Minh Thụy liên tục gật đầu, nó đã hiểu rồi, còn dễ hiểu hơn cả cha giảng nữa, nói:
- Bà nội, hiện giờ đang ở nhà, cháu có thể thường xuyên đến chỗ bà nội chơi không ạ?
- Tất nhiên là được rồi.
Cũng đương lúc không có cơ hội cho Xương Nghĩa biết mình lợi hại như thế nào, thể hiện qua Minh Thụy có lẽ lại hợp lý.
Phủ Ngũ hoàng tử
Trương Dương đang muốn đi ra ngoài thì bị Cố Nhâm cản lại:
- Lúc này rồi mà ngươi vẫn còn tâm trạng để đi nghe hát sao?
Trương Dương chẳng hề để ý, nói:
- Chuyện của các ngươi thì có liên quan gì đến ta? Cuối cùng cũng chỉ cần ta nghe lời là được chứ gì. Hình như chuyện ta có đi nghe hát hay không chẳng ảnh hưởng gì cả.
Tinh thần Cố Nhâm đang căng thẳng. Nhất là vào lúc này, gã càng muốn kiểm soát tất cả. Gã sầm mặt xuống, nói:
- Không được đi.
Trương Dương: - Ta vốn là kẻ vô cùng mê nghe hát, tự dưng không đi nữa mới làm kẻ khác nghi ngờ. Cả kinh thành đều biết Ngũ Hoàng tử ta là tín đồ mê nghe hát chính hiệu, không sót buổi nào.
Cố Nhâm nhìn Trương Dương thật kỹ, nếu như gã hoàn toàn là một quân cờ thì gã thật sự có thể cam chịu và không oán không hận sao?
Trương Dương: - Nhìn ta như thế để làm gì? Số phận ta đã đủ thê thảm rồi, giờ chẳng lẽ còn không được tìm niềm vui cho mình?
Thắc mắc trong lòng Cố Nhâm tiêu tan đi một ít. Tên Trương Dương này quá hèn nhát, dù cho hắn có oán hận thì cũng có làm được gì. Gã bình tĩnh lại:
- Đi sớm về sớm.
Trương Dương cười đưa tay ra:
- Cho xin ít bạc.
Cố Nhâm cho bạc rất dứt khoát, đưa ngân phiếu cho Trương Dương.
Trương Dương cầm ngân phiếu, cười hì hì cất đi. Chỉ là sau khi lên xe ngựa ra khỏi Vương phủ, tươi cười dần bị thay thế bởi sự u ám.
Nhị phòng
Tối đó thấy cha vừa ăn cơm đã về làm tiếp đề bài làm hai ngày chưa xong, Minh Thụy lên tiếng:
- Cha, con biết làm.
Xương Nghĩa ngơ ra. Thật ra hắn có thể mang đề này đi hỏi cha, nhưng mà gần đây có rất nhiều lời đồn đại nên không muốn đi quấy rầy cha vì chuyện nhỏ nhặt. Bây giờ nghe con trai nói thế, hắn cảm thấy không thể tin được:
- Kiến thức con học đều là do cha dạy, sao mà con biết?
Minh Thụy lấy đi cây bút trong tay cha mình, rồi lại lấy ra tờ giấy mới và lần lượt viết ra từng bước giải.
- Cha, cha xem thử?
Xương Nghĩa vẫn đang quan sát từ đầu đến cuối, nội tâm vô cùng phức tạp. Đồng thời hắn đang mắng thầm đám người nước ngoài nói dối như cuội. Hắn nào có thiên phú gì chứ, ngay cả con trai cũng giỏi hơn hắn. Cổ họng hắn khô khốc:
- Không tệ.
Minh Thụy thấy cha bị đả kích mới giải thích:
- Bà nội dạy cho con, nên con mang đề mà suốt hai ngày nay cha không giải được đi hỏi bà nội.
Xương Nghĩa: - Hửm?
- Thật sự là bà nội đã dạy cho con đó. Bà nội ghê lắm, bà nội còn tự học thành tài nữa cơ.
Còn việc bà nội nói ông nội có dạy một chút thì Minh Thụy trực tiếp bỏ qua. Ông nội bận rộn như thế, có dạy cũng không dạy được bao nhiêu - là bà nội tự học tất cả.
Bây giờ thằng nhóc này vô cùng ngưỡng mộ bà nội!
Xương Nghĩa hoàn toàn choáng váng, sau đó chịu đả kích nặng nề. Bởi, ngay cả mẹ cũng giỏi hơn hắn. Sau đó hắn nhận ra rồi cười:
- Cha con giống bà nội, đúng thế. Cả nhà đều học giỏi giống ông nội, chỉ có mình cha giống bà nội ở tài tính toán.
Minh Thụy: “...”
Thôi được, cha nói như vậy cũng đúng. Đúng thực là cha học tiếng nước ngoài còn nhanh hơn dùi mài kinh sử.
Chỉ là cha nói như thế không khác gì nói bà nội cũng không thích đọc sách! Dường như nó đã phát hiện ra một chuyện gì đó bí mật!
Xương Nghĩa cầm vở, hận không thể lập tức đi hỏi bài mẹ mình. Còn về chuyện mẹ là nữ tử, hắn không nghề nghĩ việc đi hỏi nữ tử là chuyện đáng xấu hổ. Trong lòng hắn, mẹ luôn là người cực kỳ tài giỏi, hắn vẫn luôn nhớ rất kỹ những lần bị mẹ dạy bảo.
Ngay hôm sau tin tức Hoàng Thượng tỉnh rồi lại ngất xỉu đã lan truyền, các vị đại thần vào cung. Mấy vị Vương gia cũng đều vào cung, kể cả Trương Dương. Cơ thể Hoàng Hậu suy yếu, sắc mặt trắng bệch, khi nói chuyện còn ho khan, chứng thực chuyện bị trúng độc.
Ninh Quốc Công tiến lên:
- Lão thần tấu thỉnh, xin mời Thái Tử tiếng cung để chủ trì đại cục.
Cha của Tề Vương Phi nhìn chằm chằm Tề Vương, nghĩ đến những điều nữ nhi nói hôm qua. Dù có không cam lòng cũng đành chịu, tức đến nhắm mắt lại làm ngơ.
Đại điện im lặng, Tề Vương tiến lên một bước:
- Nhi thần thỉnh Thái Tử tiến cung chủ trì đại cục.
Sở Vương cũng vội nối bước, rất sợ mình chậm trễ sau này sẽ bị Thái Tử ghi thù:
- Nhi thần cũng vậy, xin thỉnh Thái Tử điện hạ tiến cung.
Lương Vương thấy mọi người đều nhìn hắn ta, mặt vô cảm nói:
- Nhi thần tán thành.
Cuối cùng là Trương Dương, Trương Dương biết chuyện Thái Tử tiến cung là không thể cản, chỉ là cách tiến cung như thế nào thôi, trong cung đã sớm chuẩn bị đại lễ cho Thái Tử rồi. Hắn ta bèn thưa:
- Nhi thần cũng thế.
Được, các vị Vương gia đều đã tán thành, những kẻ có âm mưu khác không còn cách nào khác ngoài nhịn xuống.
Ninh Quốc Công ngơ ngẩn. Mọi chuyện xảy ra quá thuận lợi, ngay cả lão cũng chưa kịp phản ứng lại. Hôm qua lão nghĩ rất lâu để chuẩn bị cho nhiều tình huống xảy ra, kết quả là vô nghĩa!
Ninh Quốc Công thắc mắc nhìn lão già cà chớn Ngô lão, thế mà lão ta lại không rên tiếng nào. Đúng là quái !
Còn Tề vương vô cùng kỳ lạ. À, Sở Vương cũng thế, chẳng lẽ lão thật sự đã già rồi nên không còn nhìn thấu được lòng người nữa ?
Tầm mắt của Chu Thư Nhân dừng lại trên người Trương Dương, trực giác của anh cho anh biết Trương Dương đã thật sự lầm đường lạc lối.
Hoàng Hậu ho khan, chờ thở được bình thường mới nói:
- Bổn cũng đã rõ ý của các vị đại thần. Đợi Thái Tử vào cung chủ trì đại cục, bổn cung xin phép về trước.
Tiếng ho khan của Hoàng Hậu khiến mọi người lo sợ. Khuôn mặt Trương Dương trầm xuống, độc tính của bí dược đúng là mạnh thật.
Không để các vị đại thần chờ lâu, Thái Tử đi vào đại điện. Tất cả ánh mắt đều tập trung vào Thái Tử. Thái Tử là người có dung mạo xuất chúng, khi còn xử lý triều chính khí phách hăng hái. Thái Tử của hiện tại đã bị cấm túc nhiều tháng, giữa mày toát lên vẻ u buồn mà hình như còn gầy đi nữa.
Các vị đại thần nhìn nhau, có đại thần cho rằng Thái Tử ngã ngựa. Không ngờ rằng Hoàng Thượng ngất, Thái Tử lại ổn. Chỉ là không biết sau khi Hoàng Thượng tỉnh lại sẽ như thế nào, nhưng bây giờ có người làm chủ triều chính để làm mọi người yên tâm là được.
Ninh Quốc Công chớp chớp mắt, lấy tay đẩy kính, lão nheo mắt lại, lão cảm thấy Thái Tử hôm nay có phần kỳ lạ.
Các vị đại thần hành lễ với Thái Tử, Thái Tử nói:
- Có việc thì khải tấu, không có việc gì thì cô muốn đi chăm sóc phụ hoàng.
Chu Thư Nhân ngẩng đầu sau đó nhanh chóng cúi đầu, anh cũng cảm thấy quái quái. Theo như sự hiểu biết của anh về Thái Tử, Thái Tử hắn sẽ đi thăm Hoàng Thượng trước chứ không phải đến đại điện trước.
Hơn nữa câu nói này rất dễ làm người khác nghĩ nhiều. Hoàng Thượng và Thái Tử có quan hệ cha con vô cùng thân thiết, đích thân Hoàng Thượng cầm tay nuôi Thái Tử lớn lên. Xét theo đạo hiếu, đáng lý sau khi Thái Tử tiến cung phải đi thăm Hoàng Thượng trước. Đại thần có thể đến vào hôm nay đều là người trong tay có quyền, sau lưng có thế lực, tất cả đều là cáo già, lúc này đại điện vô cùng im ắng.
Ninh Quốc Công cúi đầu, lão sợ sẽ có người đánh giá mình và phát hiện ra sự bất bình thường từ trên người lão. Sở Vương híp mắt, không nhịn được đưa tay kéo kéo Tề Vương ở đằng trước. Tề Vương mặt không biểu cảm, quay đầu lại.
Sở Vương rút tay về, đúng là quen tay nên quên mất tên đằng trước chỉ là Nhị hoàng huynh giả. Nói đến mới nhớ, không biết Nhị hoàng huynh chạy đi đâu mà đến lúc này còn chưa trở về.
Trương Dương vẫn cúi đầu, trong mắt đầy sự khinh bỉ. Ha ha, cái gì mà phụ từ tử hiếu. Thái Tử bị cấm túc đã mấy tháng, cũng có oán giận với Hoàng Thượng. Đứng trước ngôi vị hoàng đế thì nào còn tình nghĩa cha con nữa. Đúng là đáng châm chọc, nhưng mà… Thái Tử càng hận càng tốt!
Chu Thư Nhân không nhịn được lại ngẩng đầu lên, sau đó sắc mặt trở nên đờ đẫn. Làm bé sợ muốn chết, Không biết Tiêu đại nhân quay đầu từ lúc nào, mới ngẩng đầu lên đã thấy cái mặt già của Tiêu đại nhân, sợ thật!