Hôm nay định trước sẽ có nhiều người ngủ không ngon: có người lo lắng, có người lại hưng phấn.
Cố Nhâm vò bức thư được gửi đến, Diêu Văn Kỳ có rất nhiều tay trong ở trong cung, nhất định phải bách phát bách trúng, và gã phải nghĩ ra biện pháp lôi hết người của lão già kia ra.
Người của phủ Ninh Quốc Công trong lòng tràn đầy lo lắng, dù có hỏi thăm tin tức gì cũng không nghe ngóng được, liền đến phủ Thái Tử, nhưng nơi này vẫn đóng chặt cửa. Trong phủ Thái tử, nữ quan bên cạnh Thái tử phi nói:
- Trừ viện của Nhiễm trắc phi vẫn yên tĩnh ra, các viện khác đều nhốn nháo lên.
Thái tử phi: - Các ngươi để mắt thật kỹ cho bổn cung.
Nữ quan: - Vâng.
Thái tử phi chờ nữ quan ra ngoài, mệt mỏi nhíu mày. Vừa bị cấm túc một tháng lại tiếp tục bị cấm cửa. Cửa phủ đóng kín không có nghĩa là không biết tin tức từ bên ngoài. Tháng đầu tiên, nữ nhân sống trong hậu viện còn bình tĩnh được. Nhiều ngày trôi qua, có vài người đã loạn, ngay cả Lưu trắc phi cũng hoảng sợ, nhưng Thái tử phi không ngờ là bên Nhiễm trắc phi lại có thể bình thản.
Thái tử phi thở dài thườn thượt, nàng ta lo lắng cho mẫu hậu trong cung, Thái tử vẫn chưa về phủ, cũng không biết trong cung xảy ra chuyện gì. Điều duy nhất nàng ta có thể làm là giữ cho phủ Thái tử ổn định.
Trong viện Nhiễm trắc phi, Nhiễm Nghiên ru con gái ngủ rồi ngồi một mình thẫn thờ. Nàng ấy giả vờ bình tĩnh, nếu chỉ có một mình, nàng ấy không quan tâm chuyện sinh tử, nhưng hiện tại còn có con gái. Nàng ấy thận trọng nhớ lại thần sắc của Thái tử phi mấy ngày nay, Nhiễm Nghiên nắm chặt bàn tay để sự hoảng loạn trong lòng nàng ấy dần dần bình tĩnh lại.
Ngày hôm sau, cửa phủ Chu gia vừa mới mở ra chưa được bao lâu thì Tống thị đã hớt hơ hớt hãi chạy tới. Hôm qua Lâm Hi rời cung, người của phủ Ninh Quốc Công lập tức tới hỏi thăm tin tức.
Tuyết Hàm không đợi đại tẩu hỏi, liền đáp:
- Ta không biết gì hết, nữ quan đưa Lâm Hi về liền rời đi không nói lời nào cả.
Tống thị nghe xong sắc mặt tái nhợt, hôm qua ông nội nói có lẽ cô cô thực sự bị trúng độc. Thị nói:
- Hôm qua Tam thúc có gửi thẻ bài xin vào cung.
- Không cho vào à?
Tống thị gật đầu:
- Đúng vậy, sau đó cũng muộn lắm rồi nên ta không có đến phủ hỏi thăm tin tức.
Tuyết Hàm: - Bên ta cũng không biết nhiều tin tức, toàn là tin tức nghe ngóng được từ trong cung thôi.
- Lâm Hi đâu? Muội coi ta này, Lâm Hi mới bấy lớn đó thì có thể biết được cái gì chứ!
Tuyết Hàm không nói gì, con gái của nàng rất có năng lực - biết nhại lại lời nói cơ mà. Nàng nói:
- Hoàng hậu ở hiền gặp lành, nhất định sẽ bình an vô sự.
Tống thị thở dài, bây giờ Thái tử đang bị cấm túc, không biết sẽ bị cấm túc trong bao lâu, cô cô lại trúng độc. Thị xốc lại tinh thần nói:
- Gần đây trong phủ bận bịu, cũng không có phái người đến thăm đệ muội. Mấy ngày nay đệ muội thế nào?
Tuyết Hàm cười nói: - Vẫn ổn thoả ạ.
Giống như đang quay trở lại thời điểm chưa lấy chồng: mỗi ngày dạy dỗ nhóm cháu gái lễ nghi, nói về một số điều cần phải chú ý và dè dặt ở các gia đình quyền quý, những sở thích của nữ quyến,... Trừ mấy lúc nhớ tướng công ra, những lúc khác đều rất thoải mái.
Tại Hàn Lâm viện, tuy rằng Xương Trí chưa từng vào cung, nhưng cũng không có người dám coi thường hắn vì hắn có quan hệ với hoàng thân quốc thích mà.
Ừ nhỉ, Lưu công tử cũng chưa từng vào cung. Ai bảo tỷ tỷ của Lưu công tử chỉ là trắc phi của Thái tử chứ. Lưu Tụng nhớ lại lời dặn dò của cha mình, đi tới bên cạnh Xương Trí:
- Có cần giúp gì không?
Xương Trí vào Hàn Lâm viện như cá gặp nước, ở đây có những quyển sách quý mà bên ngoài không có, lại có người cho hắn học hỏi bất cứ lúc nào, hắn xua tay nói:
- Không cần, tự ta có thể hoàn thành.
Tính cách Lưu Tụng không tới nỗi nào, không vào cung thì cứ làm việc như bình thường thôi. Y nói:
- Ta muốn hỏi huynh mấy vấn đề.
Xương Trí ngẩng đầu lên, sực nhớ ra chuyện Hoàng hậu bị trúng độc. Lưu gia chắc chắn cũng đang lo sốt vó, bèn nói:
- Huynh hỏi nhầm người rồi, ta chỉ là một tên mọt sách mà thôi.
Cho dù biết cũng không thể nói được, huống chi hắn thật sự không biết gì cả!
Lưu Tụng cười một cái, quay lại chỗ của mình.
Xương Trí cảm thấy Lưu Tụng quá thông minh, người này rất giống Ngô đại ca, chẳng qua quá trình trưởng thành của cả hai lại khác nhau: một người thuận buồm xuôi gió vào Hàn Lâm Viện, một người mà không có cha hắn che chở thì kiểu gì cũng sẽ gặp phải trắc trở. Cho nên người từng trải mới lợi hại hơn, ờm… Ngô Minh đại ca cừ hơn.
Hộ bộ, Chu Thư Nhân nhìn Ninh Chí Kỳ, mấy ngày nay Ninh Chí Kỳ tiến bộ rõ rệt, có nguy cơ mới có động lực. Hiện tại Ninh Chí Kỳ không cần Trương Cảnh Hoành dìu dắt nữa. Ninh Chí Kỳ hành lễ, nói:
- Đại nhân, hạ quan…
Chu Thư Nhân nâng cánh tay nói:
- Bổn quan biết ngươi muốn hỏi gì, bổn quan cũng không biết.
Ninh Chí Kỳ đứng dậy, nếu là trước đây, hắn nhất định tiếp tục hỏi đến cùng, nhưng bây giờ thì không:
- Hạ quan quấy rầy đại nhân rồi, hạ quan trở về làm việc ạ.
Lúc này Khâu Duyên quay lại, hỏi:
- Trữ thế tử mới đến hả?
Chu Thư Nhân: - Ừ.
Khâu Duyên có thể đoán được Ninh Chí Kỳ đến để làm gì, bèn ngồi xuống nói:
- Ta vừa đến Lễ bộ xem, cửa nha môn của Lễ bộ cực kỳ náo nhiệt, thương nhân đứng chờ hết hàng này đến hàng khác.
Chu Thư Nhân vui vẻ trong lòng, nói:
- Bảo Trương Cảnh Hoành trông chừng số bạc chiêu thương, bạc đó phải mang về đây nhé.
Khâu Duyên cười nói:
- Ta đã dặn dò xuống rồi, khung cảnh ở Lễ bộ thực sự rất hoành tráng, có người thậm chí còn mang theo hàng mẫu tới, đều là đồ tốt.
Chu Thư Nhân: - Lần này Lễ bộ nổi bần bật rồi.
Khâu Duyên vuốt râu:
- Lễ bộ thượng thư miệng cười toét đến tận mang tai.
Hoàng cung
Tại cung của Hoàng hậu, Hoàng hậu đang ngồi trên ghế phơi nắng. Tề phi và Trần phi ngồi ở một bên, Trần phi quan tâm hỏi:
- Hoàng hậu nương nương, người cảm thấy đỡ hơn chưa chút nào chưa?
Hôm nay Hoàng hậu cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, đáp:
- Ừm, bổn cung không sao.
Tề phi: - Không có Tiểu Lâm Hi ở trong cung, đúng là quạnh quẽ đi hẳn.
Hoàng hậu nghĩ đến cháu gái mình cũng bật cười, nhất là khi bọn họ chơi bài, cháu gái cầm bài cũng rất ra hình ra dáng, trông đáng yêu lắm. Hoàng hậu bèn nói:
- Nếu các muội cảm thấy quạnh quẽ, có thể bảo Tề vương và Sở vương đưa con của chúng vào cung.
Trần phi xua tay, nói: - Thôi quên đi!
Chính thất của con trai bà ta có hai đứa con trai: trưởng nam sức khoẻ không tốt, con thứ là sinh mệnh của con dâu, không phải bà ta chưa từng nhắc tới, mà con dâu cứ giả ngu mãi thôi!
Tề phi và con dâu không ưa nhau, trong phủ con trai không có nhiều con cái, là tại con dâu hết, nghĩ tới lại thấy bực mình. Hoàng hậu cong môi cười, quả nhiên bà ấy rất có mắt chọn con dâu.
Trần phi và Tề phi tới để hỏi thăm tin tức, hôm nay thấy Hoàng hậu vẫn còn yếu ớt, trong lòng hiểu rõ, lần này bị trúng độc thật. Trời nóng muốn chết mà còn phải đắp cái chăn, người khoẻ mạnh cũng không chịu nổi.
Vẫn là sân hát trong Kinh Thành, Lương vương đích thân đến tìm Trương Dương. Trương Dương cũng vẫn ở trong phòng riêng lần trước, và đang ngâm nga hát theo. Lương vương ngồi xuống, vào thẳng vấn đề:
- Hoàng hậu trúng độc là do dòng họ Trương thị làm sao?
Trương Dương hiểu chứ, mặc dù hôm qua nói chuyện rất nhiều nhưng Lương vương cũng không tin tưởng hắn ta cho lắm. Hắn ta buộc phải lấy ra thứ gì đó có giá trị:
- Ừ, là dòng họ Trương thị làm. Trong tay bọn họ có bí dược từ triều trước, rất nhiều là đằng khác.
Lương vương: - Đúng là lớn gan. Hoàng cung thanh trừng mấy lần, vậy mà vẫn còn sót người ở trong đó.
Trương Dương khẽ cười:
- Sai rồi, sai rồi, sai rồi, năm xưa dòng họ Trương thị chạy thoát âu cũng là nhờ dòng họ Diêu thị tiếp tay cả đấy.
Lương vương nheo mắt, hỏi:
- Ý của ngươi là… ngươi của Diêu Hầu Phủ sao? Nhưng Diêu Văn Kỳ còn đang bị giam lỏng mà.
Trương Dương chỉ vào đầu mình, nói:
- Làm gì mà dòng họ Diêu thị không có đường lui. Dòng họ Trương thị đã nối lại liên lạc với Diêu Văn Kỳ rồi, không phải chỉ mới liên lạc đâu.