Chớp mắt đã qua hai ngày, hai ngày này lại có rất nhiều lời đồn về Thái Tử nổi lên. Nào là Thái Tử không muốn Hoàng Thượng tỉnh lại, nào là Thái Tử không tận tâm chăm sóc Hoàng Thượng. Tất cả lời đồn đều ám chỉ rằng Thái Tử chỉ thiếu bước hại Hoàng Thượng để đảm bảo rằng bản thân được kế vị thôi.
Hôm nay lâm triều, Chu Thư Nhân nhìn Thái Tử ngồi phía trên. Ừm, đây mới là Thái Tử thật. Sự ung dung khắc vào tận xương tủy không phải ai cũng diễn ra được. Mà cũng đúng thôi, hôm nay phải xử lý triều chính và chỉ có Thái Tử thật mới làm được.
Chiến sự ở phía nam gặp bế tắc đã lâu, hôm qua cấp bách báo về kinh thành. Phía Nam lại nổ ra rối loạn, lần này là ngoại quốc chủ động phát động chiến tranh. Thái Tử trầm giọng hỏi:
- Các vị đại nhân có ý tưởng gì không?
Lý Chiêu bước lên trước một bước:
- Ngoại tộc phía nam đã quá khinh thường chúng ta rồi, thần xin lệnh tăng quân số tấn công tiêu diệt bọn chúng.
Sau đó có thêm vài vị đại nhân tán thành. Chiến sự vẫn cứ căng thẳng, không chỉ tốn lương thực mà việc bị quấy rầy liên tục cũng rất mệt mỏi. Thái Tử bình tĩnh nhìn chăm chú các vị đại thần thỉnh cầu tăng quân số. Bổ sung thêm quân số là điều không thể, lúc này binh lính đều đang canh giữ nghiêm ngặt các châu, quân lính có thể điều động được vào lúc này chỉ có quân đội kinh thành, mà phía nam đã hao tốn quá nhiều binh lực. Thái Tử im lặng, năm nay chỉ tăng hải quân nhưng lục quân thì không.
- Cô biết rồi.
Đám người Lý Chiêu ngậm miệng lại, sau đó bẩm báo một số chuyện khác. Thái Tử xử lý nhanh gọn, việc lâm triều kết thúc sớm. Thái Tử giữ lại Binh Bộ thượng thư, Chu Thư Nhân và mấy vị Vương gia. Trong số các hoàng tử, chỉ có Trương Dương là rời đi.
Trương Dương có thể cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình của các đại thần. Họ tưởng hắn ta không để ý nên nhìn hắn ta, nhưng thực ra Trương Dương rất để ý đến. Hắn ta sải bước rời đi, tốc độ rất nhanh.
Bên trong chính điện, Thái Tử hỏi đám người Tề Vương:
- Ngươi đánh giá chiến sự phía nam thế nào?
Tề Vương cau mày, nói:
- Kỳ lạ, vốn vẫn đang trong thế giằng co lại đột nhiên tấn công mãnh liệt. Thần đệ cảm thấy rất kỳ lạ.
Thái Tử cũng nghĩ như thế, dòng họ Trương thị không ngừng tác quái, có khả năng bọn chúng có liên hệ gì đó với dị tộc ở phía nam, làm giảm sự chú ý của triều đình để có cơ hội thừa dịp. Thái Tử nhìn về phía Lương Vương, Lương Vương im lặng một lúc:
- Binh lực.
Nếu như tăng binh thì ắt sẽ phải điều động đến binh lực gần kinh thành, các châu đã sắp xếp xong nên không thể điều động binh lực.
Sở Vương nhìn chằm chằm Tề Vương. Ừm, bây giờ mới là người thật. Hắn híp mắt nghĩ, Nhị hoàng huynh đi làm gì?
Lý Chiêu nhăn mày:
- Thái Tử điện hạ, vậy chiến sự phía nam thì sao?
Thái Tử cầm bút viết một chữ, sau đó cầm lên cho tất cả mọi người nhìn. Đồng tử Chu Thư Nhân co lại: Đốt. Vị này thật tàn nhẫn, muốn phóng hoả ư. Dị tộc trốn trong rừng cây, một trận hỏa hoạn xảy ra nhất định sẽ khiến thương vong vô kể. Đám người Tề Vương nhìn Thái Tử, khuôn mặt y bình tĩnh như thể không biết mệnh lệnh mình hạ xuống sẽ g**t ch*t bao nhiêu người.
Thái Tử buông tờ giấy, nói:
- Tiền triều không thể thu phục phía nam hoàn toàn, mấy trăm năm qua không ngừng quấy rầy khiến chuyện càng thêm trầm trọng. Cô tuyệt đối không nhịn họ.
Chu Thư Nhân cảm thán trong lòng. Hoàng đế có dã tâm lại còn có chí mở rộng lãnh thổ ắt phải là kẻ tàn nhẫn. Thái Tử nói thế, là đã hạ quyết tâm. Chu Thư Nhân lại nghĩ, đúng là không phải ai cũng có thể ngồi trên cương vị hoàng đế khai cương mở rộng lãnh thổ. Mấy vị Vương gia trong phòng không ai được sắc bén như Thái Tử. Thực ra thì mấy vị Vương gia này cũng là người thừa kế không tồi, nhưng tiếc rằng lại sinh ra trong cùng một niên đại.
Thái Tử tiếp tục nói:
- Nhưng sẽ tỏ vẻ như lại điều binh đi.
Ly Chiêu cũng mới dần biết được Hoàng Thượng và Thái Tử muốn làm gì, bèn thưa:
- Thần tuân chỉ.
Thái Tử lại nói với Chu Thư Nhân:
- Chu đại nhân, chuẩn bị đầy đủ lương thực và cỏ cho ngựa đi.
Chu Thư Nhân: - Thần tuân chỉ.
Sau khi Chu Thư Nhân và Lý Chiêu cùng rời đi, Lý Chiêu chờ đến chỗ không người mới nói:
- Ngươi có biết lương thảo được chuẩn bị sẽ đưa đi đâu không?
Chu Thư Nhân cũng đang suy nghĩ, điều động binh lực là giả, vậy thì lương thảo này chuẩn bị cho ai?
- Không biết.
Lý Chiêu: - Ta còn tưởng là cái gì ngươi cũng biết cơ đấy!
Chu Thư Nhân: - …Thật sự đấy, nếu không phải cấp quan của ngài lớn hơn ta…
- Ngươi muốn đánh ta sao?
Chu Thư Nhân nhìn vóc dáng và thể trạng của Lý Chiêu: - Không.
Lý Chiêu cạn lời:
- Dành cho hải quân, gần đây trên biển cũng có chiến sự.
Lý Chiêu đã che giấu chuyện hải quân, nếu không chuyện không ngừng điều động hải quân đã sớm bị phát hiện.
Chu Thư Nhân giật mình, Dương Văn mãi không trở về, có lẽ bây giờ vẫn còn trên biển. Hơn nữa anh có dự cảm hẳn là Dung Xuyên cũng thế.
- Đa tạ.
Lý Chiêu: - Không cần cảm ơn, dù sao sớm muốn gì ngươi cũng có thể biết được.
Từ việc hôm nay Chu Thư Nhân được giữ lại, có thể thấy Thái Tử không có ý giấu Chu Thư Nhân, chứng minh Chu Thư Nhân có địa vi rất cao trong lòng Thái Tử. Một đời vua một đời thần, ông ta là người minh mẫn, Chu Thư Nhân có thể thăng chức nhưng ông ta thì không thể. Phải điều động quân binh, Binh Bộ nhất định trong quyền khống chế của Thái Tử.
Thái Tử bây giờ được công nhận là đế vương. Hoàng Thượng vẫn đang khỏe mạnh, hôm qua còn gặp được Hoàng Thượng. Lý Chiêu vuốt râu, mỉm cười nhanh chóng rời đi.
Chu Thư Nhân đần mặt nhìn chằm chằm đôi chân của Lý Chiêu. Anh không đuổi kịp, anh có lý do nghi ngờ Lý Chiêu đang cố tình.
Chu phủ
Mai là ngày Vinh Ân Khanh bị chém đầu, Diêu Dao vẫn biết được tin tức. Trúc Lan mặt không cảm xúc nhìn nha hoàn đang quỳ trên mặt đất. Trong phòng, đại phu vẫn đang châm cứu. Diêu Dao biết tin tức liền hôn mê bất tỉnh, lại chảy máu, cũng may Trúc Lan cẩn thận, sợ sắp tới có hỗn loạn nên đã mời đại phu ở lại trong phủ.
Bây giờ Diêu Dao không sao, máu cũng ngừng chảy, nhưng đại phu chưa châm cứu xong. Tuyết Hàm ngồi cạnh Trúc Lan, nói:
- Nói đi, ai đã sai ngươi làm việc này,
Trúc Lan cũng nghi ngờ, cô đã quản lý toàn bộ phủ, nha hoàn và bà tử bên cạnh Diêu Dao cũng bị cô phái người canh chừng, thế nhưng không hiểu sao vẫn biết được tin tức.
Nha hoàn quỳ xuống, run rẩy trả lời:
- Không có ai sai sử, nô tỳ cũng chỉ nghe ngóng được thôi. Đúng rồi, nô tỳ nghe có người bàn tán nên mới biết được.
Tuyết Hàm đập bàn:
- Hạ nhân của Chu phủ chắc chắn sẽ không nói linh tinh. Khai mau, là ai đã sai sử ngươi?
Nha hoàn không muốn chất, ngậm chặt miệng liều mạng nói rằng không có ai sai sử cả.
Trúc Lan ra hiệu để Đinh quản gia dẫn người đi, nếu có thể hỏi ra một cách dễ dàng mới là kỳ tích. Cô không tin nơi mình quản lý sẽ làm lộ tin tức, nhất định phải biết được tin tức đã bị lộ như thế nào.
Đợi một hồi, đại phu đi ra, trên trán toàn là mồ hôi, nói:
- Thai nhi đã ổn định, thai phụ phải nằm trên giường một thời gian để dưỡng cơ thể và phải liên tục uống thuốc giữ thai.
Trúc Lan ghi nhớ tất cả, để Tống bà tử đưa đại phu đi nghỉ ngơi, cô vào trong nhìn Diêu Dao. Diêu Dao đã tỉnh, vẫn đang khóc. Trúc Lan thở dài, ý bảo tất cả mọi người trong phòng đi ra ngoài, đến bên Diêu Dao nói:
- Chuyện là giả, Vinh Ân Khanh không sao. Người ngồi trong đại lao là thế thân, không được nói với bất kỳ kẻ nào.
Đôi mắt vô hồn của Diêu Dao có ánh sáng, nàng ta thốt lên “trời ạ”, sau đó thở ra một hơi. Diêu Dao gật đầu, chắc chắn nàng ta sẽ không nói cho bất kỳ ai.
Trúc Lan đặt gối đầu cho Diêu Dao, nói:
- Bị động thai, ngươi phải nghĩ đến đứa bé, phải chú ý cơ thể.
Diêu Dao cảm thấy lòng mình như có sức sống trở lại, đáp: - Vâng.