Trưa ngày tiếp theo, Chu Thư Nhân xem danh sách tổng hợp mà Tiêu Thanh đưa cho:
- Mới một buổi sáng thôi mà đã có nhiều đại nhân muốn gặp vậy sao?
Đôi mắt của Tiêu Thanh vẫn luôn nhìn Chu Thư Nhân chăm chú, đáp:
- Lời đồn ngày càng lan truyền rộng rãi, nếu muốn lời đồn này kết thúc thì cần phải được diện kiến Hoàng Thượng.
Chu Thư Nhân cảm giác được Tiêu Thanh đang quan sát mình, anh buông danh sách trên tay xuống, cầm bút, dứt khoát viết tên của mình sau tên của Tiêu Thanh. Viết xong đưa cho Khâu Duyên:
- Đại nhân nói rất đúng.
Tiêu Thanh: “...”
Khâu Duyên cũng viết xong tên của mình, hỏi:
- Tất cả các quan viên ở Hộ Bộ đều phải viết tên sao?
Tiêu Thanh tiếc nuối vì không thể nhìn ra được gì từ trên mặt Chu Thư Nhân, lão cầm lấy danh sách đã được viết xong:
- Không cần.
Chu Thư Nhân chờ Tiêu Thanh đi, anh vuốt râu. Tất cả các đại thần trong triều, dù là có ý đồ riêng hay là hết lòng vì Hoàng Thượng thì bây giờ tất cả đều có phần lo lắng.
Khâu Duyên vẫn cứ có cảm giác sẽ có chuyện gì lớn xảy ra, lo lắng không thôi:
- Dạo này mí mắt của ta cứ giật suốt, càng giật càng thấy bất an.
Chu Thư Nhân nghĩ thầm, đúng là có những người nhát gan nhưng lại rất nhạy bén.
Vào buổi chiều, tất cả quan viên tứ phẩm đều đã viết tên lên danh sách đưa vào hoàng cung.
Ninh Quốc Công phủ
Đồng tử của Ninh Quốc Công co chặt, lúc lấy lại được tinh thần lập tức đứng dậy chào hỏi:
- Bái kiến Thái Tử điện hạ.
Thái Tử đỡ ông ngoại dậy, không để Ninh Quốc Công phải thật sự hành lễ. Y nói:
- Dạo này khiến ông ngoại phải lo lắng nhiều rồi.
Từ sau khi Ninh Quốc Công biết con gái thật sự bị trúng độc, đúng là có phần hoảng hốt. Mãi đến khi nhận được tin Hoàng Hậu báo đã giải được độc mới an lòng.
Ninh Quốc Công thấy Thái Tử mặc thường phục, mặt mày không hề thể hiện sự áp lực khi bị cấm túc, ngược lại còn tràn đầy sức sống, lão sực nhớ lại tin tức con gái gửi đến. Tất cả đều tốt đẹp thì còn gì không rõ nữa, lão hỏi:
- Hoàng Thượng vẫn khỏe chứ?
Thái Tử cười nói:
- Rất khỏe, ăn được ngủ được. Dạo này nghỉ ngơi sung túc, phụ hoàng còn trẻ lại rất nhiều.
Ninh Quốc Công nhếch miệng cười, hóa ra mọi chuyện đều chỉ là cái bẫy.
- Thế thì tốt rồi, tốt rồi.
Thái Tử ăn trái cây, nói:
- Ông ngoại có biết đến chuyện ký tên thỉnh chỉ muốn gặp phụ hoàng hôm nay không?
- Biết chứ, họ còn đến tìm ta nên ta cũng thuận tay viết tên thôi.
Thái Tử: - Ngày mai thôi tin tức phụ hoàng ngất đi sẽ lan truyền rộng rãi, còn mong ngày mai ông ngoại thỉnh chỉ để cô bỏ lệnh cấm vào cung.
Thật ra có thể gửi thư đến Quốc công phủ, nhưng y vẫn muốn đích thân đến để ông ngoại hoàn toàn yên tâm.
Ninh Quốc Công đã hiểu:
- Lão phu rõ rồi.
Thái Tử rất bận, y đứng dậy nói:
- Cô còn có việc, ông ngoại không cần tiễn.
Nói rồi y gật đầu với tam cữu cữu ngoài cửa.
Quốc công nhìn con trai và Thái tử cùng nhau đi khỏi, lúc này trái tim mới thôi lo lắng. Lão cười sảng khoái, liên tục nói “tốt tốt”.
Diêu hầu phủ
Diêu Văn Kỳ nói với bóng tối:
- Ngày mai hãy phải đưa hai vị tiểu công tử đi.
- Đã biết.
Trong bóng tối, âm thanh phát ra dường như chỉ là ảo giác chứ không thể nhìn ra bóng người nào.
Diêu Văn Kỳ nhắm mắt lại, đột nhiên ông ta cười khẽ. Dòng họ Trương thị à, ta chờ kết cục của các ngươi. Nhưng tiếng cười dừng lại rất nhanh, Diêu Văn Kỳ không nhúc nhích giống như đã ngủ rồi vậy.
Tề Vương phủ
Mẹ và tẩu tử khuyên bảo không ngớt nhưng Tề vương phi chỉ coi đó như gió thoảng bên tai, chờ đến khi họ nói khô cả họng mới lười biếng nói:
- Nói xong chưa?
Tẩu tẩu Vân thị của Tề Vương phi nghẹn họng, mẹ Tề Vương phi tức không chịu được:
- Hai ta cũng chỉ vì ngươi thôi, ngươi xem cái thái độ của ngươi kìa.
Tề Vương phi cười khẩy:
- Thái độ của ta thì làm sao? Chẳng lẽ ta phải vỗ tay khen ngợi sự mơ tưởng hão huyền của nhị vị sao?
Mẹ Tề Vuơng phi hít một hơi thật sâu, nói:
- Bây giờ Hoàng Thượng bị ngất đi, Thái Tử vẫn đang trong giai đoạn cấm túc, lần này đúng là cơ hội tốt của Tề Vương. Lần trước Hoàng Thượng tỏ ra rất tin tưởng Tề Vương, đây là chuyện mà các vị đại thần đều biết rõ. Ngươi, ngươi muốn làm mẹ ngươi tức chết sao?
Tề Vương phi vẫn rất bình thản. Vì muốn tốt cho nàng ta sao? Hừ, Chẳng qua là vì dã tâm của mình mà thôi. Từ sau khi Tề Vương rút lui, Ngô gia thấy không còn cơ hội nào mới thôi mưu mô, bây giờ lại bắt đầu ngo ngoe rục rịch.
Tề Vương phi nghĩ đến tên Vương gia giả ở tiền viện, thở hắt một hơi. Lúc ấy Hoàng Thượng tin tưởng người của mình chứ không phải là Vương gia. Bây giờ nàng ta không biết Vương gia đang ở đâu, nhưng thật ra nhà mẹ đẻ lại rất vui mừng.
Mẹ của Tề Vương phi còn muốn nói thêm thì Tề Vương phi đã đập bàn:
- Bổn Vương Phi coi như không nghe thấy chuyện hôm nay, quay về nói với cha và đại ca rằng Tề Vương phủ bọn ta không có cái dã tâm đấy. Nếu như bọn họ có thì cũng đừng có lôi kéo Tề Vương phủ, sống chết hay sao các ngươi hãy tự mình gánh.
Trong ánh mắt không thể tin được của mẹ mình, Tề Vương phi tiếp tục nói:
- Từ hôm nay trở đi, Tề Vương phủ sẽ đóng chặt cửa không tiếp bất cứ ai. Ý bổn vương phi nói chính tà tất cả, không trừ một ai.
Mẹ Tề Vương phi tức giận, sao lại sinh ra một đứa con cái như nó. Nghĩ đến Tề Vương bà ta lại càng cảm thấy căm phẫn hơn, Tề Vương không chịu gặp bất kỳ ai!
Chu phủ
Trúc Lan nghe nha hoàn báo rằng Minh Thụy đến, cô đặt quyển sách trên tay xuống. Minh Thụy bước vào phòng thì thấy bà nội đang cầm quyển sách có tiếng nước ngoài, sự tập trung dồn vào cuốn sách đó. Hoàn hồn lại, thằng bé mới chào bà nội.
Trúc Lan:
- Con tìm bà nội có việc gì không?
Minh Thụy ngồi xuống, có chút ngại ngùng:
- Bà nội, cháu không muốn đính hôn sớm như thế.
Trúc Lan khẽ cười, trong đám con cháu thì thằng nhỏ này là người đầu tiên tìm cô để nói ra suy nghĩ của mình.
- Được.
Minh Thụy có phần không tin chuyện đơn giản đến thế:
- Bà nội, người có nghe rõ điều con nói không thế?
- Nghe rõ chứ, tai của bà nội con vẫn còn tỏ lắm.
Minh Thụy đã phải chuẩn bị đủ dũng khí cùng rất nhiều lý do mới tới, cuối cùng lại không cần dùng đến.
- Người không hỏi vì sao cháu không muốn đính hôn sớm sao?
- Không, con tự có suy nghĩ và chính kiến riêng của mình là rất tốt.
Minh Thụy cười đến không khép miệng được:
- Con cảm ơn bà nội.
Trúc Lan cảm thán trong suy nghĩ: khuôn mặt của Minh Thụy rất có nét, không biết sau này lớn lên làm biết bao thiếu nữ mê mệt đây:
- Sau này không thiếu cô nương thích con đâu.
Mặt Minh Thụy đỏ lên. Bây giờ đã không thiếu rồi, đi trên đường cũng có rất nhiều cô nương đỏ mặt vì nó.
Minh Thụy vội vàng đổi chủ đề:
- Bà nội thích học ngoại ngữ sao?
Trúc Lan giật mình:
- Thích, Minh Thụy cũng tò mò sao?
Minh Thụy: - Cha dạy cháu một số câu hỏi, cháu cảm thấy cũng khá thú vị.
Trúc Lan vẫy vẫy tay:
- Đến đây nào, để bà nội kiểm tra con một chút.
Minh Thụy vô cùng tự tin. Tuy trông có vẻ trường thành nhưng thực chất vẫn là đứa trẻ, mong được người lớn khen ngợi. Kết quả là sau mười năm phút, Minh Thụy đã đổ mồ hôi. Mười năm phút nữa trôi qua, ánh mắt của Minh Thụy đã trở nên vô hồn. Mãi cho đến khi Minh Thụy bình tĩnh lại mới há hốc mồm mà nhìn bà nội, lắp bắp nói:
- Bà nội tự học hết tất cả ư?
Trúc Lan lén đắc ý. À không, một người lớn như cô không biết bắt nạt trẻ con thì có gì mà đắc ý chứ. Cô nói:
- Ông nội con dạy cho ta một chút, còn lại thì là ta tự học. Có muốn xem giấy làm toán của bà nội không?
Trong lòng Minh Thụy, ngay lập tức hình tượng bà nội lấn át ông nội. Tuy nói ông nội rất lợi hại nhưng thằng bé cũng chưa bao giờ được biết, còn sự lợi hại của bà nội thì đã đích thân trải nghiệm rồi. Là phụ nữ có tuổi, nhưng bà nội có thể tự học thành tài.
Trí nhớ của thằng bé rất tốt. Đề mà bà nội đưa ra đã khiến cho cha bứt rứt hai hôm nay. Bà nội quá là giỏi.
- Muốn ạ!
Trúc Lan ý bảo Tống bà tử mang giấy đến rồi đưa cho cháu trai, sau đó giảng lại những vấn đề cháu trai không hiểu thêm một lần nữa.
- Hiểu chưa?