Chương 1204 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Trúc Lan quan sát, bởi vì động tác của người đánh xe ngựa quá bộp chộp nên tờ giấy dầu đụng trúng chỗ rương nứt, hắn ta lại dồn quá nhiều sức làm nó bị rách ra một lỗ nhỏ, Trúc Lan đợi cho chiếc xe chuyển hàng đằng trước đi khuất mới xuống xe ngựa. Cô đi đến nơi món đồ rơi xuống, ngồi chồm hổm trên mặt đất nhìn kỹ những thứ vương vãi bên ngoài. Cô vừa định duỗi tay ra thì bị ai đó kéo lại, Trúc Lan ngẩng đầu lên nhìn:

- Vinh Hầu Gia?

Vinh Ân Khanh dìu cô đứng dậy, dò hỏi:

- Phu nhân đang tìm gì vậy?

Trúc Lan chỉ xuống mặt đất, không hề giấu giếm:

- Hồi nãy có chiếc xe chuyển hàng đi qua làm rớt đồ xuống, bên trong có gói giấy dầu, vung vãi đầy đường, nên ta mới chạy tới coi thử.

Nếu Vinh Ân Khanh không phải là người của Hoàng thượng thì cô thật sự sẽ không giải thích rõ ràng đầu cua tai nheo như thế này đâu.

Vinh Ân Khanh ngạc nhiên, hắn bèn xem lại ngày tháng. Ủa không đúng, thương đội từ Từ Châu đến đây vẫn còn chưa chạm cửa ngõ Kinh Thành mà. Hắn nói với đầy tớ cạnh mình:

- Ngươi hốt lên xem.

Đầy tớ cẩn thận lấy khăn tay ra: - Vâng ạ!

Trúc Lan thấy Vinh Ân Khanh xử lý rồi nên cô cũng không quan tâm nữa. Mặc dù cô chưa chạm vào, nhưng cô có thói quen suy nghĩ theo chiều hướng xấu nhất. Bọc quá kín kẽ, người đánh xe ngựa hoảng loạn, còn có những thứ như tro muội, tất cả những gì cô có thể nghĩ ra lúc này là thuốc nổ thôi.

Trúc Lan được Vinh Ân Khanh đỡ lên xe ngựa, cô nói:

- Vậy bọn ta trở về trước nha.

- Vâng.

Vinh Ân Khanh ra hiệu cho người đánh xe ngựa chạy chậm và vững một chút, xe ngựa Trúc Lan đi rồi, Vinh Ân Khanh nhận lấy cái khăn gói đồ đã được đầy tớ hốt vào, sau đó trèo lên xe ngựa mới quan sát kỹ. Trong lòng giật thót:

- Chúng ta đi mau!

Nửa canh giờ sau tại hoàng cung, sắc mặt Hoàng thượng trầm xuống: - Thuốc nổ ư?

Thái tử: - Vâng, tức là dòng họ Trương thị không chỉ giấu thuốc nổ ở Từ Châu đâu ạ.

Nếu như hôm nay không phát hiện ra, thì chẳng ai biết có một lô hàng thuốc nổ ở đây. Trong lòng Thái tử chùng xuống, người canh gác cổng thành hôm nay bị mua chuộc nên không biết còn lô hàng thuốc nổ nào khác đã được vận chuyển vào Kinh Thành hay không?

Hoàng thượng: - Điều tra cho trẫm! Còn nữa, tráo lô thuốc nổ này cho trẫm!

Tưởng tượng ở trong Kinh Thành có một đống thuốc nổ, chỉ cần châm lửa ắt hẳn sẽ dẫn đến thương vong cô số. Nhỡ đâu mang vào Hoàng cung thì sao, sắc mặt Hoàng thượng càng thêm khó coi.

Thái tử thưa: - Tuân chỉ.

Sắc mặt Hoàng thượng dịu đi không ít, nói:

- Nếu không nhờ sửa đường rồi, cái rương sẽ không vỡ ra khi va chạm với mất đất. Đợt này sửa đường rất đúng đắn!

Thái tử nghĩ tới cũng cảm thấy sợ, đáp:

- May mà Dương thị tò mò, bằng không cũng không khiến Vinh Ân Khanh để ý đến.

Hoàng thượng gật đầu: - Ừm.

Ấn tượng của Hoàng thượng và Thái tử dành cho Dương thị lập tức tăng vọt.

   

Tối đó Trúc Lan nói ra phát hiện của mình:

- Tuy em không có chạm vào thật, nhưng linh tính mách bảo em rằng đó là thuốc nổ.

Chu Thư Nhân giật mình, sau đó lên tiếng:

- Nếu Vinh Ân Khanh đã gom về rồi thì chắc chắn sẽ phát hiện ra vấn đề, không cần lo lắng.

Trúc Lan cau mày, nói:

- Xem ra dòng họ Trương thị thật sự sắp sửa hành động rồi. Có điều bọn họ dùng cả thuốc nổ, bọn họ coi mạng người là cỏ rác sao.

- Bọn họ làm gì có cảm xúc, bọn họ còn cảm thấy hy sinh như vậy rất đáng. Nhưng mà, cũng có thể bọn họ đang chuẩn bị cho việc chạy trốn.

Trúc Lan lạnh lùng nói:

- Không cần biết là tranh chấp hoàng quyền hay là chạy trốn, nhưng mà dùng tới thuốc nổ là không coi mạng người ra gì rồi.

Chu Thư Nhân vỗ vai Trúc Lan nói: - Bọn họ sẽ phải gánh chịu hậu quả xấu nhất.

- Ừ.

Sau đó hai vợ chồng mạnh ai nấy đọc sách, Trúc Lan nói:

- Anh kiếm cho anh mấy thứ em cần được không?

Muốn dạy Xương Nghĩa thì phải chuẩn bị đầy đủ tất cả mọi thứ có thể sử dụng.

Chu Thư Nhân nhận lấy sách vợ mình viết ra, nói:

- Được rồi, để anh đi tìm Phương đại nhân.

Trúc Lan khẽ “ừ", sau đó tiếp tục đọc sách.

*

Hôm sau, Dung Xuyên ở trên biển chờ Hầu tướng quân tới. Dung Xuyên thấy chỉ có hai chiếc thuyền chiến, bèn hỏi:

- Hầu tướng quân, đảo hoang đó phòng thủ rất nghiêm ngặt, trên đảo còn có một cái đài cao, ta nghĩ bọn họ có khẩu pháo lớn nữa. Ngài chỉ kéo đến hai con thuyền chiến, có phải là hơi qua loa không?

Hầu tướng quân đáp: - Phải có lý do chính đáng mới được điều động đội thuyền chiến. Để không rút dây động rừng, thuyền chiến sẽ đến lần lượt.

Lúc này Dung Xuyên mới yên tâm. Hắn rất lo lắng còn chưa đánh chiếm được đảo hoang thì bên mình đã tổn thất nặng nề.

Hầu tướng quân nói tiếp:

- Ninh thế tử, Hoàng thượng có chỉ, trong lúc tấn công đảo hoang, thế tử không được rời khỏi thuyền. Thần sẽ trông chừng thế tử, kính mong thế tử lượng thứ!

Dung Xuyên còn muốn lên đảo, vẻ mặt của hắn cứng lại:

- Không có cách nào khác sao?

Hầu tướng quân mỉm cười, đáp: - Không ạ.

Dung Xuyên chán chường. Vì sao lúc phát hiện ra hòn đảo nhỏ đó hắn không quay về? Hắn muốn lên đảo đó, chẳng phải hắn nhiệt huyết gì đâu, mà là hắn không muốn trở về lãnh roi, bây giờ kế hoạch tan thành mây khói rồi.

Hầu tướng quân thật sự muốn đưa Ninh thế tử về, nhưng Hoàng thượng ban chỉ thì ông ấy không thể làm khác đi được.

*

Kinh Thành

Phủ Lương vương, Lương vương xem thư trên bàn không khỏi cười khẩy. Ai cũng cho rằng Trương Dương đã hoàn toàn chấp nhận số phận rồi, tên này… thật sự chưa chấp nhận số phận đâu!

Lương vương bèn gọi người tới dặn dò mấy câu, sau đó đi đến thư phòng. Chưa đầy nửa canh giờ sau, người đi truyền tin quay lại, cầm theo một tờ giấy do Thái tử viết, Lương vương miệng cười mà lòng không vui nói với đầy tớ:

- Lấy một bộ đồ ra đây.

Hôm nay Trúc Lan đến căn nhà mới của mình, căn nhà sắp sửa hoàn công. Lúc này cô đến là muốn xem thử có chỗ nào cần sửa chữa hay không. Căn nhà rất lớn, từ sân trước đến gian nhà chính phải đi mất một lúc lâu. Căn nhà đã được quét tước sơ sơ, những vật liệu gỗ và đá cuội đều được bê ra ngoài hết. Đằng sau Trúc Lan là mấy người con dâu, cả Triệu thị cũng đến.

Đoàn người bước vào gian nhà chính, gian nhà chính to hơn căn nhà đang ở một chút. Bởi vì phòng ốc được mô phỏng theo kiến trúc Giang Nam nên nền nã và tao nhã hơn. Bây giờ còn chưa nhổ cây sang đây trồng lại, nhà chính trong có vẻ trống trải. Trúc Lan thấy mấy người con dâu đang tò mò, nói:

- Mấy đứa cũng đi dạo đi, đừng đến vườn hoa, bên đó còn đang tu sửa, coi chừng bị đúng trúng.

Đám người Lý thị đã muốn đi từ nãy giờ, thưa: - Dạ mẹ!

Trúc Lan vào nhà, trong nhà không cần mua thêm thứ gì nữa nhưng lại rất to và sáng sủa hơn căn phòng cô đang ở hiện giờ.

Đi dạo gần một canh giờ, Trúc Lan và mấy người con dâu mới về. Trúc Lan đã có tính toán trong lòng. Lý thị bỗng nói:

- Mẹ ơi, nhà mới đẹp quá. Lần đầu tiên con được nhìn thấy căn nhà tốt đến nhường này. Mẹ, chúng ta thật sự sắp dọn vào đó ở sao?

Trúc Lan cười đáp: - Ừ, sang năm sẽ dọn vào đó.

Căn nhà được sửa sang lại khiến người ta quên mất nơi này đã từng xảy ra chuyện gì. Tuy nhiên, Trúc Lan hạ quyết tâm rồi, khi nào dọn qua sẽ mua thêm một mớ người ở, để toà nhà có hơi người hơn.

*

Tại sân hát trong Kinh Thành, Lương vương bước vào căn phòng riêng đang để cửa hé. Trương Dương đang nhắm mắt ngâm nga theo nhạc.

Lương vương giấu đi sự chán ghét sâu trong đáy mắt, chỗ ngồi cũng giữ khoảng cách với Trương Dương một chút. Trương Dương chậm rãi mở to mắt, lúc này Trương Dương trông gầy đi nhiều nhưng vẫn chưa lấy lại vóc dáng trước kia. Trương Dương nói:

- Ta còn tưởng đâu Tứ ca không quay về đấy!

Lương vương: - Bổn vương chỉ muốn nghe xem ngươi tính nói chuyện gì thôi.

Trương Dương ra hiệu đóng căn phòng riêng lại, cười một cách bí hiểm:

- Ta có rất nhiều chuyện để nói, phải xem Tứ ca muốn nghe chuyện gì mới được. Nhưng mà đệ đệ thật lòng thương Tứ ca lắm, một năm vừa qua, cuộc sống của Tứ ca thật sự quá thảm, để đệ đệ đếm thử xem… Chỉ tính bị ám sát thôi mà đếm không xuể rồi, thương thế không biết!

Lương vương không chạm vào bất cứ thứ gì trên bàn, châm chọc:

- Ngươi chỉ nói được mấy chuyện này thôi à?

Trương Dương giấu đi sự hưng phấn trong ánh mắt, nói:

- Đâu, đệ đệ thấy tội Tứ ca trở thành công cụ trong tay Thái tử. Dao mài nhiều quá rồi cũng có ngày mòn thôi!

Lương vương: - Thái tử là Đại ca cùng mẹ với ngươi đấy!

Trương Dương lại cười quái dị, phất tay nói:

- Không, không, bọn ta không phải huynh đệ. Tứ ca… à không, Tứ điện hạ này, để ta giúp ngươi!

Lương vương: “...”

Có câu này không biết có nên nói không, mụ nội nó để Thái tử tính đúng rồi!!