Chương 1208 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Lúc Chu Thư Nhân biết tin thì anh đang bưng tách trà, tách trà trong tay rơi xuống phát ra tiếng “xoảng" vỡ nát. Thấy ai cũng đang nhìn mình, giọng điệu của Chu Thư Nhân cực kỳ bàng hoàng:

- Sao có thể chứ? Chẳng phải Hoàng thượng rất coi trọng Vinh Ân Khanh sao?

Đấy, phản ứng tầm này, kỹ thuật diễn xuất tầm này, đến cả anh còn suýt bị chính mình lừa.

Khâu Duyên cũng ngạc nhiên không kém, nói:

- Thì đó, dạo này người được triệu vào cung nhiều nhất là Vinh Hầu Gia mà. Vả lại Vinh Hầu Gia là người thân trực hệ của dòng họ Vinh thị nữa, sao lại bị tống vào đại lao chứ?

Chu Thư Nhân trộm nghĩ: tại muốn diễn cho trót đó. Cố Nhâm lợi dụng Vinh Ân Khanh dâng “cao" chừng ấy thời gian, sức khỏe Hoàng thượng càng ngày càng suy yếu, tới lúc phát hiện ra có điều gì đó không ổn rồi, hiển nhiên là phải bắt Vinh Ân Khanh. Chu Thư Nhân tỏ ra mông lung:

- Mấy người nhìn ta làm gì, ta có biết gì đâu?

Ờm, anh phải thả “like" cho kỹ thuật diễn xuất của mình!

Tiêu Thanh nhìn chằm chằm Chu Thư Nhân: vẻ mặt rất tự nhiên, giọng điệu cũng không có gì khác thường. Xem ra Chu Thư Nhân không biết thật! Tiêu Thanh không khỏi đau đầu, dạo này cứ xảy ra hết chuyện này đến chuyện khác ấy.

Khâu Duyên gượng nói:

- Sao ngài không đi hỏi thăm hoặc xem thử tình hình thế nào?

Chu Thư Nhân: - Ta cũng muốn đi hỏi thăm lắm, nhưng mà dòng họ Vinh thị từng giúp Hoàng thượng rất nhiều, lại quyên tặng kho vàng sửa đường cho cả nước, chỉ cần họ không mưu phản thì tội có nặng cỡ nào cũng không tới mức bị tống vào đại lao được!

Khâu Duyên bàng hoàng. Ừ nhỉ, lần này phạm phải tội nặng nhường nào mới có thể bị tống vào đại lao.

Chu Thư Nhân cảm thấy diễn bấy nhiêu là đủ rồi, anh mới gọi Thanh Phong và Cẩn Ngôn đến, bảo hai người họ một người đi hỏi thăm tin tức và một người đến đại lao xem thử, nếu có thể gặp được Vinh Ân Khanh để tự hỏi thăm thì tốt.

*

Chu gia

Trúc Lan vừa mới thức dậy đã nghe có tiếng khóc, cô buông chiếc khăn lạnh lẽo trong tay xuống hỏi:

- Là ai tới vậy?

Lúc này nha hoàn đã kéo tấm mành trúc lên, Diêu Dao khóc lóc đi vào:

- Hu hu! Cứu mạng, cứu mạng!

Trúc Lan giật mình, cô nhìn cái bụng to của Diêu Dao, không khỏi hoảng hốt, vội vàng bảo Tống bà tử dìu Diêu Dao dậy. Luôn miệng:

- Trời ơi, chuyện lớn cỡ nào thì ngươi cũng phải suy nghĩ cho mình một chút. Bây giờ ngươi đang mang hai sinh mệnh trên người, nếu ngươi xảy ra chuyện gì là ba sinh mệnh đó.

Diêu Dao thật sự rất sợ, sáng sớm hôm nay trước khi tướng công ra ngoài có mấp mé với thị rằng không cần biết là xảy ra chuyện gì thị đều phải nghĩ cho con. Thị mang thai đôi nên không để bụng, tưởng đâu tướng công không yên tâm về thị và con mà thôi. Nào ngờ tướng công bị tống vào đại lao. Thị nói:

- Hầu gia… Hầu gia bị Hoàng thượng tống vào đại lao rồi…

Trúc Lan ngạc nhiên, tống vào đại lao? Tức là ván cờ đã đến thời điểm then chốt, cô bèn vỗ về bàn tay Diêu Dao trấn an:

- Ngươi đừng căng thẳng. Hít sâu vào nào, cho dễ thở một chút trước đã.

Cô nhìn cái bụng phình to động đậy qua lại, trái tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Diêu Dao cố gắng điều chỉnh hơi thở của mình trở lại bình thường, phải mất một lúc mời bình tĩnh lại nói:

- Đầy tớ chờ ở ngoài cung nói rằng Hầu gia bị gô cổ lên xe ngựa, trên quần toàn máu là máu. Ta lo cho Hầu gia lắm, ta không biết đi cầu xin ai cả… Phải rồi, Tứ gia gia, còn Tứ gia gia!

Trúc Lan: - Để ta mời Tứ cữu tới ngay. Ngươi đừng lo lắng, ta sẽ cho người đi hỏi thăm thử.

Hai tay Diêu Dao xoắn xuýt đầy bất an, cho dù thị nhớ buổi sáng lúc đi vẻ mặt tướng công khá bình thản, dường như đã biết trước chuyện gì, nhưng thị vẫn sợ. Vốn dĩ mang thai đôi đã khiến thị rất áp lực, đầu óc bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn.

Trúc Lan không ngừng an ủi Diêu Dao, Vinh Ân Khanh đang làm việc cho Hoàng thượng, đây là vở kịch cả quân và thần đang diễn cho Cố Nhâm xem, chẳng qua lại làm khó Diêu Dao rồi. Trước đó Vinh Ân Khanh trở thành họ hàng trực hệ của tộc Vinh thị khiến Diêu Dao có cảm giác không an toàn sẵn, bây giờ càng thêm sợ hãi.

Dụ Đãng nhanh chóng có mặt, sau khi nắm bắt được tình hình nói:

- Ta sẽ xin vào cung ngay.

Diêu Dao đứng lên hành lễ:

- Làm phiền Tứ gia gia, con thật sự hết cách rồi.

Đó giờ Dụ Đãng toàn lơ Diêu Dao, lần này Diêu Dao mang thai đôi mà còn phải lo lắng cho Ân Khanh nên giọng điệu Dụ Đãng dịu đi không ít:

- Chuyện này ngươi không cần lo, ngươi tự chăm sóc bản thân cho tốt là được.

Diêu Dao cắn môi đáp: - Vâng ạ.

   

Hộ Bộ

Bên chỗ Chu Thư Nhân đã nhận được tin tức mới, Cẩn Ngôn không được phép vào đại lao, cho dù đút lót, hay lôi thân phận ra đều không có tác dụng. Thanh Phong trở về cũng lắc đầu, chỉ nghe ngóng được Vinh Ân Khanh bị khiêng ra khỏi hoàng cung, lúc ra tới cửa, đã bị đánh đến hôn mê rồi.

Khâu Duyên: - Trên… trên đùi toàn là máu, nếu không điều trị thì tàn phế luôn còn gì?

Thấy Chu Thư Nhân nhìn mình, Khâu Duyên liền ngậm miệng lại.

Chu Thư Nhân đứng lên chỉnh lại quan phục, anh nói với Thanh Phong:

- Ngươi đi mua ít thuốc trị thương tốt nhất đi, ta đích thân đến đại lao.

Còn chuyện vào cung xin xỏ, lúc này chắc là Tứ cữu đi rồi. Vả lại anh không đi xin xỏ ít ra còn có thể vào đại lao thăm nom, anh mà đi xin xỏ thật thì cho dù có là diễn kịch Hoàng thượng cũng sẽ không cho phép anh vào đại lao.

Khâu Duyên tính nói thêm gì đó, cuối cùng ngậm miệng. Ông ta rất sợ Chu Thư Nhân rước họa vào thân, sau đó ngẫm lại, nếu Chu Thư Nhân bàng quang, ông ta đi theo bên cạnh Chu Thư Nhân thì ông ta phải sợ hãi mới đúng. Tiêu Thanh cứ như không nhìn thấy Chu Thư Nhân tính ra ngoài, một mực giữ im lặng.

Bên chỗ Cố Nhâm đã nhận được tin, gã hưng phấn luôn miệng nói:

- Lão già hoàng đế quả nhiên sắp xong đời rồi, bây giờ phát hiện thì cũng đã muộn, quá muộn, đáng tiếc vì sao không phát hiện ra sớm hơn một chút để Vinh Ân Khanh lãnh nhiều hình phạt hơn nữa.

Một vị thái y mặc quần áo bá tánh nói:

- Tin tức hết sức chính xác. Hoàng thượng tức giận tới mức hôn mê bất tỉnh, chẳng qua vẫn luôn che giấu đấy ạ.

Cố Nhâm nắm tay thành quyền, nói:

- Tốt! Rất tốt! Lần này cho dù có tính thì lão già hoàng đế cũng không chủ trì đại cục được nữa, Hoàng hậu bị trúng độc rồi. Bây giờ tất cả lưới đều đã được bố trí ổn thoả.

Thái y cúi đầu, đáp:

- Giờ không còn sớm, ta phải trở về thôi.

Cố Nhâm: - Được rồi, ông về trước đi.

Thái y đi rồi, Cố Nhâm mới hỏi Cố Nhị:

- Trương Cảnh Hoành vẫn không có hành động gì hay sao?

Cố Nhị: - Tối qua đã làm phu thê Trương Cảnh Hoành sợ vỡ mật rồi, hôm nay Trương Cảnh Hoành vẫn chưa có động thái gì.

- Dòm kỹ một chút, Trương Cảnh Hoành cũng rất quan trọng. À, nhớ bảo Cố Ngũ để ý Trương Dương cẩn thận.

Cố Nhị: - Vâng.

*

Bên trong đại lao

Gương mặt này của Chu Thư Nhân có độ công nhận quá cao, Chu Thư Nhân vừa xuống xe ngựa đã bị binh lính canh gác ở cửa đại lao cản lại:

- Chu đại nhân, ngài không thể vào bên trong.

Chu Thư Nhân hờ hững nói:

- Hoàng thượng vẫn chưa phán tội Vinh hầu gia mà, bản quan nghe nói Vinh hầu gia bị đánh rất nặng. Nếu như hắn bị tàn phế, lúc đó Hoàng thượng hỏi tội thì các ngươi có chịu trách nhiệm nổi không?

Binh lính chần chờ, nhưng chợt nhớ ra bên trên có dặn dò rồi bèn nói:

- Đại nhân, ngài vẫn không thể vào trong. Có điều… nếu là đưa thuốc thì chúng ta có thể đưa vào cho Vinh hầu gia xem thử.

Chu Thư Nhân vuốt râu. Không cho anh vào, anh không tin Hoàng thượng không biết anh đến đại lao, biết mà còn không cho anh vào xem, chứng tỏ Vinh Ân Khanh bên trong là giả. Hoàng thượng cho anh thấy chút manh mối, chẳng qua có một vài chuyện vẫn không nói cho anh biết. Anh đáp:

- Cũng được, vậy bản quan xin nhờ các ngươi.

Binh lính không dám nhận, vội xua tay.

Chu Thư Nhân vẫn nhét túi tiền cho họ, dạo này đớp được rất nhiều bạc.

*

Dụ Đãng đi từ cửa cung vào cung, lúc tới chính điện, Dụ Đãng cảm thấy trong phòng thật im ắng, trong cả tẩm điện chỉ có mỗi Hoàng thượng đang nằm trên giường. Bỗng nhiên Dụ Đãng không dám động đậy, trán đổ mồ hôi. Lão biết lúc này Hoàng thượng đang bày một ván cờ lớn, sắp đến lúc phải thu lưới cho nên lão không lo lắng cho Ân Khanh. Nhưng khi đối diện với Hoàng thượng đang nằm, trong lòng lão vẫn ớn lạnh.

Lúc này, nghe thấy có tiếng bước chân đằng sau, Dụ Đãng lập tức rợn tóc gáy, mồ hôi lạnh túa ra, cả người căng cứng.