỉ có thể tin tưởng Hoàng thượng đã chuẩn bị chu đáo thôi, cô đáp: - Ừ.

Chu Thư Nhân duỗi tay ôm vợ, thì thầm:

- Anh sẽ trở về bình an, trong nhà giao hết cho em.

Trúc Lan cũng duỗi tay ra ôm lại thật chặt: - Dạ.

Ngày Lễ Đại Triều, trên đường vào cung xe ngựa nườm nượp. Chiếc này nối đuôi chiếc kia, Chu Thư Nhân tới cũng khá sớm, lúc tới cửa cung, thấy sắc mặt mỗi người đều cực kỳ nghiêm túc. Tiêu Thanh thấy Chu Thư Nhân, nói:

- Tới rồi đấy à!

Chu Thư Nhân: - Vâng.

Tiêu Thanh ngẩng đầu nhìn lên không trung, nói:

- Hôm nay âm u quá, bản quan đoán chắc sắp mưa to.

Chu Thư Nhân: - Cầu vồng thường xuất hiện sau mưa, có khi hôm nay có thể nhìn thấy cầu vồng cũng nên.

Khóe miệng Tiêu Thanh nhếch lên, nói:

- Bổn quan còn tưởng ngươi sẽ không chịu nói gì cả.

Chu Thu Nhân vén quan phục lại, đáp:

- Đại nhân mắt sáng tim tỏ, hạ quan vẫn luôn khâm phục đại nhân.

Tiêu Thanh cười càng tươi hơn, bởi vì Hoàng thượng nên lão mới để ý Chu Thư Nhân, nhưng cũng có phần thật lòng tán dương Chu Thư Nhân, lão đưa tay lên vỗ vai Chu Thư Nhân:

- Sau này đi uống trà với nhau nhiều hơn nha.

Chu Thư Nhân trộm nghĩ, sau này lão có cả đồng thời gian dưỡng lão để uống trà, còn anh thì không, anh cười mà không đáp lại.

Tiêu Thanh cũng vừa nghĩ đến, ý cười trong mắt càng đậm. Bây giờ càng ngày lão càng thảnh thơi, cuối cùng có thể quăng bỏ gánh nặng trên người rồi.

   

Thời gian trôi qua rất nhanh, các vị đại thần lần lượt vào cung. Quá nhiều quan viên tham dự Lễ Đại Triều, trong điện không đủ chỗ đứng, cả đống người đứng tràn ra ngoài, mọi người vào chỗ đồng loạt giữ im lặng. Chu Thư Nhân ngẩng đầu nhìn lên ngai vàng không có người ngồi, bậc thang đi lên ngai vàng có màu đỏ sẫm như máu, con đường nhuốm máu, có phần chói mắt.

Không riêng gì Chu Thư Nhân ngắm nhìn ngai vàng, các vị đại nhân khác cũng đang nhìn nó. Tề vương chạm vào bên hông, rồi đứng yên bất động. Sở vương cực kỳ im lặng, ánh mắt Lương vương thâm sâu nhưng rồi nhanh chóng bình tĩnh lại. Chỉ có trong mắt Trương Dương là đầy hưng phấn, đến cả tay cũng hơi run lên. Nếu không phải hai tay đang đan chặt vào nhau, thì chắc chắn Trương Dương sẽ khiến người ta chú ý.

Thời gian chầm chậm trôi đi, Thái tử đã tới đại điện. Bên trong đại điện im ắng, chỉ có tiếng bước chân của Thái tử. Thái tử bước từng bước lên bậc thang dẫn tới ngai vàng, đứng ở nơi gần ngai vàng nhất. Y xoay người lại, chăm chú nhìn bá quan văn võ bên dưới.

Lúc này Thái tử cũng đang bừng bừng khí thế, lần đầu tiên y chủ trì Lễ Đại Triều trước mặt bá quan văn võ. Thái tử hít vào một hơi thật sâu, nói:

- Hôm nay phải cử hành Lễ Đại Triều, cô cũng đau lòng lắm. - Thấy tất cả mọi người đang chăm chú nhìn mình, Thái tử ngừng lại một nhịp rồi mới nói tiếp: - Phụ hoàng hôn mê bất tỉnh tới nay cũng đã lâu rồi, bốn ngày trước, nhóm Thái y ở Thái Y Viện đến khám, bảo rằng vô phương cứu chữa rồi.

Chu Thư Nhân nghe thấy tiếng nức nở đầy bi thương, anh hết biết nói. Nhìn các vị đại thần thi nhau cúi đầu gạt lệ, anh bèn nâng ống tay áo quan phục lên, cũng lau nước mắt, cứ làm theo đám người này là được rồi. Thậm chí có ai đó còn thét lên cực kỳ đau đớn:

- HOÀNG THƯỢNG! HOÀNG THƯỢNG!

Cảm xúc mà Chu Thư Nhân vất vả gom nhặt bỗng chốc tan biến, anh lấy tay áo quan phục che mặt, không che không được, suýt chút nữa anh đã bật cười thành tiếng. Quá lố!

Đương nhiên cũng có những người thật sự đau lòng, thứ tình cảm giữa vua và bề tôi này… thôi đi, Chu Thư Nhân không hiểu được.

Mí mắt Thái tử giật nhẹ mấy cái, chờ các vị đại thần im lặng một chút lại nói:

- Cô cảm thấy lòng đau như cắt, nhưng lại không thể làm được gì hơn. Cô ước gì mình có thể nằm thay phụ hoàng! Cô là con trai ruột thịt, cô đau không gì sánh bằng!

Các vị đại thần vẫn nghẹn ngào khe khẽ nấc lên, giống như tất cả đều đang chìm trong bi đát. Trong đại điện này, ngoại trừ tang thương thì chẳng còn cảm xúc nào khác nữa.

Tề vương cúi đầu, mặt không cảm xúc. Mấy vị đại thần ở đây quả nhiên là phường cáo già cả, Thái tử tạo nhiều cơ hội như vậy mà không có ai chủ động lên tiếng trước. Sở vương khe khẽ ngẩng đầu, xem xem ai là người khóc thảm nhất. Hắn không khỏi thán phục, đến cả con trai ruột như hắn đây mà còn chưa khổ sở được nhường này. Trương Dương đang cúi đầu, khóe miệng nhếch lên. Vở kịch tiếp diễn khiến hắn ta càng lúc càng kích động.

Thái tử đánh giá các vị đại thần, ánh mắt đảo qua những người theo phe trung lập. Ừm, là những người bình thường nhất. Y thoáng nhìn thấy Chu Thư Nhân: im lặng, bả vai run run, đúng là rất có chừng mực, nể thật!

Lúc này Ninh Tự tiến lên một bước, giọng nói lạc đi vì khóc. Ông ấy nói bằng giọng trầm trầm:

- Thần biết Thái tử đau lòng, nhưng thần vẫn muốn nói nước không thể không có vua dù chỉ là một ngày. Thần cầu xin Thái tử hãy đăng cơ, để không cô phụ sự kỳ vọng của Hoàng thượng.

Tiếng khóc hu hu trong đại điện nhất thời im bặt, lúc này mọi thứ cực kỳ yên tĩnh.

*

Trên biển

Dung Xuyên cầm kính viễn vọng, hạm đội đằng trước đã vào phạm vi pháo kích, người lính phụ trách truyền tín hiệu cầm cờ ra dấu. Đảo nhỏ đối diện đã sẵn sàng nghênh đón quân địch, tiếng kèn không ngừng vang lên te te. Dung Xuyên cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, bản thân vô thức chồm về phía trước. Cảm thấy có ai đó kéo mình lại, hắn vịn vào kính viễn vọng nhìn Hầu tướng quân đang bày ra vẻ mặt lạnh tanh.

Dung Xuyên: - Ta chỉ muốn dòm cho rõ hơn thôi, chứ không có muốn lên đảo thật.

Hắn có thể giải thích mà, thật đó!

Hầu tướng quân không tin, túm lấy tay áo của Ninh thế tử không chịu buông ra. Tại vì không thể cột lại, chứ không ông ấy cũng muốn buộc Ninh thế tử vào mình rồi. Ông ấy chỉ huy phó tướng bên cạnh: - Bắn!

Phó tướng nhận lệnh, ra hiệu cho binh sĩ phất cờ. Binh sĩ phất cờ nhanh chóng phất cờ ra hiệu.

Dung Xuyên lại cầm kính viễn vọng lên, nhìn thấy thuyền chiến phía trước đang châm lửa đại pháo. Tiếng ầm ầm vang lên không ngớt, trên đảo nổ tung bụi đất b*n r* tung toé. Bởi vì ở xa nên không nghe thấy được tiếng la hét ở bên kia, nhưng có thể nhìn thấy hàng phòng ngự bên phía đối phương bị nổ tan tành từng mảnh.

Trên đảo cũng có đại pháo, đáng tiếc là tầm bắn không thể sánh bằng thuyền chiến được trang bị đại bác kiểu mới. Bọn họ chỉ có khả năng kích nổ trên biển, tạo thành từng đợt sóng lớn chứ không thể tạo thành thiệt hại gì cho hạm đội. So sánh một cái là thấy lúng túng liền. Trong lúc nhắm vào pháo đài trên đảo để oanh tạc pháo đài, thuyền chiến dần dần tiến lên. Hạm đội mang theo rất nhiều đạn pháo và thuốc nổ, ném bom cứ như trải thảm.

Lần đầu Dung Xuyên tiếp xúc với chiến tranh, hắn xem đến thảng thốt:

- Vậy cũng được nữa hả?

Hầu tướng quân cực kỳ hài lòng, tiếp tục dặn dò phó tướng cứ cho nổ tiếp để đảm bảo an toàn tuyệt đối khi đổ bộ xuống. Trong lòng thầm nghĩ, đúng là không uổng công đập cả đống tiền vào nghiên cứu đại pháo. Dung Xuyên xem mà nhiệt huyết sôi trào, nghĩ Dương Văn sắp sửa lên đảo cũng yên lòng hơn.

*

Bên trong đại điện Kinh Thành, Ninh Tự vừa nói dứt câu, nhà mẹ đẻ của Thái tử phi đồng loạt bước lên tán thành xin Thái tử kế vị. Sau đó, lần lượt có không ít đại thần cũng tán thành. Chu Thư Nhân chớp mắt, anh cảm giác được Uông Cự đang quan sát mình. Chu Thư Nhân mấp máy khoé môi, Uông Cự vẫn còn tâm trạng quan sát anh cơ đấy!

Thái tử đứng im không nói gì cả, vờ như không nghe không thấy những gì đám người Ninh Tự vừa nói. Tề vương âm thầm suy xét, nếu hắn tàn thành thì phụ hoàng sẽ không tính sổ hắn đâu nhỉ. Sở vương không rời mắt khỏi Nhị hoàng huynh cả buổi, có một người ca ca lớn hơn mình… ừm, bây giờ mới nhận ra rằng có ca ca cũng hay.

Chu Thư Nhân cảm thấy càng lúc càng có nhiều người đổ dồn ánh mắt vào anh, anh mím môi tiến lên tâu:

- Thần cũng tán thành!