Chương 1207 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Mới đó mà đã 5 ngày trôi qua, Lễ Bộ chiêu thương cũng đã có kết quả rồi. Để thu được nhiều lợi ích hơn, Lễ bộ không giao hết việc ăn uống và đồ dùng cho một thương nhân mà tách ra để chiêu thương. Số bạc chiêu thương được vào hôm nay đã ghi vào sổ sách của Hộ Bộ rồi, buổi tối Chu Thư Nhân rảo bước về nhà mà bước chân nhẹ tênh như lướt trên gió. Có điều khi nhìn thấy Xương Nghĩa chờ ở cửa nhà, tâm trạng tốt của Chu Thư Nhân vơi đi phần nào.

Cuối cùng Xương Nghĩa cũng chờ được cha về, nói:

- Cha, cha về rồi ạ!

Chu Thư Nhân thoáng thấy sách vở trong tay Xương Nghĩa, anh đực mặt ra. Mới đầu tưởng đâu Xương Nghĩa đi theo Tôn đại nhân làm việc chiêu thương thì sẽ bận rộn hơn, không ngờ Xương Nghĩa đã hoàn thành xong toàn bộ những công việc vặt vãnh. Đám người Tôn đại nhân bận túi bụi tùng bùng, Xương Nghĩa lại có thời gian tự học.

Chu Thư Nhân lấy sách qua, hỏi:

- Lại gặp phải bài toán khó à?

Trong mắt Xương Nghĩa lấp lánh ánh sáng tri thức, nói:

- Dạ cha, cha giảng bài dễ hiểu hơn người nước ngoài. Hai ngày vừa qua con tự học rất nhanh, vì vậy đã giải quyết được không ít vấn đề hóc búa.

Nói xong Xương Nghĩa thấy hơi xấu hổ, hắn cảm thấy bản thân vẫn còn kém quá, người nước ngoài thật mồm mép, còn bảo hắn là người có năng khiếu trời phú hiếm có khó tìm!

Chu Thư Nhân cầm cuốn sách, anh và vợ đã thống nhất rồi. Vợ anh tự học thành tài, sau đó dạy cho Xương Nghĩa. Thế nhưng vợ anh chỉ mới học có mấy ngày mà đã có thể dạy cho Xương Nghĩa thì giả trân quá, cho nên ở giai đoạn đầu anh vẫn phải dạy. Anh nói:

- Ừ, để cha mang về xem đã. Sau khi ăn xong sẽ dạy cho con.

Xương Nghĩa: - Cảm ơn cha ạ.

Chu Thư Nhân cắp sách về phòng, vừa vào phòng đã thấy vợ đang xem sách. Anh đặt quyển sách xuống trước mặt vợ, nói:

- Em xem cái này trước đi.

Trúc Lan đặt sách xuống giở xem, nói:

- Hôm nay nhiều nhỉ.

Chu Thư Nhân: - Thì đó, Xương Nghĩa rất có tinh thần nghiên cứu.

Trúc Lan lấy bút qua, nói:

- Tới đây, để em hướng dẫn anh trước.

Chu Thư Nhân: “...”

Ráng nhịn một chút, chỉ cần vợ anh có thể quang minh chính đại dạy dỗ con trai thì anh khỏi phải học nữa.

Trúc Lan giảng một đề mục, cho dù Chu Thư Nhân đã trả lại hết cho thầy cô nhưng anh vẫn còn căn bản. Cô nói:

- Em cảm thấy nếu cứ tiếp tục để em giảng giải cho anh kiểu này thì anh hoàn toàn có thể tự mình dạy lại cho con trai ấy chứ.

Chu Thư Nhân: - Anh bận lắm!

Trúc Lan cũng chỉ trêu Chu Thư Nhân thôi, dạo này cô học khá nhanh và cảm thấy rất thú vị.

*

Trên biển, những binh linh đang giám sát hòn đảo báo cáo:

- Có một con thuyền đang rời khỏi đảo ạ.

Hầu tướng quân: - Phái người theo sát, đừng để bị phát hiện.

Binh lính: - Tuân lệnh!

Dung Xuyên hỏi: - Tướng quân, khi nào chúng ta mới có thể tấn công hòn đảo?

Hầu tướng quân: - Chờ ý chỉ thôi.

Dung Xuyên lênh đênh trên biển rất nhớ nhà, nhớ thê tử, nhớ con gái, hắn muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này. Bởi vì mục tiêu của đội thuyền chiến quá lớn, bây giờ các hạm đội đều đóng quân ở một chỗ trên đảo nhỏ, cách hòn đảo của dòng họ Trương thị một khoảng, thật sự không lo sẽ bị phát hiện.

Dung Xuyên hóng gió, thấy Dương Văn đang đứng gác thì rất ngạc nhiên:

- Sao con được đứng gác ở thuyền chỉ huy rồi?

Dương Văn nhìn thấy chồng của biểu cô, trong mắt tràn ngập phấn khích:

- Nhờ phúc của biểu dượng mà con mới được thuyên chuyển đến canh gác ở thuyền chỉ huy đấy.

Nếu chỉ dựa vào sự cố gắng của bản thân, không biết chừng nào mới được Hầu tướng quân để mắt đến. Lần này đi theo biểu dượng, Dương Văn lọt vào mắt Hầu tướng quân. Một khi có thể sống sót sau đợt tấn công đảo, Dương Văn sẽ được thăng chức.

Dung Xuyên vỗ vai Dương Văn, nói:

- Chủ yếu là do con có bản lĩnh thôi.

Nếu không có bản lĩnh, chỉ dựa hơi hắn chưa chắc có thể lọt vào mắt Hầu tướng quân. Gần đây tiếp xúc nhiều với Hầu tướng quân, hắn cũng có chút hiểu biết về Hầu tướng quân. Hầu tướng quân là một người quý trọng nhân tài.

   

Kinh Thành

Trương Cảnh Hoành đang ở nhà mình, y cầm thư trong tay - đây là lá thư vừa được ném vào phòng ngủ của y. Diêu Hinh hoảng sợ, cuống quýt đứng dậy. Trương Cảnh Hoàn còn chưa kịp hoàn hồn thì Diêu Hinh đã chạy đến phòng ngủ của con trai rồi, trong ánh mắt khó hiểu của bà tử và nha hoàn, Diêu Hinh bế con trai đang ngủ được bọc trong chiếc chăn lên, rồi nhanh chóng quay trở về phòng. Trương Cảnh Hoành thấy vậy bèn đón lấy con trai, nhóc con ngủ rất say, đặt lên giường rồi vẫn còn ngon giấc, Trương Cảnh Hoành mới vỗ vai thê tử an ủi.

Lúc này Diêu Hinh cảm thấy hai chân mềm nhũn, thị ngồi phịch xuống mép giường:

- Bỗng nhiên lén lút truyền tin, là đang uy h**p chúng ta sao?

Trương Cảnh Hoành: - Ừ.

Y không muốn dối gạt thê tử, y thà nói cho thê tử biết kết cục xấu nhất còn hơn là để thê tử cứ ôm ảo tưởng để rồi cuối cùng chẳng biết mình chết thế nào.

Đôi môi Diêu Hinh run rẩy, nói:

- Chúng mình đã cố gắng sống khiêm nhường rồi mà, chúng mình chỉ muốn được sống thôi mà. Vì sao… vì sao lại không chịu buông tha chúng mình chứ?

Trương Cảnh Hoành mím môi, nói:

- Xuất thân của ta là nguồn cơn của tội lỗi rồi.

Y từng nghĩ rằng y không bon chen vài năm, cuộc sống càng ngày càng thuận lợi, y an ổn ở Hộ Bộ, con trai cũng trưởng thành rồi thì tương lai sẽ càng tốt đẹp hơn. Thế nhưng dòng họ Trương thị nào chịu buông tha cho y, y là quân cờ số một vẫn luôn nằm trong tầm ngắm của họ.

Diêu Hinh thật sự lo lắng phát khóc, thị hỏi:

- Bọn họ định sai chàng làm gì vậy?

Đây là chuyện có liên quan tới tính mạng, đồng ý thì sẽ chết không toàn thây, mà không đồng ý thì chúng có thể giết người diệt khẩu bất cứ lúc nào, cả nhà bọn họ chỉ muốn sống không bon chen với đời mà sao khó quá!

Trương Cảnh Hoành đã đọc xong thư, y ôm lấy thê tử đang khóc thút thít. Nói:

- Đừng khóc, ta sẽ sắp xếp ổn thoả.

Diêu Hinh túm chặt áo lót của tướng công, thị thật sự rất sợ. Thị chỉ mong sao cả nhà bình an mà thôi!

*

Hộ Bộ

Hôm sau Chu Thư Nhân vừa đến Hộ Bộ đã thấy Trương Cảnh Hoành đứng ở bên ngoài phòng làm việc của anh, bèn nói:

- Hôm nay ngươi tới sớm vậy?

Trương Cảnh Hoành ôm sổ sách, đáp:

- Hạ quan mới phát hiện ra có một chỗ tính sai, cho nên không dám chậm trễ.

Chu Thư Nhân cầm bớt sổ sách đi vào trong phòng, vừa đi vừa nói:

- Không có khả năng, bây giờ toàn tính ba lần làm sao có thể phát sinh sai lầm cơ chứ?

Trương Cảnh Hoành hiểu rõ trong lòng, mỗi một hành vi cử chỉ của y đều đang có người giám sát cho nên y không định nói luôn với Chu đại nhân trong ngày hôm nay. Y mở sổ ra, nói:

- Là chỗ này ạ.

Chu Thư Nhân nhìn, đúng là sai thật. Anh cau mày, hỏi:

- Phần này do ai phụ trách?

Trương Cảnh Hoành: - Lý Thanh phụ trách ạ. Chắc là dạo này tính toán nhiều qua, nhất thời sơ sót không nhìn kỹ nên mới ghi chép sai.

Chu Thư Nhân trầm mặc, Lý Thanh bị cận! Thực tế, có rất nhiều người chong đèn đọc sách vì khoa cử nên cũng có rất nhiều người bị viễn thị trước khi về già. Cũng có người bị cận thị, nhất là những người liên tục thi cử nhiều kỳ - và Lý Thanh là người bị cận khá nặng.

Chu Thư Nhân hỏi: - Lý Thanh chưa mua mắt kính hả?

Dạo này mắt kính rất “hot", mới đầu là thương nhân nước ngoài bán, đáng tiếc từ sau khi kỹ thuật làm kính trong nước phát triển, chẳng mấy chốc mà mắt kính của người nước ngoài thoái trào và bị sản phẩm trong nước thay thế hoàn toàn.

Trương Cảnh Hoành: - Đại nhân cũng biết Lý Thanh phải nuôi cả nhà rồi đó. Cuộc sống thắt lưng buộc bụng, mà mắt kính thì không hề rẻ.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Sống ở Kinh Thành không dễ chút nào.

Sau đó Chu Thư Nhân bảo rằng anh hiểu rồi, làm việc ở Hộ Bộ thì anh cần tranh thủ chút ít ưu thế cho cấp dưới. Năng lực của Lý Thanh không tới nỗi nào, người có năng lực ắt phải giữ lại. Anh nói:

- Ngươi về nói với Lý Thanh một tiếng đi.

Trương Cảnh Hoành: - Vâng ạ.

Sau khi Trương Cảnh Hoành ra ngoài, Chu Thư Nhân lại chờ Thượng Thư đại nhân đến. Chế độ phải do Thượng thư đại nhân yêu cầu, thật ra giá gốc của một chiếc mắt kính không cao, chẳng qua bán ra hơi đắt mà thôi, ưu tiên bán với giá gốc vẫn được. Đương nhiên Tiêu Thanh đồng ý, lão bèn viết sớ trình lên.

Tấu sớ nhanh chóng được phê duyệt, chỉ cần thống kê có bao nhiêu người ở Hộ Bộ cần mắt kính nữa thôi. Mặc dù không thể đo lường chính xác độ cận như thời hiện đại, nhưng ở thời cổ đại mà được như vậy là tốt lắm rồi.

Buổi chiều mắt kính đã xuất hiện ở Hộ Bộ. Đồng thời, tin Vinh Ân Khanh bị tống vào đại lao lan truyền khắp nơi.