Sáng sớm hôm sau, Chu Thư Nhân còn chưa kịp dùng bữa sáng, tiểu thái giám đã đến Chu phủ, mời Chu Thư Nhân vào cung. Trúc Lan cau mày, nói:
- Sao lại mời anh vào cung bất thình lình như thế này?
Mà còn là lúc sáng sớm tinh mơ, Lễ Đại Triều còn chưa bắt đầu khiến Trúc Lan không thể không suy nghĩ nhiều.
Chu Thư Nhân cũng ngạc nhiên lắm, theo lý mà nói Hoàng thượng và Thái tử sẽ không gặp bất kỳ ai trước Lễ Đại Triều mới phải. Bây giờ cố ý muốn gặp mặt anh, còn không cho anh thời gian ăn sáng. Chu Thư Nhân mặc quan phục xong, nói:
- Em đừng lo lắng.
Trúc Lan không lo, chẳng qua là không hiểu được. Cô nói:
- Mặc dù không có nguy hiểm, nhưng anh vẫn phải cẩn thận chút nào hay chút đó.
- Ừ.
Trúc Lan đưa cái túi đựng điểm tâm cho Chu Thư Nhân, nói: - Ăn tạm.
- Ừm.
Xe ngựa chạy rất nhanh, đủ thấy Chu Thư Nhân vào cung hết sức vội vã. Sau khi tiến cung, anh đi thẳng đến chính điện. Anh chỉnh lại quan phục rồi mới bước vô thư phòng, bên trong thư phòng chỉ có một mình Hoàng thượng. Thư phòng chìm trong im ắng, Hoàng thượng còn đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình nhưng áp suất xung quanh ngài thì hạ xuống rất thấp.
Trái tim Chu Thư Nhân thắt lại, hành lễ:
- Thần tham kiến Hoàng thượng.
Hoàng thượng hoàn hồn, hình như rất lâu sau đó ngài mới tìm về được giọng nói của mình:
- Ồ, Thư Nhân đến rồi đấy à?
Chu Thư Nhân càng thắc mắc hơn, vẫn chưa hiểu được Hoàng thượng bị gì.
Hoàng thượng day nhẹ vầng trán, bảo:
- Thư Nhân ngồi đi.
Chu Thư Nhân đứng dậy, ngồi xuống chiếc ghế đã được chuẩn bị sẵn từ trước đó. Anh cẩn thận hỏi:
- Sắc mặt Hoàng thượng hơi kém, ngài ngủ không ngon sao?
Vẻ mặt Hoàng thượng trầm xuống, đáp lại bằng giọng nghẹt mũi bâng quơ:
- Ừ, trẫm ngủ không ngon thật.
Chu Thư Nhân: “...”
Hôm nay cảm xúc của Hoàng thượng “hướng ngoại” dữ vậy!
Tầm mắt Hoàng thượng dừng lại trên người Chu Thư Nhân, ngài nhìn không chớp mắt. Nhìn tới mức Chu Thư Nhân căng thẳng muốn chết. Không căng thẳng sao được, bởi Hoàng thượng còn chẳng thèm giấu đi ánh mắt nghiền ngẫm chút nào.
Chu Thư Nhân ra sức khiến bản thân bình tĩnh, anh nghi hoặc hỏi:
- Thần mặc quan phục sai chỗ nào sao?
Hoàng thượng dời tầm mắt đi, lắc đầu nói:
- Trẫm nằm mơ thấy ác mộng.
Đâu chỉ là ác mộng, trong giấc mộng đó là một mảnh máu đỏ. Ngài nghe được tiếng mình tri hô, đại điện nhuốm đầy máu. Sau đó ngài cứ như một người khán giả đứng ngoài xem, ngài nhìn thấy những gương mặt quen thuộc, duy chỉ không nhìn thấy Chu Thư Nhân, đúng… không có Chu Thư Nhân. Ngài từng tìm kiếm trong cơn ác mộng, Hộ Bộ Thị Lang không phải là Chu Thư Nhân - mà vẫn là Chung đại nhân.
Cơn ác mộng này cho ngài cảm giác quá mức chân thật, con trai trúng độc ngã xuống mặt đất không gượng dậy nổi, đại điện hăng máu chém giết, ngài quen từng khuôn mặt một. Thái tử thắng lợi, nhưng kết quả cũng phải trả giá rất đắt.
Hoàng thượng nhắm mặt lại để ổn định cảm xúc, ước gì có thể băm dòng họ Trương thị thành trăm mảnh. Ngài choàng mở mắt, nói:
- Tối qua trẫm mơ một giấc mơ, trong giấc mơ đó không có Thư Nhân.
Chu Thư Nhân giật thót, sợ quá! Ông trời sao lại muốn trêu chọc anh cơ chứ, còn dùng cách này để nhắc nhở Hoàng thượng. Anh nói:
- Sao Hoàng thượng phải mơ thấy thần ạ?
Anh khâm phục bản thân phản ứng mau lẹ.
Hoàng thượng: - Trẫm nằm mơ thấy triều đình không có Thư Nhân là ác mộng với trẫm.
Chu Thư Nhân hít hà một hơi trong lòng, lượng tin tức trong những lời nói này quá nhiều. Rồi anh ngẫm lại, đúng là vậy thật. Triều đình mà không có anh, ai có thể đề ra ý tưởng hay kiếm bạc về lấp đầy quốc khố. Không có anh, ai ngăn chặn được âm mưu của dòng họ Trương thị và cắt đứt con đường tiền tài của họ. Không có anh tình cờ trở về dòng họ Vinh thị, thì kho vàng của dòng họ Vinh thị cũng không được tìm thấy.
Chu Thư Nhân nhìn Hoàng thượng, quan trọng nhất là không có anh thi thoảng cố tình dẫn dắt thì tư duy của Hoàng thượng và Thái tử sẽ không thể nào tân tiến được như bây giờ. Chu Thư Nhân thưa:
- Hoàng thượng, giấc mơ thường ngược lại lắm.
Anh biết nói gì đây, chẳng lẽ phải nói giấc mơ của ngài là thật và anh là biến số lớn nhất.
Hoàng thượng cũng nghĩ như vậy. Bởi vì Thư Nhân có thật, ngài phát giác ra âm mưu của dòng họ Diêu thị và Trương thị từ khá sớm, ngài có chuẩn bị, ngài khống chế được ván cờ này. Hoàng thượng cười nói:
- Trẫm cũng có lúc sợ mà.
Ngài sợ lắm, giấc mộng chân thật thế kia. Nghĩ đến Hoàng hậu, Hoàng thượng lại mím chặt môi.
Chu Thư Nhân lo sốt vó, tâm trạng Hoàng thượng lại không tốt nữa rồi. Anh đã hiểu ra vì sao Hoàng thượng vội vàng triều anh vào cung. Hoàng thượng tìm lại được cảm xúc chân thật từ anh, đủ thấy giấc mộng của Hoàng thượng thật sự rất tồi tệ.
Chu Thư Nhân cẩn thận ngẫm lại, ký ức đã phai nhạt đi rất nhiều. Năm xưa vợ anh từng nói Vinh Ân Khanh - trước đó là Thi Khanh, giành quyền thừa kế thất bại bỏ mạng. Anh vuốt chòm râu, nếu không có anh xen vào thì hình như đúng là như vậy thật. Ban đầu Thi gia và dòng họ Trương thị có những vụ làm ăn chung, không lấy lại được thân phận nên vẫn là nhà thương nhân. Có điều càng ngày bọn họ càng lún sâu vào không thể tách rời, có lẽ cũng là con tốt bị lợi dụng chết thay.
Chu Thư Nhân không dám lén nhìn Hoàng thượng, Hoàng thượng quá nhạy bén, anh sợ không giấu được suy nghĩ cá nhân của mình trước mặt Hoàng thượng, bèn nói:
- Hoàng thượng, giấc mơ thì cũng chỉ là giấc mơ mà thôi.
Hoàng thượng cười nói: - Thư Nhân nói phải, giấc mơ thì cũng chỉ là giấc mơ mà thôi.
Bây giờ Hoàng hậu vẫn đang yên lành, mấy đứa con trai đều rất khoẻ mạnh. Ngài có sự chuẩn bị khá chu toàn, tuy nhiên có một vài chi tiết trong mơ ngài vẫn nhớ như in. Thà tin là có còn hơn là không, ngài phải đề phòng. Cuối cùng, Hoàng thượng càng cảm thấy hài lòng về Chu Thư Nhân. Nhớ lại lời đại sư nói, Chu Thư Nhân thật sự là phúc tinh của ngài. Hiện thực và cảnh tượng trong mơ hoàn toàn trái ngược, Hoàng thượng có cơ sở để tin tưởng rằng Chu Thư Nhân còn là đất nước còn.
Nghĩ đến đây, Hoàng thượng bèn cất giọng nói:
- Sau này phải nhờ Thư Nhân khuyên nhủ Thái tử nhiều hơn.
Chu Thư Nhân: - Thái tử do chính Hoàng thượng dạy dỗ, Thái tử đã xuất sắc lắm rồi. Thần không dám ạ!
Xì, muốn khuyên là khuyên được chắc? Hoàng thượng đúng là rất biết đùn đẩy trách nhiệm, Thái tử là đế vương tương lai, lời thật mất lòng, điều kiện tiên quyết là phải chịu nghe. Cho dù ban đầu có thể thuận theo, thế nhưng thời gian trôi qua, làm vua lâu rồi, có thể thật sự nghe không lọt tai. Đi sai một bước tạo thành khúc mắc lớn lao là Chu gia đi đời nhà ma.
Hoàng thượng rất tự hào về Thái tử do chính tay ngài uốn nắn, nhất là lúc Thái tử khống chế triều chính mà không cần ngài dẫn dắt gì nữa. Ngài nói:
- Thư Nhân là trụ cột nước nhà, trẫm rất có lòng tin ở Thư Nhân.
Chu Thư Nhân: “...”
Thế nhưng anh lại không có lòng tin với chính mình, không phải anh hèn mà là anh thấy quá rõ ràng. Nghĩ đến tính cách của Thái tử, là người có dã tâm bành trướng thế lực, khi lập được nhiều công trạng hơn, thật sự không muốn nghe mấy lời như giội gáo nước lã vào đầu đâu.
Chu Thư Nhân vào cung hết một buổi sáng, ăn cơm trưa xong mới xuất cung về Hộ Bộ. Thái tử triệu kiến một mình Chu Thư Nhân, lại vào cung từ sớm tinh mơ không thể không làm cho người ta nghĩ nhiều. Đúng vậy, bây giờ Hoàng thượng vẫn còn hôn mê bất tỉnh và có thể băng hà bất cứ lúc nào. Cho nên, ai cũng nghĩ rằng là Thái tử muốn gặp Chu Thư Nhân.
Thêm chuyện long bào, tất cả đều nghĩ Thái tử đã nói gì đó với Chu Thư Nhân rồi, đồng thời gián tiếp chứng thực tin đồn, Thái tử sắp sửa kế vị. Chu Thư Nhân thấy Khâu Duyên cứ ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi, anh dứt khoát làm lơ. Nói dài nói dai lại thành nói dở!
Vì Hoàng thượng đột nhiên muốn gặp Chu Thư Nhân dẫn đến kế hoạch tạm thời thay đổi. Dường như để chứng thực phỏng đoán hơn, Thái tử lại triệu Ninh hầu gia Ninh Tự vào cung, hai ngày tiếp theo, tất cả những người tiến cung toàn là người có họ hàng với Thái tử.
Mới đó mà đã đến Lễ Đại Triều, Chu Thư Nhân dậy từ lúc tờ mờ sáng, Trúc Lan im lặng giúp anh mặc quần áo vào, hai người bọn họ đều có linh cảm hôm nay kiểu gì cũng sẽ đổ máu. Thái tử chọn ngày làm Lễ Đại Triều không thể nào chọn bữa ngày được.
Trúc Lan dán chặt mắt vào bộ nhuyễn giáp, hỏi:
- Nhuyễn giáp này có tác dụng thật không đó?