Chương 1216 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Trúc Lan quay lại gian nhà chính, Tống bà tử đã đi kiểm tra phòng ngủ của nha hoàn hồi nãy rồi. Chờ non nửa canh giờ, Tống bà tử mới trở về. Tống bà tử không về tay không, mà còn mang về một mũi tên và một túi tiền.

Trúc Lan nhìn mũi tên, nhưng không duỗi tay ra chạm vào. Thứ đồ không rõ lai lịch ai biết có độc hay không, cô hỏi:

- Tìm thấy trong phòng của nha hoàn đó à?

Tống bà tử gật đầu, đáp:

- Vâng. Dùng mũi tên để truyền tin, túi tiền và độc ạ.

Trúc Lan: “...”

Vừa nghe là biết không phải thứ tốt lành gì rồi.

Tống bà tử hễ nghĩ tới là thấy sợ, nói:

- Thanh Tuyết thẩm vấn, nha hoàn đó đã khai rồi. Nha hoàn bị thu mua lúc ở Hầu phủ, vẫn luôn báo cáo tin tức. Bởi vì chủ mẫu sai người trông chừng tôi tớ Hầu phủ, không thể tiếp tục truyền tin ra ngoài cho nên tối qua có người lẻn vào trong phủ đưa tin.

Trúc Lan nheo mắt, nói:

- Tức là họ không trèo tường mà đi trên mái nhà.

Đây là một câu khẳng định. Nếu là trèo tường thì xin lỗi à, bên dưới bờ tường toàn là bẫy rập mà bẫy rập lại toàn là mũi tên bằng sắt thôi. Bá tánh bình thường khó sở hữu sắt, nhưng Chu gia trình báo lên trên xin được một mớ. Trúc Lan giao hết cho Thận Hành bố trí cạm bẫy, rơi vào bẫy rập, may mắn có thể sống sót, nhưng đen quá thì hoàn toàn có thể mất mạng tại chỗ.

Tống bà tử: - Vâng, Thận Hành tìm thấy dấu chân ở trên mái nhà ạ.

Trúc Lan không vui, trong cả phủ này, có gian chính là nơi an toàn nhất nhờ đám người Thanh Tuyết toàn là cao thủ, còn những viện khác thì không. Nhất là những viện dành cho khách ở, nên mới để người khác lần mò vào được.

Trúc Lan: - Hình như cạm bẫy vẫn chưa đủ nhiều.

Nhất là nóc nhà, phải bôi dầu lên. Phải chi đang là mùa đông thì hay biết mấy, chườm băng lên hết càng tốt.

Tống bà tử chớp mắt, bà ấy cảm thấy chủ mẫu cực kỳ cố chấp với việc làm bẫy. Bà ấy nói tiếp:

- Độc này truyền vào là để rắc vào giếng nước ạ.

Trúc Lan hỏi: - Đây là loại độc dược gì?

Tống bà tử: - Chỉ là độc dược bình thường, ưu điểm duy nhất của nó độc tính hơi nhỉnh hơn những loại thông thường một chút.

Trúc Lan xuýt xoa, bọn họ muốn trừ khử toàn bộ Chu gia đây mà. Cô hỏi:

- Ả ta được dặn chừng nào thì mới hạ độc?

Đây mới là chuyện quan trọng nhất, không thể đơn độc trừ khử Chu gia, làm vậy dễ khiến người ta để ý, cho nên chắc chắn là một bàn cờ lớn của dòng họ Trương thị - hạ độc cùng lúc.

Tống bà tử đáp: - Ả bảo là không có dặn ả chuyện này.

Trúc Lan không tin là không có dặn dò. Sau đó cô suy nghĩ lại, chắc chắn đối phương không ngờ cô sẽ quản lý trong phủ nghiêm khắc nhường này, nhanh chóng khóa chặt mục tiêu, bắt được nha hoàn. Nghĩ vậy, Trúc Lan không khỏi đắc ý. Cô đã có dự tính trước, cho người theo dõi sát sao đám nha hoàn và bà tử này từ rất lâu rồi.

Trúc Lan nói: - Ta không tin lời khai của ả nha hoàn này. Cho người kiểm tra cẩn thận nguồn nước và thức ăn trong phủ đi, phải đảm bảo an toàn tuyệt đối mới được.

Tống bà tử đáp: - Vâng ạ.

Trúc Lan tiếp tục kêu Thanh Tuyết tới, nói:

- Ngươi sắp xếp người đưa ả nha hoàn này đi đi, ta tin chắc rằng người cũng hiểu mà.

Thanh Tuyết sáng tỏ, chính vì nàng ta quá hiểu, nên nàng ta đã truyền tin ra ngoài rồi, thật ra chủ mẫu không bảo nàng ta đưa đi thì lát nữa cũng sẽ có người đến đón mà thôi.

*

Thái tử trong cung đã biết chuyện xảy ra ở Chu phủ, y nói với phụ hoàng:

- Nhi thần hoàn toàn tin Chu gia thật sự là khắc tinh của dòng họ Trương thị rồi ạ!

Hoàng thượng khẽ ừ, nói:

- Con về phủ Thái tử, kiểm tra cẩn thận người ở trong phủ con đi.

Độc này không chỉ gieo rắc duy nhất ở một phủ đệ, mà phủ Thái tử và phủ đệ của mấy đứa con trai khác mới là mục tiêu chính. Nếu không phải vì dòng họ Trương thị quá hận Chu Thư Nhân, thì bên trong phủ của Chu Thư Nhân cũng không xuất hiện độc dược.

Thái tử: - Vâng ạ, nhi thần sẽ kiểm tra kỹ lưỡng.

Đúng là Chu phủ phát hiện độc dược, thế nhưng cho dù Chu phủ không phát hiện ra thì y cũng sẽ cẩn thận vì sợ phủ Thái tử bị hạ độc.

   

Tối đó Chu Thư Nhân về phủ, Trúc Lan liền nói:

- Em nói cho Diêu Dao biết chuyện Vinh Ân Khanh ở trong đại lao là giả rồi.

Chu Thư Nhân: - Không sao, nói ra về tình cũng có thể thấu hiểu được.

Trúc Lan: - Việc còn lại là phát hiện ra thuốc độc…

Sắc mặt Chu Thư Nhân lạnh tanh, nói:

- Dòng họ Trương thị lại đưa thuốc độc vào phủ chúng ta, bọn họ sợ không trừ khử được nhà chúng ta hoàn toàn nên mới tính chơi tất tay đây mà!

Trúc Lan cũng nghĩ như vậy, nói:

- Thù hận của dòng họ Trương thị dành cho anh chất cao như núi ấy.

Phải hận Chu gia đến mức độ nào mà một mức muốn g**t ch*t toàn bộ Chu gia, thậm chí còn chẳng kịp chờ đến ngày thành công mà chỉ sợ không thành công để Chu gia tiếp tục tồn tại.

Chu Thư Nhân: “...”

Anh thật sự không cố ý gây thù chuốc oán với ai, nhưng cứ để anh vớ được mãi thôi.

Trúc Lan nói tiếp: - Anh đến Hộ Bộ làm việc cũng phải cẩn thận một chút.

Chu Thư Nhân: - Em yên tâm, anh sẽ cẩn thận.

Trúc Lan thở dài: - Những ngày sống nơm nớp lo sợ kiểu này phải mau kết thúc dùm đi.

- Sắp rồi.

Khi binh lính trong kinh được điều động ra khỏi Kinh Thành, đàm tiếu nhắm vào Thái tử càng ngày càng gay gắt. Thậm chí còn có tin đồn rằng Thái tử đã sốt sắng chuẩn bị long bào, sẵn sàng kế vị. Sở vương tới tìm Tề vương, hỏi:

- Nhị hoàng huynh, huynh cảm thấy chuyện long bào có thật không?

Tề vương liếc xéo hắn, hỏi lại:

- Sao nữa, ngươi còn chưa hết hy vọng à?

Sở vương trầm mặc. Hắn cũng cho rằng bản thân có thể bình thản tiếp nhận, thế nhưng lúc hắn nghe được tin đồn, trong lòng hắn không tài nào bình tĩnh được, hắn nói:

- Đệ cũng chỉ thấy hơi hụt hẫng một chút thôi.

Lúc nghe thấy lời đồn đó, hắn không nghĩ nó là giả. Cho dù có là cái bẫy, cũng không nhất thiết phải lôi cả long bào ra làm mồi nhử. Vậy thì chỉ có thể chứng minh rằng long bào là thật, mà còn là ý của phụ hoàng. Điều này đã nói lên hết, phụ hoàng chuẩn bị nhường ngôi.

Hễ nghĩ đến là Sở vương cảm thấy chua xót trong lòng, không chua xót sao mà được, phụ hoàng đối đãi với Thái tử không chỗ nào chê, đến cả nhường ngôi cũng làm được tới mức này. So với những vị Thái tử trong lịch sử, người Đại ca này của hắn thật sự rất hạnh phúc.  

Tề vương hiểu được tâm tình của Sở vương, nói:

- Chuyện đã đến nước này rồi, ngươi phải nghĩ thoáng một chút.

Không nghĩ thoáng được thì người khó chịu chỉ có bản thân thôi.

Sở vương hỏi: - Dạo này Nhị hoàng huynh đi đâu vậy?

Tề vương phe phẩy cây quạt, nói: - Đi làm nhiệm vụ.

Sở vương: “...”

Có khác gì không trả lời đâu chứ. Hắn lại càng cảm thấy chua xót hơn, cùng là con trai với nhau mà sao đứa thương đứa ghét. Hắn không thể so bì với Thái tử, bây giờ đến cả Nhị ca cũng không sánh bằng. Nghĩ đến Lão Tứ bận bịu trong ngoài, duy chỉ có hắn là rảnh rỗi nhất.

Sở vương nhìn Nhị hoàng huynh bằng ánh mắt trách móc. Đã bảo là cùng nhau tiêu dao rồi mà, cuối cùng Nhị hoàng huynh lại lén đi làm việc!

*

Hộ Bộ

Chu Thư Nhân cũng vừa nghe thấy người khác bàn chuyện long bào, anh rất bình tĩnh. Giải quyết xong dòng họ Trương thị là Thái tử sẽ kế vị ngay, chế tác long bào không hề đơn giản, cứ cái đà này, thì chắc phải sang mùa thu mới xong.

Khâu Duyên bỗng hỏi: - Ngài nghĩ Hoàng thượng thật sự vẫn chưa tỉnh lại sao?

Chu Thư Nhân cảm thấy Khâu Duyên thật sự rất tin tưởng anh, nói:

- Ngài không sợ ta bán đứng ngài à? Cái gì cũng nói với ta.

Khâu Duyên cười đáp: - Chu đại nhân không làm vậy đâu.

Làm việc với nhau chừng ấy năm trời, Chu đại nhân là hạng người gì, ông ta rất rõ, Chu đại nhân có nguyên tắc khiến ông ta cực kỳ yên tâm.

Chu Thư Nhân cười tươi hơn, nói:

- Ngài hỏi ta, làm sao ta biết!

Khâu Duyên thở dài, nói:

- Thái Y Viện không chịu tuồn ra chút tin tức nào.

Chu Thư Nhân trợn trắng mắt, nói:

- Chuyện có liên quan đến Hoàng thượng, sao Thái Y Viện dám lắm mồm chứ.

Nhưng Khâu Duyên thấy trong lòng rất khó chịu. Hoàng thượng là một vị vua anh minh cỡ nào, sao lại có thể rơi đài theo cách này. Nghĩ đến long bào, Khâu Duyên ngậm chặt miệng lại. Chuyện này không thể thảo luận lung tung!

Chu Thư Nhân nhìn bộ dụng cụ pha trà trên bàn, ngón tay xoa nhẹ tách trà. Lúc sắp hết giờ làm việc, Hộ Bộ nhận được thông báo: ba ngày sau chuẩn bị Lễ Đại Triều*, tin tức đến rất đột ngột.

(*Lễ Đại Triều: nghi thức họp mặt giữa Vua và bá quan Văn Võ, được tổ chức vào ngày mồng 1, ngày rằm hàng tháng và các lễ nghi quan trọng của triều đình.)

Hoàng thượng vẫn chưa tỉnh lại, trong lúc chưa có tin tức cụ thể cả, mà lại tổ chức Lễ Đại Triều, chuyện này bảo người ta không suy nghĩ nhiều cũng khó.