Sáng ngày hôm sau, bởi vì Thái Tử vẫn bận canh giữ ở bên Hoàng Thượng đang hôn mê nên không lâm triều. Chu phủ cũng cực kỳ yên tĩnh, chuyện của Vinh Ân Khanh ảnh hưởng đến Chu gia phần nào. Bởi một khi hoàng thất đã ghét ai thì sẽ ghét cả đời.
Chu Thư Nhân muốn sống không bon chen cũng không được, may mà Tiêu đại nhân vẫn luôn ủy quyền cho anh. Hộ Bộ vẫn trong tầm khống chế của anh, hơn nữa còn có sự ủng hộ của Tiêu đại nhân nên không ai ở Hộ Bộ dám bàn tán về anh. Hơn nữa vào thời điểm này đèn nhà ai nấy sáng, các thế gia đều bo bo giữ mình.
Tại Lễ Bộ, Xương Nghĩa thì không được tốt số như thế, nhất là khi kết quả vụ Vinh Ân được ban ra: ba ngày sau chém đầu, không cần chờ Hoàng Thượng tỉnh lại. Xương Nghĩa rất nổi bật ở Lễ Bộ, tuy rằng chức quan nhỏ nhưng lại nhận được công việc tốt khiến cho những người không phục hắn vô cùng ghen ghét.
- Bản quan đang chờ Chu đại nhân bị tai bay vạ gió, để ta xem Chu Xương Nghĩa không được cha hắn chống lưng thì còn có thể tiếp tục ở lại Lễ Bộ không.
Một người khác cười nói:
- Không có cha hắn thì hắn làm sao mà vào Lễ Bộ được cơ chứ.
- Ha ha, ngươi nói phải, không có cha hắn thì hắn chả là cái thá gì cả.
Cổ Trác Dân thoáng nhìn qua Chu Xương Nghĩa. Nét tươi cười trên mặt người này vẫn luôn không đổi, bây giờ còn cười được chứng tỏ bụng dạ sâu đến khó lường. Trên con đường tới được ngày hôm nay Cổ Trác Dân đã gặp rất nhiều kẻ ngoài mặt và trong lòng không giống nhau, mà những người như thế đều thù rất dai.
Xương Nghĩa không hề phản bác mà chỉ im lặng nghe. Hắn phải nghe, nghe để nhắc nhở bản thân rằng hắn đúng thật không hề xuất sắc và cũng đúng thật đang dựa vào cha. Nhưng hắn sẽ ngày càng nỗ lực, để sau này khi được người khác nhắc tới, hắn không phải là con trai thứ hai của Chu đại nhân, mà là Chu đại nhân là cha của Chu Xương Nghĩa.
Chờ người đi trước đi rồi, Chu Xương Nghĩa mới đi ra. Cổ Trác Dân nói:
- Ngài đừng để ý, bọn họ đang ghen tị với ngài thôi. Chu đại nhân sẽ không bị liên lụy đâu.
Ông ta thật sự nghĩ như vậy. Cổ Trác Dân cảm thấy Chu đại nhân không đơn giản, chỉ cần Chu đại nhân không sai thì Chu gia cũng sẽ không gặp chuyện gì. Công lao của Chu đại nhân là điều không thể bàn cãi.
Xương Nghĩa: - Ngài thấy ta để ý lúc nào vậy, chỉ đơn giản là ta muốn nghe để đầu óc được tỉnh táo thôi.
Cổ Trác Dân: “...”
Xương Nghĩa lại cười:
- Còn nhân tiện để ý xem có những ai bàn luận về cha ta, đây là cơ hội hiếm có nên ta bắt buộc nhớ càng nhiều càng tốt. Không phải ai cũng có thể đặt điều về cha ta đâu.
Hắn không tức giận vì có người xì xào về mình bởi đúng thật hắn rất hút mắt kẻ khác, xảy ra chuyện chắc chắn có người chọc ngoáy. Nhưng chỉ cần nhắc đến cha hắn thì hắn sẽ tức giận, có thể thù mấy người này cả đời.
Cổ Trác Dân: “...”
Ai nói Chu Xương Nghĩa nhân hậu đều là kẻ mù !
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân cạn lời nhìn Tiêu Đại Nhân:
- Đại nhân, hạ quan đã uống xong một tách trà rồi ngài có chuyện gì xin hãy cứ nói thẳng?
Tiêu Thanh: - Ta chỉ muốn xem ngươi bình tĩnh thế nào thôi, nhìn ngươi ổn là ta ổn.
Chu Thư Nhân: - Đại nhân cứ đùa, hạ quan cũng đang rất lo lắng.
Tiêu Thanh còn lâu mới tin lời nói điêu của Chu Thư Nhân:
- Vinh Ân Khanh sắp bị chém đầu rồi, ngươi thực sự không lo sao?
Chu Thư Nhân: - Hạ quan có lo cũng vô ích, mưu hại Hoàng Thượng là trọng tội, hạ quan cũng không có cách nào, trước mắt chỉ có thể bảo vệ gia đình của mình thôi.
Từ sau khi Tiêu Thanh ủy quyền cho Chu Thư Nhân, lão tồn tại giống như linh vật ở Hộ Bộ. Cùng với sự ủy quyền của lão, Hoàng Thượng đã không nói chuyện quan trọng với lão nữa. Lão vẫn còn bình tĩnh được âu cũng là nhờ quan sát Chu Thư Nhân:
- Dạo này ngươi phải cẩn thận hơn.
Chu Thư Nhân cảm thấy mình quá khổ, xung quanh anh có quá nhiều con cáo già, đặc biệt là Tiêu đại nhân kè kè bên cạnh, anh cũng biết ơn Tiêu đại nhân lắm. Bèn nói:
- Đại nhân, hạ quan sẽ không sao đâu.
Anh cũng chỉ có thể nói bấy nhiêu thôi.
Đôi mắt Tiêu Thanh trở nên sáng rực: - Ừm.
Tề Vương Phủ
Tề Vương phi cau mày nhìn Vương gia đang bước vào, sau đó nàng ta nhận ra có gì đó không đúng, nàng ta híp mắt:
- Ồ, Vương gia vẫn còn biết đường trở về sao.
Tề Vương mở to hai mắt:
- Sao nàng lại phát hiện ra được?
Mất công hắn còn định thử nghiệm, nghe Vương gia giả nói Vương phi chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra vấn đề hắn còn không tin, vậy nên khi vừa từ hoàng cung ra hắn liền đi tìm Vương phi.
Tề Vương phi không muốn nói. Phải nói cái gì đây? Nói rằng ta thực sự thích chàng nên rõ từng cử chỉ hành động của chàng, biết những thói quen nhỏ, đồ mà chàng thích ăn sao? Tề Vương phi cảm thấy mình đúng là lắm việc, đáng ra trước đây không nên vạch trần tên giả mạo kia rồi rước thêm việc vào người.
Tề Vương không cam lòng:
- Nói đi mà, làm sao mà nàng phát hiện ra?
Tề Vương phi chỉ vào cửa, nhắm mắt lại: - Cút.
Tề Vương tối sầm mặt:
- Tính tình của nàng đúng là càng ngày càng nóng nảy, dám mắng cả bổn vương sao.
Tề Vương phi bực bội, bực tại sao mình lại cứ nhớ thương Tề Vương, bây giờ có cảm giác tâm tư mình giấu kín bị kẻ khác đào lên, đột nhiên nàng ta trừng mắt:
- Làm sao? Định bỏ ta à?
Tề Vương kinh ngạc không biết sao Vương phi lại thẹn quá hóa giận. Hắn mới là người nên tủi thân mới phải, vất vả lắm mới về đến nhà mà Vương phi lại không chào đón hắn. Hắn ở bên ngoài nhớ nhung Vương phi, còn chọn quà mang về cho nàng ta nữa.
Tề Vương phi hít một hơi thật sâu, áp ngọn lửa giận trong lòng xuống:
- Hậu viện có rất nhiều nữ nhân đang mong ngóng chàng, chàng không trở lại thì sắp tới người ta sẽ đồn rằng Tề Vương có bệnh kín đấy.
Tề Vương mím chặt môi, cầm lấy cây quạt nhìn chằm chằm Tề Vương phi. Cho đến khi Tề Vương đi ra ngoài, Tề Vương phi thất thần. Sau đó nàng ta cười mỉa, thế mà bản thân lại vui vẻ khi Vương gia bình an trở về.
Vinh hầu phủ bị niêm phong, hầu vị của Vinh Ân Khanh không còn. May mắn là chỉ có Vinh Ân Khanh phải chịu tội. Tài sản của Hầu phủ không bị tịch thu, bây giờ hầu phủ đang chuyển nhà. Vinh Dụ Đãng gửi thư đến nói không cho Chu phủ can thiệp vào, có lão ở đây là được rồi.
Trước cửa Vinh hầu phủ có rất nhiều người đứng xem. Vinh Ân Khanh đang ở trong quán trà có thể nhìn thấy hầu phủ, nhìn từng cái rương một được dọn ra ngoài. Tuy rằng là giả nhưng quá trình lại là thật, đôi mắt của hắn không rời dù chỉ một khắc. Hắn muốn nhắc nhở bản thân rằng dù có giàu có đến đâu thì chỉ cần hoàng gia muốn là có thể bị thu hồi lại bất cứ lúc nào.
Diêu Triết Dư cũng ở gần đó, nắm chặt nắm tay. Vinh Ân Khanh bị oan, bị kẻ khác lợi dụng, dù cho Thái Tử biết cũng chẳng thể thoát tội, hắn ta thì sao - đến giờ vẫn chưa thể thoát ra.
Chu gia
Trúc Lan an ủi các con dâu, cô nói với con gái:
- Mấy ngày nay nhớ phải thường xuyên trò chuyện với Diêu Dao.
- Mẹ à, phải để ý đến bà tử và nha đầu bên cạnh Diêu Dao.
Trúc Lan: - Con đừng lo.
Tuyết Hàm nói: - Không biết khi nào Dung Xuyên mới trở về nữa.
Chừng nào Dung Xuyên chưa về thì khi đó nàng chưa thể an lòng.
Trên biển, Dung Xuyên cầm kính viễn vọng nhìn nơi xa. Bây giờ hạm đội đã tập hết chỉ còn chờ tín hiệu tấn công đảo. Dung Xuyên buông kính viễn vọng, nhìn chăm chú vào đạn pháo trên thuyền chiến.
Dung Xuyên kinh ngạc, phụ hoàng muốn san bằng hang ổ của dòng họ Trương thị hay sao. Nhiều đạn pháo tấn công như thế, dù phòng ngự có kiên cố như nào cũng không thể thủ nổi. Hầu tướng quân đi ra, nói:
- Mấy ngày gần đây Thế tử gia không được phép xa lão phu dù chỉ là nửa bước.
Dung Xuyên: “...”
Có cần phải đề phòng hắn như thế không? Hắn đã không còn ý muốn lên đảo rồi, bây giờ chỉ một lòng muốn về kinh thôi.
Hầu tướng quân cũng rất thắc mắc. Mỗi lần Hoàng Thượng gửi thư đến đều sẽ nhắc về Ninh thế tử, lần nào cũng dặn dò phải để ý đến Ninh thế tử, đến lúc xác định ngày tấn công đảo, Hoàng Thượng còn đe dọa ông ấy nếu Ninh thế tử gặp bất trắc sẽ đè ông ấy ra hỏi tội.