Trúc Lan nói: - Không đâu, ông cụ cũng rất thích náo nhiệt. Cặp song sinh thích nghe chuyện ở nước ngoài, lão còn muốn kể nhiều là đằng khác.
Lúc cặp song sinh chưa đến, mấy đứa trẻ tới tuổi trong nhà đều ở học viện, mấy đứa nhỏ hơn thì chỉ biết chơi, không thích ở cùng người già. Hai đứa cháu song sinh không thích đọc sách, chỉ thích thế giới rộng lớn bên ngoài. Tứ cữu cũng rất sẵn lòng kể cho chúng nghe. Dụ Đãng từng đến rất nhiều quốc gia lân bang, kiến thức hết sức phong phú. Cặp song sinh được nghe kể nhiều hơn thì tốt cho cả hai đứa nó chứ sao.
Lý thị nghe tiếng trẻ con náo nhiệt trong sân, nói:
- Đã lâu rồi mới được náo nhiệt như vậy.
Triệu thị đỡ bụng, nghe giọng nói ra lệnh của Ngọc Điệp thì bất đắc dĩ nói:
- Mấy ngày nay có thêm hai đứa đệ đệ, Ngọc Điệp mừng như điên.
Con gái nhà người khác, hoặc là học phép tắc, hoặc là học chữ, rất ngoan ngoãn. Con gái nhà mình chỉ thích rủ rê các đệ đệ quậy tưng bừng, giống như một nữ tướng quân. Thậm chí còn nài nỉ tướng công làm cho nó một thanh kiếm trẻ con nữa.
Tuyết Mai mỉm cười:
- Trẻ con là tương lai, là sự hưng thịnh.
Trúc Lan thích nghe điều này.
Tô Huyên day trán khi nghe thấy tiếng cười y hệt ngỗng kêu của con trai, thị nói:
- Chờ bọn chúng lớn lên rồi cưới gả. Ôi, nghĩ đến thôi cũng thấy đau đầu rồi.
Lý thị im lặng, thị có nhiều con trai nhất, thị đưa bàn tay mập mạp ra tính toán, nếu con trai thị lại sinh ra thêm nhiều cháu trai… Thị nuốt nước miếng, hu hu, nhà thị không có quá nhiều của cải, thị nói:
- Mẹ, con dâu không thể y như mẹ được rồi.
Nếu thật sự muốn công bằng như mẹ thì thị phải cho mỗi một đứa con sính lễ và của hồi môn như nhau, thị không làm được.
Trúc Lan: - Hả?
Lý rút bàn tay mập mạp lại nói:
- Con quá nghèo.
Trúc Lan ngộ ra. Nghĩ đến ba mươi vạn lượng trong nhà, cô cảm thấy mạnh mẽ hơn rất nhiều:
- Vợ của Lão Đại luôn biết rất rõ bản thân mình như thế nào.
Trong lúc nhất thời, những người phụ nữ trong phòng cùng nhau bật cười.
Lý thị: “...”
Trong hoàng cung, Hoàng thượng đang nhìn danh sách trong tay. Các góc bên của danh sách đã bị sờn, đủ thấy nó đã bị lật nhiều lần.
- Dòng họ Trương thị đã vào kinh rồi à?
Thái tử: - Đúng vậy, cải trang vào thành. Hôm nay lính gác cổng thành vẫn còn nhận hối lộ.
Hoàng thượng đóng danh sách ngày càng dày lại, nói:
- À, trẫm lo tạo phản 10 năm, bọn họ cũng chẳng rảnh tay.
Thái tử: - Lô thuốc nổ từ Từ Châu chuyển về được chia thành 2 phần, một phần để ở cửa thành, một phần trong thành. Thuốc nổ ở Từ Châu cốt yếu là để tạo ra hỗn loạn, chừa đường chạy trốn mà thôi.
Hoàng thượng hỏi:
- Còn chỗ kia thì sao?
Thái tử: - Đã được phân phát xuống.
Hoàng thượng nói: - May mà lần trước Dương thị bắt gặp.
Thái tử cũng thấy may mắn, y còn cẩn thận suy nghĩ về vợ chồng Chu Thư Nhân, hình như mỗi lần dòng họ Trương thị gặp vợ chồng bọn họ, thì mọi chuyện đều sẽ hỏng bét. Quả nhiên đúng như phụ hoàng đã nói, Chu Thư Nhân thật sự là phúc tinh.
Tại phủ của Ngũ hoàng tử, Trương Dương nhìn chằm chằm lão già trước mặt, vị này chính là cha của Cố Nhâm, hiện tại là tộc trưởng của Trương thị - Cố Vô Tích. Không đúng, phải là Trương Vô Tích. Lão ta trìu mến nhìn Trương Dương, nói:
- Chờ mọi chuyện kết thúc, ngươi sẽ là Hoàng thượng.
Trương Dương giễu cợt trong lòng. Hoàng đế ư, hắn ta chẳng qua chỉ là một con rối mà thôi, hắn ta không có con nối dõi, con của hắn ta trong cung thì bị hạ độc. Bộ tưởng hắn ta không biết chờ hắn ta kế vị, dòng họ Trương thị sẽ từ từ nắm trong tay quyền kiểm soát triều chính, một khi đứa bé chết yểu, vị hoàng đế như hắn ta cũng sẽ hoàn toàn vô dụng.
Bây giờ nói ngon nói ngọt với hắn ta, dỗ dành hắn ta, âu cũng là vì hắn ta đang giữ thân phận Ngũ hoàng tử con của Hoàng hậu thôi. Mặc dù bây giờ hắn ta trông như phế vật, nhưng thân phận của hắn ta vẫn còn đó. Chỉ cần phụ hoàng và mấy huynh đệ của hắn ta chết hết, mẫu hậu khiến bọn họ hơi kiêng dè cũng bị trúng độc thì hắn ta đăng cơ mới càng hợp lý hợp tình. Hắn ta chính là người thừa kế duy nhất, còn là con trai của Hoàng hậu. Về phần Hoàng hậu bị hạ độc, dòng họ Trương thị thà giết nhầm cũng không bỏ sót. Dù sao cũng là người kế vị duy nhất, rất sợ Hoàng hậu sẽ trở thành mối nguy về sau. Những người này muốn một lưới bắt hết cá, nhưng hắn ta lại thích!
Cố Nhâm thấy Trương Dương không lên tiếng, trong mắt không vui:
- Ngươi thật sự lừa được Lương vương rồi à?
Trương Dương tùy ý ngồi xuống nói:
- Ha ha, Lương Vương sẽ là con tốt thí mạng của chúng ta.
Cố Nhâm nhớ lại lời nói của Cố Ngũ, nụ cười trên mặt càng sâu:
- Không sai.
Trương Dương âm thầm cười lạnh, hắn ta cũng cảm thấy không tệ. Hắn ta đã gấp đến mức không thể đợi thêm được nữa, suýt nữa hắn ta đã không che giấu sự điên cuồng trong ánh mắt. Hắn ta nhanh chóng nhắm mắt lại, ngâm nga một bài hát mới.
Cố Nhâm đứng dậy đỡ cha mình ra ngoài, nói:
- Cha, cha không nên đến. Chẳng phải cha đã đồng ý trấn giữ trên đảo, chờ mọi chuyện kết thúc sao?
Trương Vô Tích: - Năm đó có rất nhiều người trốn thoát, nhưng chỉ có cha của con là còn sống. Cha phải tận mắt chứng kiến mới được.
Cái năm dòng họ Vinh thị bị diệt tộc thì lão ta còn chưa lấy vợ. Không ngờ Hoàng thượng giả điên giả khùng nhẫn nhịn nhiều năm là để tạo phản. Ngài lợi dụng triều đại trước để tiêu diệt dòng họ Trương thị, nếu như không có đường lui thì gia tộc của họ đã bị diệt sạch từ triều trước rồi.
Cố Nhâm nói: - Chúng ta ủ mưu nhiều năm như vậy, còn thao túng được cả thế lực của dòng họ Diêu thị thì nhất định sẽ không thất bại.
Nụ cười trên mặt Trương Vô Tích trở nên tươi hơn, sau đó lạnh giọng nói:
- Không thể để Trương Cảnh Hoành sống sót.
Quả thật năm đó có rất nhiều người trốn thoát, nhưng số còn lại đều đã chết. Tất cả là do hoàng đế tiền triều hạ chỉ, người có huyết thống của triều đại trước là Trương Cảnh Hoành phải trả nợ cho mối huyết hải thâm thù giữa bọn họ.
Cố Nhâm: - Y thật may mắn, thân thế như vậy mà y vẫn có thể sống được tới giờ.
Trương Vô Tích: - Cho nên càng không thể giữ lại.
Hộ bộ, Khâu Duyên nhỏ giọng hỏi thăm:
- Này gần đây ngài có nghe thấy lời đồn đại gì không?
Chu Thư Nhân không thèm ngẩng đầu: - Ừm hửm?
Lúc này mà nói không biết thì quá giả tạo.
Trong lòng Khâu Duyên đang rất phức tạp, nói:
- Nếu như lời đồn là thật, thì Vinh Hầu gia thật sự quá lớn gan rồi. Còn nữa, trước đó đã cấm vận cao, ngài cũng đã nói cho chúng ta biết tác hại rồi.
Chu Thư Nhân: - Bây giờ Vinh hầu gia vẫn chưa bị phán tội mà?
Khâu Duyên tin vào lời đồn, thì thầm nói:
- Đây là trọng tội phải tịch thu tài sản. Ngài, không đúng, Tứ cữu của ngài cũng họ Vinh, nếu vậy thì…
Chu Thư Nhân biết một lời không nói rõ được, cho nên mấy ngày gần đây anh lại chứng thực lòng người lần nữa:
- Ngài cảm thấy ta cũng bị dính líu sao?
Khâu Duyên lắc đầu:
- Ta cảm thấy ngài sẽ không bị liên lụy, ngài họ Chu. - Dừng một lát rồi nói tiếp: - À, còn một tin đồn nữa. Nói rằng Hoàng thượng ngất đi không tỉnh lại, từ sau khi Vinh Hầu gia bị đưa vào đại lao cũng không thấy triệu kiến các quan đại thần.
Chu Thư Nhân nhếch khóe miệng, những người này đúng thật là mau quên.
- Hôm đó Tứ cữu của ta có vào cung mà.
Khâu Duyên đương nhiên biết, nhưng mọi người đều không tin Dụ Đãng đã từng nhìn thấy Hoàng thượng bèn hỏi:
- Đã thấy Hoàng thượng chưa?
Chu Thư Nhân im lặng, ý của Tứ cữu là không nhìn thấy Hoàng thượng.
Khâu Duyên trợn to đôi mắt, không ngờ, ông ta chỉ tùy tiện hỏi, vậy mà được chứng thực. Ông ta run rẩy nói:
- Không thấy à?
Trong đầu Khâu Duyên nổi lên một trận cuồng phong. Nhất định là vì ổn định thế cục, cho nên mới để cho Tứ cữu của Chu đại nhân vào cung. Càng nghĩ càng thấy có khả năng, Vinh Hầu gia ở trong đại lao lâu như vậy vẫn chưa có định tội, đó là bởi vì không ai dám làm thay Hoàng thượng!
Chu Thư Nhân ngẩng đầu, nhìn thấy Khâu Duyên đang run rẩy thì vội vàng cúi đầu xuống. Hỡi ơi, trong lúc vô tình lại hù dọa Khâu Duyên rồi.
Được rồi, vừa nãy anh cố ý làm vậy bởi tin tức này sớm muộn gì cũng sẽ lan truyền.
Buổi tối, mấy ngày nay vợ chồng Chu Thư Nhân đều đang phân tích mọi chuyện trong đầu, chỉ có đoán đúng càng nhiều, thì họ mới có thể an toàn. Chu Thư Nhân thấp giọng nói:
- Một hai ngày nữa, sẽ có người chịu không nổi mà đến xin diện kiến hoàng thượng.
Trúc Lan: - Cả Thái tử cũng đã lâu rồi không lộ diện nữa.
Chu Thư Nhân: - Chắc hẳn dạo này em đã mua hết những gì nên mua rồi phải không.
- Hai ngày trước em đã mua đủ hết mọi thứ rồi, trong nhà không thiếu thứ gì. Em cũng phái người đi báo tin cho nương tử của Ngô Minh luôn.
- Tốt, em nghĩ kỹ xem còn thiếu cái gì nữa không.
Trúc Lan thấp giọng nói:
- Chắc là hết rồi, em còn sai người dựng rất nhiều cạm bẫy ở gần tường sân.
Đã trải qua một lần, cô không muốn trải qua lần nữa.