Chương 1209 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

- Tứ Cữu.

Một tiếng “Tứ cữu” khiến Dụ Đãng cảm thấy không còn sức lực. Lão gượng quay người lại, lắp bắp nói:

- Hoàng… Hoàng thượng.

Hiện giờ gương mặt của Hoàng thượng đã không còn vàng vọt như nến nữa, sắc mặt hồng hào đang chắp hai tay sau lưng bước tới. Dụ Đãng nuốt nước miếng, vậy ra người trên long sàng là giả. Lão cứ bảo tại sao mình lại hoảng sợ như vậy, lão luôn cảm thấy người nằm trên long sàng có gì đó không đúng.

Hoàng thượng đã ngồi xuống ghế, nói:

- Thế thân thôi.

Dụ Đãng thở ra một hơi,

- Bệ hạ cẩn thận là đúng ạ.

Hoàng thượng thực sự không có ý dò xét Tứ cữu của mình, chỉ là còn phải dặn dò công việc, nên mới đến muộn, ngài tiếp tục nói:

- Người trong đại lao cũng là giả.

Dụ Đãng yên tâm. Trộm nghĩ mặt nạ dòng họ Trương thị chế tạo, bây giờ lại thuận tiện hơn cho hoàng thượng.

- Liệu có bị phát hiện không?

Lão nhớ Thư Nhân đã từng nói, gặp phải nước thuốc sẽ để lộ sơ hở ngay.

Hoàng thượng: - Không đâu, nó đã được cải tiến rồi.

Nếu Chu Thư Nhân nghe được lời này chắc chắn sẽ rất xúc động, một số kỹ thuật ở thời cổ đại quả nhiên lợi hại!

Dụ Đãng thở phào nhẹ nhõm nói:

- Nếu đã như vậy thì thần cũng xin xuất cung luôn ạ.

Hoàng thượng nói: - Ừ. Về nói với Chu Thư Nhân, bảo hắn an phận một chút.

Thời gian tới sẽ rất loạn, Chu Thư Nhân cũng là người mà dòng họ Trương thị muốn loại bỏ.

Dụ Đãng nhớ kỹ trong lòng, đáp:

- Tuân chỉ, khi trở về lão phu sẽ cảnh báo Thư Nhân không sót một chữ.

Hoàng thượng ừ nói:

- Tứ cữu cũng nên cẩn thận một chút.

Dụ Đãng đã hạ quyết tâm, sau hôm nay sẽ ở lì Chu phủ không đi đâu cả.

Buổi tối Chu Thư Nhân trở về không thấy vợ đâu, hỏi thăm nha hoàn anh mới biết vợ đang chăm sóc Diêu Dao. Một lúc sau Trúc Lan quay lại, thời tiết dạo này nóng quá, cô dùng khăn tay lau mồ hôi, rồi lấy chiếc khăn tay ướt do nha hoàn đưa cho để lau mặt. Sau đó ra hiệu cho toàn bộ nha hoàn lui xuống, nói.

- Lẽ ra Diêu Dao về rồi, chẳng qua là quá sợ hãi, bị động thai khí, em suy nghĩ Hầu phủ cũng không có ai chăm sóc được Diêu Dao nên phái người đến bảo cha của Ân Khanh đóng cửa Hầu phủ thật chặt rồi để Diêu Dao ở lại dưỡng thai vài ngày.

Đây là ba mạng người, cô không thể ngồi yên không làm gì. Huống chi Vinh Ân Khanh hoàn toàn không bị sao cả.

Chu Thư Nhân ừ một tiếng, nói:

- Lúc anh trở về, khắp nơi đều có quan binh đang lùng sục bắt Cố Nhâm.

Trúc Lan hỏi: - Anh lãnh nhiệm vụ này vậy?

Chu Thư Nhân: - Lương Vương.

Trúc Lan nhíu mày: - Lúc này mà dùng người nào tức là không tin tưởng người đó rồi.

   

Chu Thư Nhân cảm thấy đây là “kiệt tác" của thái tử, dạo này anh cũng hay nghe nói mấy ngày gần đây Lương vương rất thích xem hí kịch. Thỉnh thoảng có gặp Trương Dương, không ít người nghị luận Lương vương bắt đầu sa đọa theo Trương Dương rồi. Còn lâu anh mới tin rằng không có lý do gì mà chỉ tình cờ gặp gỡ, y như rằng bây giờ Lương vương đang bị Thái tử ra sức làm khó làm dễ lắm.

Trúc Lan xoa eo, hôm nay cô rất mệt mỏi, vừa rồi cô mãi chăm sóc Diêu Dao, cô không tự mình trông Diêu Dao uống thuốc thì không an lòng. Cô nói:

- Đúng rồi, cha của Vinh Ân Khanh là Vinh Dật Hoài, đưa cháu trai Vinh An Hạnh tới, nói rằng mình lão trông coi Hầu phủ được rồi.

Chu Thư Nhân: - Ừm.

Hôm nay, bữa tối tại Chu gia có phần im ắng. Xương Nghĩa và Xương Trí thỉnh thoảng lại lén nhìn cha mình. Trong lòng hai người có rất nhiều suy nghĩ, chủ yếu là không biết nguyên nhân vì sao Vinh Ân Khanh bị tống vào đại lao thôi. Thân phận người nối dõi của dòng họ Vinh thị chẳng phải đang rất tốt hay sao? - Đây chính là điều bọn họ quan tâm nhất, Chu gia thay đổi hoàn toàn là vì trong mình có dòng máu của dòng họ Vinh thị đấy.

Chu Thư Nhân cau mày nói:

- Đã không muốn ăn thì đi nghỉ ngơi sớm đi.

Xương Nghĩa vội vàng gấp thức ăn, nói:

- Không có, con đói.

Cha vừa nói xong, hắn lập tức cảm thấy ăn ngon miệng hẳn. Ừ nhỉ, hắn lo lắng cái gì chứ, dù sao có cha ở đây rồi mà!

Xương Trí cũng an tâm ăn cơm, còn ăn khá nhiều. Thức ăn tối nay toàn món hắn thích.

Dụ Đãng nhấc đũa lên, Thư Nhân là trụ cột trong gia đình, khiến bọn trẻ rất an lòng, khóe miệng của lão không khỏi nhếch lên một chút.

Sau khi ăn xong, Dụ Đãng mới truyền lại lời của hoàng thượng cho Chu Thư Nhân. Đồng thời cảnh báo anh rằng:

- Sắp tới ngươi nhất định phải hết sức cẩn thận.

Nếu thật sự xảy ra bạo loạn, dòng họ Trương thị sẽ không buông tha cho Thư Nhân.

Chu Thư Nhân ghi nhớ trong đầu, đáp:

- Ta nhớ rồi, mấy ngày sắp tới Tứ cữu cũng đừng ra khỏi phủ.

Dụ Đãng: - Ừm.

Chu Thư Nhân đợi Dụ Đãng đi rồi mới nói với Trúc Lan:

- Thời gian tới cho bọn trẻ nghỉ đi, không cần phải đến học viện. Bảo vợ chồng Tuyết Mai cũng đến ở trong phủ ở tạm luôn. Đúng rồi, nhớ viết thư cho Xương Liêm.

Trúc Lan ghi nhớ từng điều, nói:

- Để em sắp xếp.

Chu Thư Nhân suy nghĩ một hồi, phát hiện mình không bỏ sót điều gì mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ đang lùng sục bắt Cố Nhâm trong khắp Kinh Thành, lý do Vinh Ân Khanh bị tống vào đại lâu không giấu được bao lâu nữa. Dòng họ Trương thị sẽ tìm cách rò rỉ nó ra ngoài.

Mấy ngày gần đây, dòng họ Trương thị vẫn đang ẩn náu nên có được mấy ngày bình yên. Lúc này Trương Cảnh Hoành ở nhà lại nhận được đoản kiếm truyền tin - là tối hậu thư.

Trương Cảnh Hoành không đụng vào lá thư mà cầm đoản kiếm lên, đáy mắt lạnh như tro tàn. Y đã từng là một quân cờ, y cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của một quân cờ và y hận nhất là bị uy h**p. Y chạm vào đoản kiếm đã mài bén, sự lạnh lùng trong mắt y nhuốm màu máu.

Diêu Hinh rất sợ tướng công sẽ tự làm mình bị thương, thị hỏi:

- Chàng ơi, chúng ta phải làm sao đây?

Trương Cảnh Hoành nhắm mắt lại, nắm chặt tay thê tử nói:

- Nàng nghe ta nói.

Vẻ mặt Diêu Hinh trở nên nghiêm túc, lại nghe thấy tiếng khóc của con, Diêu Hinh giật mình, quay đầu nhìn con trai trên giường - mặt đứa nhỏ đỏ bừng.

Tim Trương Cảnh Hoành đập thình thịch, y mở thư ra, trong lòng nặng trĩu, y muốn giấu vợ và con đi nhưng không ngờ rằng con trai mình đã sớm vào bẫy. Y siết chặt hai tay, cầm bút lên viết thư.

Diêu Hinh luống cuống:

- Đại phu… Không đúng, thái y, tìm thái y!

Trương Cảnh Hoành mím môi, gọi nha hoàn đang đứng bên ngoài. Nha hoàn này chẳng có gì nổi bật cả, đã chờ ở cửa từ đời nào rồi. Nha hoàn nhận lấy lá thư, rồi lấy trong lồng ngực ra một lọ thuốc. Nói:

- Thuốc giải được phân ra hai lần, khi nào xong chuyện sẽ đưa phân nửa còn lại.

Trương Cảnh Hoành nhìn người rời đi, lồng ngực không ngừng phập phồng. Sau đó mới đút thuốc cho con trai, y biết rất rõ, chỉ cần y chịu làm việc, thuốc giải chắc chắc không phải là giả. Diêu Hinh ngơ ngác nhìn lọ thuốc, đợi con trai ngừng khóc thị mới ngồi lau nước mắt.

Những ngày sau đó, truy bắt toàn thành mà vẫn chưa tìm thấy Cố Nhâm. Còn việc vì sao Vinh Ân Khanh lại bị đưa vào đại lao, cũng đã bắt đầu có những lời đồn.  

Chu Thư Nhân và Khâu Duyên đang thảo luận thì thấy Trương Cảnh Hoành đi vào. Khâu Duyên bật cười:

- Đây là trà được pha từ lá trà ngươi mang về sao? Ngươi hào phóng thật đấy, loại trà này ngon mà khó mua lắm.

Trương Cảnh Hoành: - Suốt mấy năm qua hạ quan được giúp đỡ nhiều, lá trà có giữ lại nhiều cũng chẳng ít gì. Chi bằng để mọi người uống cùng mình.

Khâu Duyên thầm nghĩ, chỗ này tốn không ít bạc, âu cũng là nhờ lá trà mà dạo này ai thấy Trương Cảnh Hoành cũng lộ ra gương mặt tươi cười.

Trương Cảnh Hoành đặt sách đã biên soạn xuống, nói:

- Vậy hạ quan về trước.

Chu Thư Nhân: - Ừ.

Khâu Duyên nhìn sách trên bàn, nói:

- Trương Cảnh Hoành đúng là liều mạng làm việc, mấy chuyện này đâu có gấp đâu chứ.

Chu Thư Nhân: - Y chỉ có trở nên xuất sắc, mới có thể sống tốt.

Khâu Duyên nhếch khóe miệng, biến thành một tiếng thở dài.

*

Chu phủ

Mấy ngày nay Trúc Lan không ôn kiến thức, con gái lớn về nhà ở, trong nhà có nhiều trẻ con hơn, gian nhà chính trở nên cực kỳ náo nhiệt.

Tuyết Mai thấp thỏm lo lắng:

- Mẹ, cặp song sinh đi theo Tứ cữu thật sự sẽ không quấy rầy ông cụ chứ?