Các vị đại thần tốp năm tốp ba đi ra khỏi cung, bước chân không hề nhẹ nhàng mà ngược lại còn có phần nặng nề. Chu Thư Nhân đi cùng Uông lão đại nhân, lão vừa đi vừa thở dài:
- Lão phu vẫn cứ luôn cảm thấy sắp có giông bão, ngươi cũng nên cẩn thận đi!
Chu Thư Nhân rất kính trọng ông lão, bao năm qua ông lão đã chỉ bảo cho anh quá nhiều:
- Lão cũng phải cẩn thận đó.
Lòng Uông lão gia nặng trĩu. Lời Thái Tử nói hôm nay, và việc Hoàng Thượng có thể tỉnh lại hay không, chuyện tranh mưu đoạt vị, haiz…. già rồi, già rồi.
Chu Thư Nhân ra cung ngồi lên xe ngựa, mấy vị thượng thư thì ở lại trong cung. Chu Thư Nhân vuốt râu, tuy những lời hôm nay Thái Tử nói là để khiến kẻ khác hiểu lầm nhưng y cũng thực sự rất kỳ lạ. Thái Tử đứng ra quản lý chuyện triều chính để làm an lòng các vị quan lại ở kinh thành. Cảm giác khi Chu Thư Nhân trở lại Hộ Bộ cũng đã không như trước.
Cửa cung
Tề Vương bị gọi lại một mình. Sở Vương vừa muốn rời đi thì Trương Dương nói:
- Động thái vừa rồi của Thái Tử đã khiến vài vị đại thần thay đổi rồi.
Sắc mặt Sở Vương trầm xuống, có vài người vừa cùng bọn họ đi chính điện đã nhận mệnh của Thái Tử. Sở Vương bèn hỏi:
- Ngươi nói vậy là có ý gì?
Trương Dương cười nói:
- Ta nào có ý gì, chỉ là ta cảm thấy Thái Tử đại ca mất bình tĩnh và quá nóng nảy rồi.
Sở Vương nhìn thấy các vị thượng thư và đại thần đột nhiên bước chậm lại, hắn híp mắt cố ý nói ra lời trong lòng của mọi người:
- Ngươi vừa mới há miệng ra làm ta còn tưởng ngươi không phải huynh đệ cùng mẹ với Thái Tử mà ngược lại căm thù Thái Tử hơn cả bổn vương đấy!
Trương Dương nghẹn họng. Bình Thường Sở Vương còn khiêm tốn hơn cả Tề Vương, khiêm tốn đến mức hắn ta quên mất mồm miệng của vị này chẳng hề nể nang ai:
- Tam ca nói đùa rồi.
Sở vương nhìn Trương Dương chằm chằm:
- Bổn vương không đùa đâu. Tốt nhất là nên thu lại sự căm thù của ngươi, nếu không bổn vương sẽ nghi ngờ ngươi không phải đệ đệ cùng mẹ với Thái Tử.
Trương Dương nhắm mắt lại, trong lòng hắn ta giật thon thót. Sở Vương đúng là gì cũng dám nói. Nhận thấy ánh mắt đang nhìn mình, hắn ta muốn bỏ đi, nhưng Sở Vương nào có thể dễ dàng buông tha cho hắn ta, hắn gằn giọng nói:
- Con của ngươi được mẫu hậu giúp đỡ nuôi lớn, hôm nay tiến cung ngươi đã đi thăm mẫu hậu chưa?
Da đầu Trương Dương tê dại:
- Mẫu hậu không muốn gặp ta, là ta làm mẫu hậu mất mặt.
Trong mắt Lương Vương không giấu nổi sự chán ghét. Đúng là đồ ngu, dù có điên cuồng hơn lúc trước thì vẫn là đồ ngu. Không có chút bản lĩnh gì cũng dám chọc vào lão tam, chẳng lẽ thật sự cho rằng lão tam không làm gì thì lão tam là người hiền sao. Lão tam thật sự tàn nhẫn, vì thoát ly khỏi thế lực trong quá khứ mà hi sinh không ít người.
Màn kịch ngoài cửa cung cuối cùng cũng bị lan truyền khắp nơi. Người thông minh đều chú ý đến trọng điểm là sau khi được bỏ lệnh cấm, Thái Tử trở nên sốt ruột và có oán hận với Hoàng Thượng.
Buổi chiều, Thái Tử hạ chỉ thẩm vấn Vinh Ân Khanh, tra tội của hắn, tin đồn sắp trở thành sự thật. Y cũng biến tướng cho mọi người biết Hoàng Thượng trúng độc, cơ thể đã bị hủy hoại, không thể tiếp tục khống chế triều chính được nữa. Hôm nay ngoại trừ việc điều động một số vị đại thần đến thẩm vấn Vinh Ân Khanh thì mỗi một bước đi của Thái Tử đều rất hấp tấp.
Khâu Duyên nghe được tin tức thì ngây người, nhỏ giọng nói:
- Sao ta lại cảm thấy hoảng sợ thế nhỉ?
Hành vi của vị Thái Tử này không hề giống với vị Trái Tử trong trí nhớ của ông ta chút nào. Thái Tử của trước kia, dù có đứng bên cạnh Hoàng Thượng lúc trên triều thì cũng không thể giấu được phong phạm của bậc Thái tử.
Chu Thư Nhân rất để ý đến Khâu Duyên, trực giác của người này rất nhạy bén. Anh nói:
- Chúng ta cứ làm tốt việc của mình, chỉ cần không phạm lỗi là được.
Khâu Duyên hơi sợ, ông ta sợ vị trí của mình bị người khác thay thế. Khâu Duyên hâm mộ Chu Thư Nhân:
- Lúc này rồi mà ngài vẫn bình tĩnh như thế.
Chu Thư Nhân: - Nếu ta luống cuống thì cả gia đình ta phải làm sao đây.
Khâu Duyên nghĩ thấy cũng phải:
- Nhưng mà, Vinh hầu gia thì xong rồi.
Chu Thư Nhân ừ một tiếng, trong lòng cũng thầm lo lắng, nghĩ sắp tới ra khỏi cửa phải dẫn thêm một vài gã sai vặt mới được. Chỉ có một cái mạng, cẩn thận trên hết.
Ngũ hoàng tử phủ
Cố Nhâm nói với cha:
- Hoàng Thượng tạo phản được là nhờ dòng họ Vinh thị, bây giờ lại bị người của Vinh thị làm hại. Cha, cha cảm thấy nước cờ này của con có hay không?
Trương Vô Tích vuốt râu, nói:
- Hay lắm, nước cờ này của con đi rất hay. Mưu hại Hoàng Thượng là trọng tội, Vinh Ân Khanh mất mạng cái chắc. Trước đây Hoàng Thượng ưu ái Vinh thị bao nhiêu thì bây giờ hận Vinh thị bấy nhiêu.
Cố Nhâm lại nói:
- Không biết có tính xử lý cả Vinh Dụ Đãng hay không.
Trương Vô Tích cười lạnh:
- Không phải vội, dù sao thì chuyện bị diệt tộc cũng là sớm muộn. Bây giờ tiêu diệt từ từ lại hay.
Trương Dương cũng lười nghe hai cha con này nói chuyện, đứng dậy bước nhanh ra ngoài.
Cố Nhâm nhìn chằm chằm Trương Dương, nói:
- Hôm nay ở cửa cung, Trương Dương bị Sở Vương dạy dỗ đến mức phải bỏ chạy. Đúng thật là phế vật.
- Phế vật mới càng tốt.
Không thể quá thông minh được.
Chu gia
Trúc Lan đã biết tin rồi, sau đó dặn dò xuống dưới không được nói cho Diêu Dao biết. Vừa mới xử lý xong thì có tin tức của Vinh hầu phủ, mẹ cả của Vinh Ân Khanh đã chết.
Trúc Lan cau mày:
- Chết như thế nào?
Quản sự cúi đầu:
- Dạo gần đâu lão gia bận lo lắng cho Hầu gia, phu nhân lại không ở trong phủ nên không có ai quản lý hậu viện.
Trúc Lan đã hiểu, mẹ cả của Vinh Ân Khanh bị bỏ đói đến chết, có khả năng đã chết vài hôm, chỉ là đến hôm nay mới được phát hiện ra mà thôi. Trúc Lan xoa xoa giữa mày, nói:
- Ngươi tới tìm ta muốn nói chuyện gì?
Quản gia run run, thưa:
- Hôm nay hầu gia bị thẩm vấn, bây giờ hầu phủ rối loạn. Lão gia sai tiểu nhân đến để hỏi xem nên xử lý như thế nào.
Trúc Lan: “...”
Cũng không thể trách cha của Vinh Ân Khanh, đúng là lúc này không thể chèo chống nổi. Người thì hạ táng là tốt nhất, thời tiết dạo này nóng bức, phỏng chừng xác chết đã phân hủy bốc mùi, Trúc Lan nói với Đinh quản gia:
- Ngươi đi…
Còn chưa nói xong thì tứ cữu đã đi vào, dò hỏi:
- Ta nghe nói có người của hầu phủ đến, có chuyện gì xảy ra sao?
Trúc Lan kể lại chuyện vừa được biết. Khuôn mặt Dụ Đãng tối sầm lại, sau đó nói:
- Lão phu đến hầu phủ ở lại vài ngày.
Trúc Lan thở ra một hơi, đúng thật là cô không nên nhúng tay vào chuyện của Vinh hầu phủ. Nếu không phải thật sự không còn cách nào, cô cũng không muốn quản. Bây giờ có Tứ cữu tiếp nhận, tất nhiên là cô đồng ý:
- Làm phiền tứ cữu rồi.
Quản gia của hầu phủ mừng rỡ, lúc này hầu phủ đang thiếu bóng trụ cột.
Chờ người đi rồi, Trúc Lan lại phái người đi nghe ngóng tin tức, muốn biết kết quả. Kết quả cũng không mau được bởi vẫn chưa bắt được Cố Nhâm, thiếu chứng cứ. Nhưng tất cả mọi người đều biết, Vinh Ân Khanh xong đời rồi.
Buổi tối, hai vợ chồng Chu Thư Nhân có một bụng tâm sự, chỉ có thể chờ đến lúc đêm khuya tĩnh lặng mới nhỏ giọng nói chuyện.
Trúc Lan: - Thái Tử điện hạ đang cố tình để lại nhược điểm cho người ta bắt đây.
Chu Thư Nhân: - Ừm. Sau khi ngẫm lại, anh đoán hôm nay chỉ là thế thân của Thái tử thôi.
Trúc Lan: - Hửm?
- Khả năng diễn xuất của Thái Tử không tốt, Thái tử thật sự không thể diễn ra được cái nét u buồn sau khi bị cấm túc đâu.
Anh suy nghĩ kĩ càng hồi lâu rồi mới đưa ra kết luận. Thái Tử hẳn là rất bận, cũng chưa bao giờ bị cấm túc thì làm sao diễn ra cái nét cấm túc được.
Khóe miệng Trúc Lan giật giật, nói:
- Chắc chắn Trương thị không thể ngờ được mặt nạ trước kia đã giúp hoàng thượng.
Chu Thư Nhân: - Mấy ngày này em nhớ để ý đến bọn nhỏ trong phủ, cẩn thận một chút.
Trúc Lan ghi nhớ trong lòng, sau đó nói:
- Hẳn là ngày mai sẽ có kết quả của Vinh Ân Khanh nhỉ.
Chu Thư Nhân: - Chắc vậy.